br/> "Đừng giả bộ, không cảm thấy ngán sao?" Lúc này Tần Dư Kiều như trở thành một người khác, từng bước từng bước đến chỗ Hạ Nghiên Thanh, "Thật ghê tởm."
"Cậu cũng ghê tởm vậy thôi." Hạ Nghiên Thanh cũng nổi giận, nhưng không tỏ rõ vẻ mặ mà còn nở nụ cười, "Nửa đêm vụng trộm, thật sự đói khát lắm sao?"
Tần Dư Kiều khẽ cười, tặc lưỡi hai tiếng: "Tôi ân ái với người đàn ông của tôi mà gọi là vụng trộm sao? Hạ Nghiên Thanh, cậu thật hài hước quá, cậu là thánh nữ tôn thờ trinh tiết hay sao vậy?"
Mặt Hạ Nghiên Thanh hết xanh lại đen, sau đó quay đầu nhìn Tần Dư Kiều như thể liệt nữ không thể xâm phạm. Nhưng càng như vậy, lửa giận trong lòng Tần Dư Kiều lại càng bùng cháy. Cô cao hơn Hạ Nghiên Thanh mấy centimét, thời điềm nhìn xuống Hạ Nghiên Thanh, đôi mắt cô trở nên lạnh lẽo bén nhọn như một khối băng sắc lạnh.
Trong lòng Tần Dư Kiều rất khó chịu, những chuyện trước kia đột nhiên tái hiện rõ mồn một ngay trước mắt, chỉ cần nhớ tới liền như có một con dao cứa khắp người cô, nơi nào đi qua là đau đớn thấu xương chỗ ấy.
"Nếu như nói về chuyện vụng trộm, hình như cậu còn hiểu rõ hơn tôi nhỉ?" Tần Dư Kiều cười cười, nhưng lời của cô như những nhát dao chí mạng đâm vào điểm yếu của Hạ Nghiên Thanh. Mặt Hạ Nghiên Thanh trở nên tái nhợt, căm hận nhìn Tần Dư Kiều: "Cậu đừng ép người quá đáng!"
Tần Dư Kiều mím môi, đột nhiên trong lòng sinh ra một cảm giác vô lực. Cho dù cô có mắng chửi Hạ Nghiên Thanh xối xả thế nào đi nữa thì vẫn không thể thay đổi hiện thực, cuối cùng chỉ có thể lực bất tòng tâm mà thôi. Năm đó nếu như không phải là Hạ Nghiên Thanh nói với cô: "Tần Dư Kiều, thật ra ba cậu đã sống cùng với mẹ tớ lâu rồi." Thì có lẽ cô sẽ không ra nước ngoài vớiBạch Thiên Du. Năm đó cô cảm thấy chuyện này rất đáng ghê tởm, không thể nào chấp nhận nổi, nhưng bây giờ nghĩ lại, đúng là Hạ Vân dạy con gái rất tốt.
Tần Dư Kiều xoay người rời đi, lúc rời đi cô khẽ thở dài nói một câu: "Chẳng lẽ Giang Hoa không thỏa mãn được cậu sao?"
Hạ Nghiên Thanh siết chặt nắm tay: "Tần Dư Kiều, tôi thật sự chỉ trải nghiệm mà thôi."
....
Tần Dư Kiều cười một tiếng, lúc đẩy cửa phòng ra thì thấy Hạ Vân đang đứng trước cửa, cười hỏi: "Kiều Kiều vẫn chưa ngủ sao?"
Tần Dư Kiều: "Con nói chuyện với Nghiên Thanh một chút."
"Thật tốt." Hạ Vân làm như rất cảm động, đề nghị, "Hai đứa đã lâu rồi không gặp lại nhau, buổi tối cũng nên tâm dự với nhau một chút."
"Không cần thiết." Tần Dư Kiều hơi mím môi, sau đó quay đầu, chúc hai mẹ con Hạ Vân ngủ ngon, "Dì Hạ, Nghiên Thanh.... Ngủ ngon."
Lúc Tần Dư Kiều trở về phòng của mình thì phát hiện cơ thể cô đang run lẩy bẩy, cô gắng bình ổn hơi thở rất lâu mới đến bên giường. Hi Duệ đang say giấc trên giường, Tần Dư Kiều cẩn thận bò lên giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt yên tĩnh của Hi Duệ, lồng ngực phập phồng mới chậm rãi bình thường trở lại.
