Nhưng chỉ mới phớt thấy bộ dạng nhỏ nhỏ, chân bước hốt hoảng hắn đã biết là ai. Cứ như chưa kịp ước thì điều hắn mong đã thành sự thật. Nhật Thiên cũng không suy nghĩ sao nàng ở đây và dù chẳng biết gọi nàng lại với mục đích gì thì đã cuồng chân chạy theo…
- Thục Uyên!
Giọng hắn gọi sau lưng còn hơn đầu trâu mặt ngựa dí bắt gọi nàng về chầu diêm vương. Thế là nàng co chân cắm đầu chạy không cần nhìn. Có chạy xuống biển trốn hắn thì nàng cũng chạy.
Giọng hắn gọi sau lưng còn hơn đầu trâu mặt ngựa dí bắt gọi nàng về chầu diêm vương. Thế là nàng co chân cắm đầu chạy không cần nhìn. Có chạy xuống biển trốn hắn thì nàng cũng chạy.
Và Thục Uyên va đầu vào thân người đứng còn hơn gốc dừa. Hắn cũng thở sau khi thành công chặn trước được nàng. Thục Uyên ngước lên, ánh mắt lúng túng lại vội lanh lợi né tránh liền. Hắn thấy vậy bước sang một bước chặn nữa. Được hai ba lần Thục Uyên điên lên cáu giận…
- Anh không tránh ra có tin tui đá gãy chân không?
- Đúng là em rồi! Trùng hợp quá nhỉ…
Mặt hắn mới buồn rầu đã rạng ngời khi chọc nàng tức đến mặt đỏ má phùng phúng phính. Thục Uyên quá hiểu bản tính giỡn dai của hắn rồi nên không thèm tránh làm gì nữa. Nàng thu hai tay khoanh trước ngực để hắn không thấy nàng đang rất run vì đối mặt với hắn. Cố giữ chất giọng cao bình tĩnh tự tin, Thục Uyên cũng nói được rất thản nhiên…
- Đúng là trùng hợp thật đó! Sao anh cũng ở đây vậy?
Thái độ xã giao bình thường của nàng ngược lại khiến Nhật Thiên không ngờ. Rõ ràng nàng càng giả vờ lại càng khiến hắn thấy dễ thương hơn. Hắn không giấu chút ý cười, thản nhiên nhắt lại lời nàng từng nói…
- Ủa? Không phải lần trước nói có gặp lại cũng xem như không quen biết anh sao!?
Thục Uyên sững ra nhìn cái mặt khó ưa của hắn. Cái hình ảnh nàng khóc lóc “bi lụy” vì hắn ta trước thang máy của chính mình quay trở lại trong trí nhớ. Nhật Thiên nói không sai chút gì, nàng đã quyết tuyệt giao với hắn rồi lại ngu ngốc xã giao như người quen cũ.
Thục Uyên thấy thật mất mặt, nàng chỉ muốn đào một cái hố xuống cát để chôn mặt mình ngay lúc này thôi.
Biểu tình khốn đốn vì xấu hổ e chề của nàng lúc này thâu hết vào mắt hắn. Những ngày qua hắn cảm thấy rất thiếu sức sống, làm gì cũng mệt mỏi. Vậy mà chỉ cần gần nàng thoáng chút như lúc này đây tâm tình lại rất là vui vẻ. Thậm chí được gặp mới khiến hắn biết mình đã nhớ nhung nàng nhiều đến mức nào.
Mắt nàng rụt rè nhìn lên không muốn thấy hắn cười vào mặt nên xoay đầu đi như kẻ thua cuộc. Quả nhiên cái họa đều do mình tự rước vào thân thôi.
Nhật Thiên không chần chừ khi khi thản nhiên bước song song theo. Nàng nhìn qua vừa giật mình, vừa hết cả hồn phải cáu với hắn…
- Anh theo tui làm gì?
- Chúng ta đã không biết nhau thì em căn cứ vào đâu nói anh đi theo em. Bờ biển này có phải của em đâu mà muốn đi một mình?
Chất giọng hắn ta rõ ràng đang trêu chọc khiên Thục Uyên tức điên nhưng không làm được gì. Nàng biết mình càng làm loạn thì càng bị ê mặt. Hắn cười, chân dài cố ý bước nhanh lên trước một đoạn. Thục Uyên nhìn hắn đi trước lại còn quay đầu nói…
- Giờ thì không phải anh đi theo em nha!? – Đi trước làm sao là đi theo nàng. Mặt nàng vì thế đã đỏ lên vì giận rồi. Hắn vì vậy lại càng vui.
