ên trực điện thoại?” Tướng mạo của cô có điểm quen thuộc...... Nghĩ tới, cô chính ngày đó là nữ tiếp tân nói chuyện rất khách khí.
“Vâng......”
“Thương thế không sao a?”
“Không sao.”
“Cùng nhà A Túc nhà chúng ta là quan hệ như thế nào?”
“Bác Khúc, bà vạn lần đừng hiểu lầm, chúng cháu chỉ là đồng nghiệp rất đơn thuần mà thôi.” Cô đặc biệt cường điệu hai chữ đơn thuần.
“Ta đây chính mình biết phán đoán.” Là đồng nghiệp đơn thuần, hay là con trai đối với cô có hứng thú, bà vừa nhìn chỉ biết, tướng mạo cô gái trẻ con này ở bà không coi vào đâu, thuộc loại để trêu chọc.
“Bác Khúc, bác đang làm cái gì đây?” Cô nhịn không được hiếu kỳ hỏi.
“Đan cái giỏ giấy, ta gần đây học được, ta cảm thấy nhìn sẽ rất đẹp.” Trong giọng nói có vẻ đắc ý.
“Cháu có thể giúp bác không?” Cô vẫn ngồi ở chỗ nầy, thật nhàm chán.
“Cầm lấy đi.” bà Khúc đem một đống giấy đưa cho cô. “Xếp đẹp một chút.”
“Được.” Cô nhìn kỹ mẫu, cố gắng nghiên cứu các đường gấp khúc.
“Khụ! Khụ!” bà Khúc ho nhẹ một tiếng, như là thuận miệng hỏi: “Có thể hay không làm món điểm tâm ngọt?”
“Biết một chút.” Cô chuyên chú bắt tay vào làm công việc, phân tâm trả lời.
“Từ nay về sau sẽ đi học sao?”
“Không thể nào!” Cô cũng không phải ăn no quá rảnh rỗi không có việc gì làm, muốn ăn món điểm tâm ngọt đi ra bên ngoài mua là tốt rồi, vừa nhanh lại thuận tiện.
“Vậy sẽ tập chứ?”
“Cháu sẽ không.” Nghi hoặc ngẩng đầu, bà hỏi cái này muốn làm gì?
“Như thế nào cái gì cũng không biết!” bà Khúc nhẹ liếc cô, đợi con trai bà cưới vợ, bà muốn cùng dẫn con dâu đi học, giống như mẹ con bình thường; nhưng con bé này đã bị bà đào thải.
Ai! Nếu mà con trai mang về nhà chính là Hiểu Bái, thật là có bao nhiêu tốt.
“Bác Khúc, con là ở phương diện gì đó không có hứng thú, không phải là cái gì cũng không biết.” Cô vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói, cảm giác mình phải làm sáng tỏ.
“Phải không?” Ngữ khí rất hoài nghi.
Hai người không có một câu trò chuyện, lời tuy không hợp nhau, nhưng so với không khí trầm mặc tốt hơn rất nhiều.
Khúc Túc đi vào phòng khách, đã nhìn thấy hai người tất cả chiếm một bên, chuyên tâm gấp giấy, làm cho hắn cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.
Bà Khúc nhìn thấy con trai trở về, nhìn thời gian một chút, lúc này mới phát hiện đã không còn sớm, đối với hai người nói: “Các con hôm nay cứ ở chỗ này dùng cơm, mẹ đi vào bên trong chuẩn bị, phòng khách giúp mẹ thu thập lại.” Nói vừa xong, bản thân liền đi vào phòng bếp.
Hảo có khí thế, một chút phản đối đều không có, có thêm Khúc quản lí con trai độc nhất có tư cách, địa vị, có thể nghĩ, khi vào nhà họ con dâu thật thê thảm, căn bản đấu không lại mẹ chồng.
Tất Ngọc Nhi nội tâm âm thầm may mắn mình không phải là người không may xấu số kia.
“Còn đứng đó làm gì?” Hắn vỗ trán của cô một cái.
