t là ba hiểu con nhất, con đi theo mẹ nhất định sẽ chịu khổ, cho nên con ở với ba có được không? Nhất định ba sẽ thương yêu con hơn, con muốn gì ba cũng cho con tất.... Không phải con rất thích dì Hạ sao? Về sau mỗi ngày dì Hạ đều có thể nấu cơm cho con..."
Tâm trạng của cô vốn đã ổn định trở lại, nhưng nghe Tần Ngạn Chi nói câu sau, lập tức sụp đổ. Lúc ấy không ít người ở nhà họ Tần như bà nội, bác đều tới khuyên cô ở lại.
Nhưng vô dụng, ngày đó Tần Dư Kiều không nghe bất kỳ lời khuyên nào, cô quyết liệt, dùng lời nói bén nhọn nhất làm tổn thương người thân của mình, làm tổn thương bà nội của cô, làm tổn thương bác cả bác hai của cô.
Rốt cuộc khi cô nói: "Con ghét cái nhà này, ghét tất cả, con không muốn làm con gái của nhà họ Tần nữa", bà nội cô đã lên tiếng: "Được, Kiều Kiều, bà nội không giữ con lại nữa, con đi với mẹ con đi."
....
Chuyện cũ rõ mồn một trước mắt, những lời điên rồ đó vẫn quanh quẩn trong đầu cô. Về sau mỗi lần nhớ lại, Tần Dư Kiều lại cảm thấy cực kỳ đau khổ. Cho nên đã về nước lâu như vậy, không phải cô không muốn về thành phố G thăm bà nội, thăm các bác, nhưng cô không còn mặt mũi nào mà trở về nữa. Năm đó lời nói của cô quá tuyệt tình, cô làm tổn thương trái tim của họ, cho nên họ ghét cô lắm nhỉ?
Nhưng nếu ghét đã tốt, chỉ sợ bà nội và các bác đã quên cô rồi. Cũng vì thế, cô không dám trở về, không có gan trở về.
Lần trước Trần Manh liên lạc với cô, cho cô xem blog của Hạ Nghiên Thanh. Blog của Hạ Nghiên Thanh có khoảng mấy chục trang, cô mở ra xem từng bài post. Có không ít bài post nói về cuộc sống bây giờ của Hạ Nghiên Thanh, cũng có một chút thuộc về "người nhà" của cô ấy.
Ví dụ như trên blog có một tấm hình cô ấy chụp chung với bà nội. Trong hình bà nội đã ngồi trên xe lăn, nhưng nụ cười vẫn hiền từ như xưa. Phía sau là chùa Thiên Duyên vào lúc cuối thu, lá đỏ ngập tràn khắp núi thật sự rất đẹp.
Trên ảnh có caption: "Hôm nay là ngày bồ tát chùa Thiên Duyên khai quang. Bà nội muốn đích thân đi lễ chùa, nhưng chân bà nội không tốt, mọi người trong nhà đều không đồng ý để bà nội lên núi. Nhưng bà nội khăng khăng muốn đi, nói là thành tâm mới có thể linh nghiệm. Năm nay bà nội đã tám mươi chín tuổi rồi, tôi mong sao bà nội có thể trường thọ khỏe mạnh...."
Chân bà nội không tốt, bà nội đã ngồi xe lăn rồi.... Lúc ấy mặc dù cô làm tổn thương trái tim bà nội, nhưng ngày cô đi, bà nội vẫn đến sân bay tiễn cô. Lúc ấy mặc dù chân bà nội không tốt, nhưng không cần phải ngồi xe lăn như bây giờ.
***
Lúc Tần Dư Kiều gom từng mảnh vỡ lại, đầu ngón tay bị cứa, máu chảy rất nhiều. Máu cứ chảy mãi không ngừng, nhỏ giọt khắp mọi nơi, thật sự thích mắt.
Cúi đầu nhìn đống mảnh vỡ đã được gom lại, trong lòng Tần Dư Kiều cuồn cuộn khó chịu. Tại sao cô lại bắt đầu không khống chế được mình như vậy?
Tần Dư Kiều che mặt mình lại, đứng dậy vào phòng vệ sinh rửa tay. Kết quả lại nhìn thấy gương mặt dính máu của mình, chắc dây vào từ tay.
Nhìn chằm chằm gương mặt của mình, Tần Dư Kiều cảm thấy tầm mắt dần dần mơ hồ. Mấy vết máu dường như đang lan dần ra, cô thấy gương mặt mình đầm đìa máu tươi, dữ tợn đáng sợ.
Tần Dư Kiều hét lớn một tiếng rồi khuỵu xuống, gục dưới đất mà khóc òa lên.... Tại sao cô lại phát bệnh? Tại sao cô có thể phát bệnh? Cô muốn khống chế bản thân mình.
Tần Dư Kiều sợ hãi nhìn xung quanh. May mà cả ngôi nhà chỉ có một mình cô. Thật tốt quá, không bị nhìn người khác nhìn thấy. Thật tốt quá.
Người Tần Dư Kiều run rẩy, cô tuyệt đối không thể, không thể để cho Duệ Duệ biết, không thể để cho Duệ Duệ biết mẹ nó bị thần kinh được, không thể để nó biết mẹ mình mắc bệnh phân liệt nhân cách được.
***
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, đầu tiên là tiếng kính koong kính koong, sau đó là tiếng gõ cửa rầm rập, cuối cùng là tiếng mở cửa. Thật đáng sợ, Tần Dư Kiều muốn trốn đi, nhưng cô không tìm được chỗ nào cả. Cô đành chui vào nhà vệ sinh, cuối cùng ngồi trong góc.
Cửa sổ phòng vệ sinh để mở, cuối cùng Tần Dư Kiều cũng bình tĩnh trở lại. Cô ngẩng đầu, góc độ của tầm mắt vừa vặn nhìn thấy những vì sao trên kia. Bầu trời đêm mênh mông mà sâu thẳm, những ngôi sao đang toả sáng, đẹp không thể tưởng tượng nổi.