....
Ngày đầu tiên của năm mới, từ sáng tinh mơ Lục Cảnh Diệu đã nhận được rất nhiều cuộc gọi, nhưng anh không nghe. Sau đó điện thoại Tần Dư Kiều cũng vang lên, Lục Cảnh Diệu nhức đầu nhìn cô: "Đừng nghe, là của ba anh."
Ngược lại Lục Cảnh Diệu đã thức tỉnh cô, cô lại có thể không gọi điện thoại chúc Tết Lục Hòa Thước. Mặc dù anh bảo cô đừng nghe nhưng Tần Dư Kiều nào dám, bấm nút nghe. Không ngờ người gọi không phải là Lục Hoà Thước như đã tưởng, mà lại là giọng nói rất trẻ trung, hình như là thư ký riêng của Lục Hoà Thước .
"Năm mới vui vẻ." Thư ký mở miệng trước, ngừng một lát, "Xin hỏi cậu Hi Duệ có ở bên cạnh cô Tần không ạ? Chủ tịch Lục muốn nói chuyện với cậu Hi Duệ."
Tần Dư Kiều càng thêm xấu hổ hơn, sao tự nhiên lại quên mất chuyện quan trọng như vậy, vội vàng đưa điện thoại cho Hi Duệ: "Ông nội gọi này con."
Lục Hi Duệ đang ăn há cảo mừng tuổi dì Chu làm, nghe thấy ông nội gọi điện thì vội vàng nuốt cả miếng há cảo, cầm lấy điện thoại của Tần Dư Kiều nghe.
Lục Hoà Thước cực kỳ đau lòng. Hôm qua đợi cả một ngày mà cháu nội yêu quý không thèm gọi điện thoại chúc Tết, buổi sáng lại tái phát bệnh trẻ con, thư ký thức thời gọi cho Lục Cảnh Diệu. Nhưng Lục Cảnh Diệu không chịu nghe máy nên chỉ có thể lấy số điện thoại của Tần Dư Kiều từ Lục Gia Anh mà thôi.
Hi Duệ rất thông minh, nhận được điện thoại lập tức nói: "Ông nội năm mới vui vẻ, Hi Duệ chúc Tết ông nội. Chúc ông nội thân thể dồi dào sức khoẻ.... Bao tiền lì xì ạ? Lúc con về đưa cho con đượ không ạ?"
Tần Dư Kiều bật cười, đúng lúc ấy thì Hi Duệ đưa di động cho cô: "Mẹ, ông nội muốn nói chuyện với mẹ."
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu với vẻ mặt đau khổ, cầm di động liền cười hì hì mở miệng: "Bác Lục, năm mới vui vẻ."
"Vui vẻ cái rắm!" Lục Hoà Thước ở bên kia điện thoại nổi trận lôi đình, "Bao giờ thì đưa Hi Duệ về?"
"...."
"Bác Lục, để con bảo Cảnh Diệu nói chuyện với bác." Điện thoại tựa như một củ khoai lang nóng phỏng tay, Tần Dư Kiều lập tức ném cho Lục Cảnh Diệu, quay đầu thì thấy Tần Ngạn Chi ngồi đối diện cô cười, ông chỉ vào mũi cô, "Bao giờ vào cửa nhà chồng rồi muốn làm thế nào thì làm." Mặc dù nói như vậy, giọng điệu của Tần Ngạn Chi cũng không có bao nhiêu chỉ trích, sau đó lấy vài bao lì xì trong túi ra, kín đáo đưa cho Hi Duệ, "Duệ Duệ, ông ngoại lì xì cho con nhé?"
Lục Hi Duệ không hề khách sáo, cầm lấy bao lì xì rồi chúc Tết: "Cảm ơn ông ngoại, chúc ông ngoại dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý, sống lâu trăm tuổi...."