“A?” Cô đột nhiên hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn hắn, không có phát giác được cử động của hắn.
“Cô vẫn làm cái này?”
“Đúng vậy! Còn chút thú vị đây này!” Cô dắt khóe miệng giả cười.
“Không cần phải cười xấu như vậy.”
“......” Oa ~~ miệng của hắn thật sự xấu, thật sự là mẫu tử đồng tâm.
Hô...... Cô bật hơi thật sâu, ngày cuối cùng rồi, không nên cùng hắn so đo, cô cúi đầu tiếp tục công việc còn lỡ dở, chỉ là trang giấy trên tay lập tức bị rút đi.
“Khúc quản lí, có thể đưa tôi a?” Cô khách khí hỏi thăm.
Khúc Túc cúi người xuống, đem đồ trên bàn thu vào ngăn tủ bên cạnh nói: “Cơm nước xong, tôi cho cô trở về.”
Đáng giận! Cố ý đem lời của cô vào tai này ra tai kia.
Giấy cũng không cho cô làm! Tất Ngọc Nhi đơn giản an vị trong này cùng hắn nhìn nhau, cho hắn xấu hổ chết luôn.
“Miệng vết thương còn rất đau sao?” Khúc Túc nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay của cô, băng gạc đã chảy máu, giúp cô đổi thuốc trước đã.
“Khá tốt.” trên thân thể khó tránh khỏi đau đớn, nhưng lạy hai mẹ con bọn họ ban tặng, đả kích tinh thần của cô đã áp đảo đau đớn da thịt.
“Không cần phải khoe sức, công ty sẽ không phát giấy khen cho cô.” Hắn thản nhiên nói, bác sĩ vì cô trừ độc miệng vết thương thì cô cắn chặt môi, hốc mắt hiện hồng, chính là không kêu một tiếng, điều này làm cho hắn có chút...... cảm thấy có lỗi.
“Khúc quản lí, anh không đi hỗ trợ sao?” Làm bộ không nghe thấy của hắn trào phúng, Tất Ngọc Nhi quyết định trước hết nghĩ biện pháp làm cho hắn rời xa chính mình, miễn cho chính mình tức chết.
“Mẹ của tôi không thích có người đi vào phòng bếp của bà.”
Quả nhiên là cô gái khống chế ham muốn rất mạnh, Khúc quản lí sẽ không phải là bởi vì bà Khúc, mà cá tính mới trở nên vặn vẹo như vậy?
Nhất định là đúng như vậy!
Tiếng chuông cửa kéo Tất Ngọc Nhi chú ý, cô tò mò nhìn Khúc Túc.
Khúc Túc đứng dậy mở cửa, kinh ngạc nhìn người tới.
“Anh Khúc, chào buổi tối.” Giản Hiểu Bái dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, sinh lực no đủ phất tay, cười nhẹ nhàng hào phóng đi vào cửa.
“Mẹ của tôi mời cô tới?”
“Đúng vậy! Không nghĩ tới anh cũng ở đây.” Bác Khúc muốn cô tới dùng cơm, cô tưởng bác Khúc sợ nhàm chán, mới gọi điện thoại mời cô tới.
“Hiểu Bái, con đã đến rồi nha!” Nghe được thanh âm bà Khúc vẻ mặt tươi cười đi ra, “Con ngồi xuống trước đã, như thế này bác Khúc sẽ đem mấy món ăn nóng qua thì xong rồi.”
Con dâu chính quy của bà đến đây.
“Được.” Giản Hiểu Bái lên tiếng, nhìn thấy Tất Ngọc Nhi ngồi ở trên ghế sa lon, đôi mắt sáng ngời, kinh ngạc kêu ra tiếng, “Là cô!”
“Xin chào.” Tất Ngọc Nhi có chút thẹn thùng, nhận ra cô chính là cô gái ngày đó Khúc quản lí không thừa nhận làm bạn gái chính quy.