Khi nàng cố ý lảng đi đường khác, hắn cứ vậy đi trước cố ý chặn đường. Đến lúc nàng quay đi hướng ngược lại, hắn cũng cố ý ra chặn đầu. Giữa bải biển, nàng như bị hắn chơi trò mèo vờn chuột chạy đâu cũng không thoát. Cuối cùng cực chẳng đã, sao cũng thoát hắn hết, Thục Uyên cáu lên dậm chân…
- Anh… rốt cuộc là anh muốn chơi tui đúng không?
- Ủa? Chúng ta có quen biết gì đâu chứ làm gì chơi em!? – Hắn giấu nhẹm nụ cười khoái trá. Chọc nàng thật quá vui.
Song Nhật Thiên lại mặt dày không kiềm lòng khom nhẹ. Thục Uyên đơ ra, chân lùi về sau né ngay cự li gần của cái mặt bảnh bao quá sức của hắn ta…
- Nhưng mà không phải em đi đến đây vì anh đó chứ? – Hắn ta tự tin đến mức nàng chỉ thở hắt ra không chịu thấu.
- Anh nghĩ anh là ai? Là J.K của lòng tui chắc!? Hứ?? – Nàng hất cằm xem thường khiến đến phiên hắn cáu.
- Đừng đem anh Khang so sánh hơn anh àk.
Dù có là ông anh thì hắn cũng sẽ ghen tuôn lên vì nàng. Thục Uyên nghe những lời của hắn, thái độ của cả hai lại bỗng thấy rất là buồn cười. Nàng cứ ngỡ giữa nàng và hắn vẫn còn như trước. Trước của cái ngày nàng thật sự không muốn bị hắn ta bỡn cợt chơi đùa nữa.
Hai tay nàng lạnh run siết lại. Tâm trạng nàng cảm thấy thật tệ hại. Thậm chí nàng không ngẩn mặt lên khi nói…
- Tại sao mỗi lần chúng ta kết thúc rõ ràng với nhau rồi anh vẫn như thế… Anh sắp đính hôn với cô gái khác không thể đàng hoàn và ngừng đùa giỡn với tui nữa được hay sao?
Nhật Thiên nhìn lại ánh mắt cứng cỏi nhưng mang sự tổn thương trong mắt nàng. Thì ra niềm vui khi được gần và nói chuyện cùng nàng chỉ là sự khó chịu ngược lại trong nàng. Hắn ước không phải là lỗi của mình nhưng trong chuyện này còn ai làm ra tất cả. Nhật Thiên định trả lời rồi lại chỉ chọn sự im lặng đối mặt với nàng.
Tiếng sóng vỗ vào bờ nhẹ nhàng. Ánh mắt cả hai hướng đến nhau trong một sự thinh lặng chết chóc. Mọi thứ để giải thích dường như không còn gì để nói ra. Nàng và hắn đến đây đã không còn gì để nói.
Thục Uyên lần cuối nhìn gương mặt nam tính như vô hồn của hắn ngay lúc này rồi quay người đi. Chân nàng bước vùi trong cát từng bước mạnh mẽ…
…một bước, hai bước, ba bước…
Và nàng nhìn thẳng phía trước con đường dọc bãi cát dài đến vô tận. Nàng si ngốc chờ đợi gì khi rất mong chính hắn sẽ đuổi theo ghì chặt tay nàng lại dù chỉ là để nói ra những lời sáo rỗng.
Thục Uyên mong hắn thôi vướn vào đời mình nữa nhưng chính nàng mong chờ điều đó. Cho nàng cứng đầu hay khờ dại thì lúc này nàng đã thấy đau hơn rất nhiều rồi…
Còn hắn… Hắn chỉ biết đứng đó nhìn bóng nàng xa dần. Thậm chí một chút ý muốn đứng lại để mặc nàng ra đi như vậy hắn cũng không có song vẫn chọn đứng lại. Chỉ cần một cái với tay, một bước chân đơn giản hắn có thể dễ dàng mang nàng ngược vào lòng mình. Chắc chắn hắn sẽ bất chấp nàng muốn hay không vẫn giữ lấy nàng. Tiếc thay lí trí hắn quá sáng suốt không thể đánh mất dù là một khắc.
Ngọc Hân mới là người cha muốn hắn cưới. Hắn có đau khổ ra sao vẫn không cho phép bản thân làm theo điều mình muốn. Không bao giờ.
Tấn Phong thấy nàng trở lại mới thôi lo lắng. Ban nảy chẳng biết nàng chạy đi đâu khiến mọi người rối tung cả lên. Thục Uyên cười gượng tiếc thay nàng đã không thành công. Chỉ cần nhìn sơ cũng thấy sự khác thường trong biểu hiện của nàng…
- Tại em mê xem anh J.K quay phim quá nên không bắt máy… Em có chút mệt nên về phòng trước nha!