Lúc Tần Ngạn Chi lấy bao lì xì ra, Hạ Vân đứng bên cạnh ông. Thật ra bà đã chuẩn bị lì xì, không ngờ Tần Ngạn Chi còn có thể phá lệ chuẩn bị thêm. Bà cười tươi, cũng lấy ra hai bao lì xì rồinói: "Kiều Kiều, đây là của dì Hạ cho con và Hi Duệ ."
Tần Dư Kiều ngước mắt nhìn Hạ Vân, lại thấy sắc mặt hơi khó xử của Tần Ngạn Chi: "Kiều Kiều, đây coi như tấm lòng cùa dì Hạ."
Tần Dư Kiều nhận bao lì xì từ tay Hạ Vân: "Cảm ơn dì Hạ."
Hạ Vân cười hài lòng, thế nhưng khi Hi Duệ mở bao lì xì Tần Ngạn Chi cho ra, nụ cười trên mặt bà lại trở nên cứng ngắc.
Lục Hi Duệ ăn xong há cảo, lập tức mở bao lì xì giữa phòng khách. Vì bao lì xì của ông ngoại rất dày, cho nên lúc mở tâm trạng của Lục Hi Duệ vừa hồi hộp vừa mong chờ. Kết quả chỉ thấy mấy tờ giấy, nhất thời hàng lông mày nhỏ bé nhíu lại. Dù sao Hi Duệ cũng còn là con nít, cho nên lên tiếng hỏi trước mặt Tần Ngạn Chi, liền mở miệng hỏi: "Ông ngoại, sao ông ngoại cho con toàn là giấy không vậy?"
Tần Dư Kiều liếc nhìn Tần Ngạn Chi, trong lòng ước chừng đã biết: "Ba...."
"Duệ Duệ, trước tiên con cứ đưa đống giấy đó cho ba mẹ con." Tần Ngạn Chi cười ha hả, "Rồi ông ngoại bổ sung cho con một bao nữa, có được không?"
....
Mùng một, Tần Dư Kiều vẫn chưa thấy Hạ Nghiên Thanh xuống nhà. Hôm qua sau khi cô rời khỏi phòng Hạ Nghiên Thanh rời đi, lúc Hạ Vân tiến vào, loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của Hạ Nghiên Thanh.
Mùng hai, Hạ Nghiên Thanh vẫn không xuất hiện. Lúc ăn cơm trưa, bà Tần lão hỏi Hạ Vân: "Nghiên Thanh đâu rồi, sao không thấy nó đâu?"
Đầu tiên Hạ Vân Chính liếc nhìn Tần Dư Kiều, rồi mới trả lời: "Về quê thăm mọi người."
Tần Dư Kiều đang yên lặng ăn cơm, đúng lúc này Lục Cảnh Diệu lên tiếng: "Có phải cô Hạ về quê thăm ba cô ấy không?"
Lục Cảnh Diệu hỏi xong, Tần Ngạn Chi lập tức ho khan, sau đó Hạ Vân ráng kiềm chế sắc mặt, trả lời: "Nghiên Thanh đi thăm ông ngoại và bà ngoại."
"Xin lỗi...." Lục Cảnh Diệu nói.
Tần Dư Kiều cứ tưởng Hạ Nghiên Thanh về quê, thế nào cũng phải ở lại vài ba ngày, kết quả lại ngoài ý muốn của cô. Buổi tối hôm mùng hai, Nghiên Thanh đã trở về, hơn nữa còn về chung với Giang Hoa.
Giang Hoa mang quà tới. Lúc Tần Dư Kiều xuống nhà, Giang Hoa ngẩng đầu cười với cô, Tần Dư Kiều híp mắt nhìn Giang Hoa, cảm thấy anh có vẻ hơi kì cục, lúc đang suy nghĩ kì cục chỗn nào, thì thấy trên cổ Giang Hoa có quấn một chiếc khăn quàng màu xanh lá cây.
Cái khăn màu xanh lá cây đã lâu rồi, màu xanh lá cây đã lâu rồi.
"Năm mới vui vẻ, Kiều Kiều."
"Năm mới vui vẻ." Tần Dư Kiều đi tới trước mặt Giang Hoa, "Đầu năm mặc màu xanh lá cây, tâm trạng cũng không tệ."
Giang Hoa như cười như cười, giọng điệu nửa thật nửa giả, nói nhẹ tênh: "Anh chỉ dùng để nhớ lại quá khứ thôi."