“Cô tên gì?” Giản Hiểu Bái nhiệt tình ngang nhiên xông qua, vội vã như nhìn thấy bằng hữu mới.
“Tay của cô ấy bị thương, cẩn thận một chút.” Khúc Túc lạnh lùng lên tiếng nhắc nhở.
“Tay cô làm sao vậy?” Giản Hiểu Bái nhìn kỹ cánh tay phải của cô bị lụa trắng bao lấy, sau khi khóe mắt ngắm đến thạch cao trên chân phải, kinh hô: “Chân của cô cũng bị thương!”
“Chỉ là tai nạn xe cộ.” Quá trình quá mất mặt, xin tha thứ cô đơn giản qua.
“Tới dùng cơm.” bà Khúc đi ra phòng bếp hô.
“Cô hành động không có tiện, tôi vịn cô đi qua.” Giản Hiểu Bái đứng lên, vội vàng muốn vịn cô.
“Không cần.” Khúc Túc đi đến bên kia, trực tiếp đem cô ôm lấy.
“Khúc quản lí, như vậy không tốt lắm đâu?” Tất Ngọc Nhi hạ giọng trách móc.
Ở trước mặt bạn gái, công nhiên ôm một cô gái khác, tuy rằng cô hành động bất tiện, nhưng cô cho rằng cần phải tránh bị nghi ngờ.
“Cho nên tôi mới nói, đầu của cô đều chứa mấy thứ vô dụng.” Hắn giọng điệu ôn hòa nói.
Dạ dạ dạ, cô trong đầu đều trang bị đại tiện, đến lúc đó bọn họ cãi nhau, đừng trách cô không có cảnh cáo hắn không lo lời nói và việc làm.
Khúc Túc ôm Tất Ngọc Nhi vào phòng bếp, cho cô ngồi ở bên cạnh mẫu thân hắn, mình cũng ngồi xuống một bên.
Tất Ngọc Nhi yên lặng cầm lấy bát sứ trước bàn, trộm liếc bà Khúc, cái này ngắm không được, bà Khúc đuôi mắt vui vẻ, thái độ hiền lành thân thiết, cùng với cô nói chuyện phiếm giờ hoàn toàn không giống với lúc nãy.
Cô rốt cuộc biết cái gì là đối với người không đúng việc!
“Hiểu Bái, con quá gầy, ăn nhiều một chút.” bà Khúc đưa đĩa rau qua bên cạnh con, “A Túc, con cũng thật là, luôn ăn thức ăn bên ngoài, bản thân đều hỏng rồi.”
Lướt qua Tất Ngọc Nhi, đưa đĩa rau cho con trai mình.
Tất Ngọc Nhi lùa hai muỗng cơm, cả nhà bọn họ đoàn viên vui vẻ hoà thuận, cô là người ngoài gia nhập vào, có vẻ đặc biệt không hợp, cô nhớ tới hiện tại liền chuyển băng ghế qua góc ăn.
“Mau ăn.” Khúc Túc mặt không biểu tình gắp thịt đặt ở trên chén Tất Ngọc Nhi.
Hắn hắn...... Hắn là muốn hại chết cô nha!
Hắn không biết hành động này sẽ làm người khác hiểu lầm sao?
Tất Ngọc Nhi sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, nhìn thịt trong chén, gắp hụt cũng không phải, ăn hết cũng không phải! Ô...... Giết người không cần đao, đại lễ của Khúc quản lí, cô rưng rưng nhận.
“Mau ăn!” Giết người mà dùng đến tiếng nói trầm thấp, tới gần lỗ tai cô khéo léo nhẹ giọng mớm nói, đáy mắt hiện lên một tia trò đùa dai.
Cô kinh hãi, vuốt lỗ tai đỏ hồng, trừng mắt nhìn hắn, hắn vui đùa thật thấp kém!
Nhìn cô phản ứng mãnh liệt, khóe miệng của hắn giơ lên, cô gái này, ngây thơ ngoài ý muốn.