Tấn Phong nhìn nàng đi lũi thũi. Cả bọn hiểu nàng, nếu là xem J.K thì nàng đã cười toe toét vui hơn mười cái giáng sinh rồi làm gì mang vẻ ưu tư đưa đám như thế. Diệu Minh và bé Tài thục người Phong…
- Anh định chờ đến Thục Uyên nó lấy chồng luôn mới tỏ tình đúng không?
- Chuyện của anh sao em nóng tính quá vậy Diệu Minh? – Tấn Phong nhăn nhó vì Diệu Minh còn nôn hơn mình.
- Ai biểu anh cứ dậm chân tại chổ chứ?
- Từ từ… anh sẽ làm cho Thục Uyên bất ngờ ngay ngày mai mà!
Tấn Phong cười hơi mắc cỡ nó ra ý định của mình làm Diệu Minh và thằng em mừng quá. Nếu như hai người này thằnh cặp thì còn gì hơn. Phong hít một hơi đầy hi vọng, chĩ cần nàng không có ai thì anh ấy nhất định vẫn còn một cơ hội.
—————-
J.K vui vẻ mở cửa thấy ngay thằng em ngồi chán đời ngoài lang can nhìn biển với ánh chiều tà trông không khác một tên bệnh hoạn gần đất xa trời. Thậm chí bị J.K ra đứng cản tầm nhìn, Nhật Thiên cũng không buồn dời hướng nhìn vô định của mình…
- Cái thằng này… hôm qua đến sáng này vui lại nhiều lắm rồi mà sao lại nữa rồi. Dậy đi, anh dẫn đi chơi với vài em người mẫu thân hình đẹp lắm sẽ tỉnh ngay thôi Richard! – J.K níu kéo nhưng Nhật Thiên vẫn ngồi li ra đó trả lời.
- … em không có hứng!?
- Mày thật là… biết ngay từ đầu sẽ không đi đến đâu với một cô gái bình thường như Thục Uyên tại sao lại còn yêu thật lòng làm gì cho khổ đời mày như vậy chứ? Anh mày nhìn cũng chán cho mày!
J.K đứng tặc lưỡi. Thục Uyên không phải không tốt. Chính vì nàng là cô gái tốt, tính cách dễ thương nên J.K mới chán nản thay cho thằng em. Bác trai giàu có như thế nào, Nhật Thiên là con trai cưng ra sao đối với ông ấy J.K đều biết. Dù cho không có một Ngọc Hân xuất hiện sau từng ấy năm thất lạc thì chủ tịch cũng không dễ gì cho Nhật Thiên làm ra chuyện tình lọ lem như trong truyện cổ tích đâu.
Trông thằng em khổ J.K chỉ mừng vì mình không ngu ngốc như thế.
Nhưng Nhật Thiên đang ngồi thất thần tự dưng vì lời J.K làm cho tỉnh ra. Hắn ngước nhìn J.K bằng một ánh mắt ngây ngô mới nhận ra điều gì đó lớn lao…
- Anh nói em yêu Thục Uyên sao?
- Chứ còn ai ở đây? …mày tự nhìn gương xem bộ dạng của mày bây giờ đi!
Nhật Thiên sững sốt tự luồng tay vào tóc ngăn cơn nhứt đầu vì vượt quá suy nghĩ. Hắn chẳng thể cười hay đau khổ khi nhận ra điều đó…
- Là yêu sao… Em yêu cô ấy sao anh Khang?
J.K lắc đầu vì trông Nhật Thiên thật giống khùng lắm rồi. Khi Nhật Thiên vẫn còn mãi vò tóc vì chuyện vừa mới biết thật càng khiến hắn khổ hơn thì J.K đã nhìn ra bên ngoài một người vẩy tay. Ngọc Hân cười tươi gọi…
- Anh Khang! Anh Thiên!
J.K ú ớ vì tự dưng thấy Ngọc Hân xuất hiện tại đây. Xem ra tìm đường cho thằng em tịnh dưỡng ít ngày cũng không thành rồi. Chủ tịch và chú Trường chậm chân sau một bước cũng vui vẻ khi thấy Ngọc Hân đã vui lại.
Nhật Thiên ngước lên nhìn Ngọc Hân rạng rỡ cười với mình…
- Anh!!!
Lòng hắn phút chốc vốn đã ngay thẳng lại thành một mối tơ vò khó gỡ. Phải chi không ai giải thích cho hắn đáp án vì sao hắn lại si ngốc và đắm chìm nhiều như thế thì hắn đã ngoan ngoãn làm những điều mình không hề muốn rồi.
J.K bước lùi vì tự dưng Nhật Thiên quay sang liếc mình rất dễ sợ. Quả nhiên chỉ có ông anh dở hơi này khiến hắn thông suốt ra rất nhiều chuyện nhứt đầu thôi, không liếc bỏ hận cũng uổng. Rốt cuộc J.K vẫn là vai chính ngây thơ hay bị kẻ xấu ganh ghét mà!