Tần Dư Kiều hừ hừ: "Tích chút phúc đi, đầu năm đừng làm em cảm thấy ghê tởm."
Giang Hoa tựa như khi còn bé, mỗi lần bị cô mắng vẫn cười tươi roi rói, dừng một chút, giọng nói nghiêm chỉnh trở lại: "Tối nay họp lớp, muốn đi không?"
Tần Dư Kiều không trả lời cũng không từ chối, lúc xoay người rời đi nhưng vẫn liếc nhìn chiếc khăn quàng cổ màu xanh lá cây của Giang Hoa. Nhưng sau những chuyện đã xảy ra, cô thật sự cảm thấy Giang Hoa không hợp với màu xanh lá cây, hơn nửa còn vô cùng xung khắc.
Đầu năm Hạ Nghiên Thanh lại để Giang Hoa đeo màu xanh lục, đối tượng màu xanh lục là để chỉ Lục Cảnh Diệu. Gửi thanks
Nói đến họp lớp, Tần Dư Kiều lại hơi buồn bực, nguyên nhân bởi vì cô và Giang Hoa có rất nhiều bạn chung, đương nhiên trong đó có không ít là bạn của Hạ Nghiên Thanh; vòng tròn quá nhỏ bé ấy khiến chuyện giữa nam và nữ trở nên phức tạp. Ví dụ các mối quan hệ dây mơ dễ má như người yêu cũ của bạn nào đó giờ lại thành người yêu của bạn nào đó, bạn nào đó và bạn nào đó đều là người yêu cũ của bạn nào đó, tất cả cứ luẩn quẩn trong cái vòng ấy mãi. Tuy nhiên lại có một cảm giác hài hoà đến kì diệu, dù sao khi không còn ai buông lời trách móc, người trong cuộc cũng cảm thấy kích thích mới mẻ. Những tiết mục đó dù thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn vậy: Máu chó.
Cho nên có một số việc có thể tổng kết theo cách nói của Bạch Quyên: "Con người dù gì cũng có sau này, nhưng chỉ còn lại sự dằn vặt và dối lòng."
Trước khi Tần Dư Kiều ra nước ngoài cô cũng nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Lúc đó cô vẫn tưởng đó chính là nơi chứa đựng tình yêu và tình bạn của mình, bây giờ thì tình yêu cũng mất mà tình bạn cũng chẳng còn, chỉ còn đọng lại kí ức thời thơ bé mà thôi. Điều duy nhất khiến cô không bực mình đó là mấy người bạn cũng có thể coi như khá thân, khi cô ra nước ngoài vẫn không cắt đứt liên lạc, nhưng người duy trì tình bạn với cô chỉ có một, đó chính là Hình Chính.
Trong vòng luẩn quẩn ở thành phố G, Tần Dư Kiều và Hình Chính chỉ coi như quen biết, họ chính thức chơi thân với nhau từ hồi cô học đại học ở nước ngoài. Lúc ấy Tần Dư Kiều rất mập, cho nên Tần Dư Kiều vẫn lấy làm lạ vì Hình Chính vẫn có thể nhận ra cô.
Sau này khi cô hỏi Hình Chính, Hình Chính nói: "Lúc ấy tớ cũng chỉ đoán mò mà thôi, không ngờ đúng thật là cậu."
Khi đó cô rất béo, Hình Chính thì lại thất tình, hai người chơi với nhau không có bất kỳ áp lực gì cả. Sau đó lúc Hình Chính trở về nước có nói với cô: "Nếu như trước kia tớ theo đuổi cậu thì tốt rồi, chúng ta trở thành một cặp sẽ không gặp phải nhiều chuyện như vậy."
Về sau mặc dù Hình Chính ký hợp đồng với một công ty ở Luân Đôn, nhưng cậu ấy vẫn quyết định về nước, trở về để theo đuổi cô bạn gái trước kia của cậu ấy.
Lúc ấy cô và Hình Chính đều hiểu, tình yêu không phải là thức ăn nhanh, theo đuổi một người khôn hề đơn giản và dễ dàng, trên con đường tu thành chánh quả sẽ gặp nhiều chông gai bụi rậm, gặp phải thất bại, cũ