“Bác Khúc, Tất tiểu thư chính là vị tiểu thư kia lần trước con ở trong điện thoại nói a!” Giản Hiểu Bái buồn cười nhìn hai người động chạm nhau, thật thú vị.
“Là cô gái đó?” Cau mày, mơ hồ cảm thấy con trai đối cô gái nhỏ này bất đồng, nhưng bà không hy vọng con trai thích cô gái nhỏ này.
Vì sao đột nhiên nhắc tới cô? Nghi hoặc nhìn Khúc Túc, Khúc Túc chỉ là thêm rau cho cô.
Trừng mắt cà tím trong chén mà cô ghét nhất, hừ! Cô cùng hắn thù lại kết thêm một khoản.
“Tất tiểu thư, lần trước tôi có cùng bác Khúc ăn cơm, nhắc tới lần gặp được chuyện của cô.” Giản Hiểu Bái tốt bụng vì cô giải thích nghi hoặc.
Thật tốt quá, còn có ai không biết cô bị đá? Tất Ngọc Nhi cam chịu nghĩ.
“Hiểu Bái, bác thật hy vọng con có thể làm con dâu của bác.” Lần này bà Khúc chủ động xuất kích.
“Mẹ ——” Khúc Túc lời nói còn chưa dứt đã bị đánh gãy.
“Đúng nha! Đúng nha! Giản tiểu thư người rất đẹp, cá tính lại hảo, cùng Khúc quản lí phối hợp rất tốt.” Tất Ngọc Nhi liên tục không ngừng phụ họa.
“Cô cũng cảm thấy như vậy?” bà Khúc vui mừng nhướng mày, không nghĩ tới cô gái nhỏ này cũng cho rằng như vậy?
“Đương nhiên là thật sự!” Đã bị bác Khúc biểu lộ ủng hộ, Tất Ngọc Nhi tiếp tục nói: “Lần trước gặp Khúc quản lí cùng Hiểu Bái tiểu thư đi cùng một chỗ, lập tức cảm thấy tài tử giai nhân, rất đăng đối.”(Môn đăng hộ đối)
“Cô đang nói bậy bạ gì đó!” Người trong cuộc lông mày thâm sâu, cô đang làm gì vậy? Hy sinh người khác, hoàn thành chính mình?
Cô lần trước vạn phần khóc đến thê thảm, còn có thể quan sát hắn và bạn gái của hắn? Có quỷ mới tin.
“Khúc quản lí, anh không cần phải lại gạt tôi nói Giản tiểu thư không phải bạn gái của anh!” Cô chằm chằm vào Khúc Túc, giọng điệu thập phần chăm chú.
Giản tiểu thư là cô gái rất đáng yêu, Khúc quản lí có một người bạn gái như vậy, tính hắn như chó săn, nếu là cô, nhất định sẽ mau chóng tuyên bố tin tức, làm cho Giản tiểu thư cũng không có thời gian để hối hận, cô thật không hiểu hắn giấu diếm là có dụng ý gì?
“Cô là ngu ngốc sao?”
“......” Anh mới ngu ngốc! Tất Ngọc Nhi “lại tầm thường” ở trong nội tâm trộm mắng.
“Tất tiểu thư, mình gọi cậu là Ngọc Nhi được không?” Giản Hiểu Bái thấy cô gật đầu mới nói: “Ngọc Nhi, mình cùng anh Khúc thật sự không phải là người yêu, anh ấy không có lừa cậu.”
“Vì sao?” Hai người bọn họ thích hợp như vậy, một người hoạt bát, một người lạnh nhạt, rất bổ sung a! Vì cái gì không ở cùng một chỗ?
“Mau ăn cơm, ăn xong tôi đưa cô trở về.” Khúc Túc khẩu khí không tốt.
Người đàn ông bên cạnh tâm tình không tốt rồi? Sẽ không phải là Giản tiểu thư cự tuyệt hắn, mà cô lại không khéo nói đến chỗ đau của hắn? Xem ra cô tốt nhất là ăn nhanh lên, nhanh lên về nhà, miễn cho