“Chị đúng là rảnh thật đấy”, khóe môi Lạc Thiên giật giật, quay người bế Giang Văn Khê lên lầu.
Nghiêm Tố liếc nhìn theo bóng Lạc Thiên, trả lời ngắn gọn: “Tôi có rảnh rang mấy cũng không bằng ai kia. Ai kia từ hôm trước đã bắt đầu khoác lác là đêm Ba mươi nhất định sẽ đưa người về ăn tối, kết quả thì sao? Đúng là kém cỏi, khinh thường!”. Chị đưa ngón tay thon dài ra đẩy một quân bài, cười tươi như hoa, “Bát Vạn”.
Lạc Thiên mấp máy môi, không nói gì mà bế Giang
Văn Khê lên, biến mất sau ngã rẽ tầng hai.
Bà Nghiêm bỗng xen vào: “Đợi đã, hồi nãy ai đánh Nhất Điều đấy?”.
“Anh Thâm”, Nghiêm Tố mấp máy môi.
“Ồ, vậy mẹ ‘ù’ rồi”, bà Nghiêm đẩy bài xuống hết, lại là thanh nhất sắc.
Nghiêm Tố lắc đầu, thở dài với Giang Hoài Thâm: “Đã nói rồi, tối nay anh chắc chắn sẽ thua mà”.
Giang Hoài Thâm chỉ mỉm cười.
Bà Nghiêm đứng lên, vặn eo, nói: “A Thiên đã về rồi, tám vòng cũng đã đánh xong, mẹ lên lầu ngủ đây, đúng là khổ cho cái thân già này quá”.
“Haizzz, rã đám hết rồi, một mình tôi làm sao diễn màn độc xướng được? Ngày mai có thêm hai người chơi mới càng thú vị.” Nghiêm Tố ra tay dọn dẹp bàn mạt chược.
“Haizzz, con đừng bắt nạt A Thiên nữa, đừng quên, con là trưởng bối của nó”, bà Nghiêm lắc đầu, chị Hoa dìu bà lên lầu.
“Con chỉ lớn hơn nó mấy tuổi, không già tới mức như mọi người nói chứ?”, Nghiêm Tố nghiến răng kèn kẹt, ai cũng nói chị già, quá đáng thật!
Giang Hoài Thâm hơi dừng tay dọn dẹp, đáy mắt thoáng hiện lên một nỗi cô đơn khó nhận thấy. Lạc Thiên bế Giang Văn Khê về phòng, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, đắp chăn cho cô.
Anh không rời đi mà từ từ ngồi xuống mép giường, chăm chú nhìn gương mặt say ngủ của cô. Làn da cô trắng trẻo mịn màng, có lẽ là mềm mượt như da em bé mà trong quảng cáo vẫn hay nói.
Lúc nào anh cũng thích dùng ngón tay vuốt ve gò má của cô, thích nhìn nét hồng ửng lên trên gương mặt ấy. Rung động không bằng hành động, không chống nổi với sự quyến rũ, anh đưa tay, dùng đầu ngón tay dịu dàng vuốt ve gương mặt cô, làn da dưới ngón tay vẫn mềm mại trơn nhẵn như trong trí nhớ, cảm giác tiếp xúc rất quen thuộc.
Cô tuy không phải người phụ nữ đẹp nhất anh từng gặp, nhưng đôi mắt đen trắng phân minh kia lại khiến người ta đã gặp rồi rất khó quên, có lẽ chính đôi mắt ấy đã hấp dẫn anh ngay từ ban đầu.
Ngón tay di chuyển đến môi cô, mơn trớn nhẹ nhàng, ánh mắt anh bỗng dừng lại mấy giây ở đôi môi đỏ mọng ấy, rồi khó khăn quay đi nơi khác.
Bỗng anh cười khẽ thành tiếng, có phần khinh bỉ suy nghĩ lung tung bị đè nén trong lòng mình. Anh mỉm cười rồi chậm rãi đứng lên, ra khỏi phòng, khẽ khàng đóng cửa lại.
Nghiêm Tố đứng ngoài hành lang, hai tay khoanh trước ngực, nhìn chằm chằm Lạc Thiên: “Đừng nói tôi ỷ lớn bắt nạt bé, phòng khách đã chuẩn bị xong, không cần tôi đưa cậu đi chứ?”.
Lạc Thiên đút hai tay vào túi quần, cười khẽ: “Chị ngủ sớm đi, ngày mai muốn chơi thế nào cũng theo ý chị cả”.
“Xì! Đừng làm bộ mưa xong mới đưa dù, việc xong mới cống hiến. Ngày mai cho cậu biết mặt.” Nghiêm Tố liếc anh một cái rồi quay về phòng, Hừ, ngài mai không đục khoét ví tiền của cậu ta thì Nghiêm Tố chị sẽ viết ngược tên mình. Cho dù là cháu cũng không nể tình thân gì hết.
Lạc Thiên đương nhiên hiểu ý dì mình, mỗi năm đều thua chút tiền trên bàn mạt chược để dì và bà ngoại vui, đó đã là chuyện mà anh và chú Thâm đều muốn.
Nụ cười thoáng bên khóe môi, anh ung dung bước về phía phòng khách.
“Á…”
Giang Văn Khê sực tỉnh giữa cơn say ngủ, đưa tay xoa xoa cánh tay bị đụng đau, cô hoàn toàn không hiểu sao mình có thể lăn xuống giường được.
Lý Nghiên nói tướng ngủ của cô rất xấu, mỗi lần ngủ cùng cô không bị cô đá xuống giường, thì cũng là chính cô tự lăn xuống, nên giường trong nhà đều kê sát tường. Lý Nghiên nếu đến nhà cô đều nằm trong, mặc kệ cô nằm ngoài có bị lăn xuống đất hay không. Lý Nghiên hùng hổ nói với cô: “Ngủ dựa tường, như dựa vào mẹ”.
Sự thực thì cô ngủ bên ngoài chắc chắn sẽ bị lăn xuống. Trời ạ, đã lâu rồi cô ngủ một mình không còn lăn xuống giường nữa. Sao thế này? Chẳng lẽ vì tối qua xem bắn pháo hoa vui quá nên thế?
Tấm thảm lông cừu trắng tinh bỗng đập vào mắt cô, cô mở to mắt vẻ khó tin, khó nhọc vận động đầu óc suy nghĩ, nhìn xung quanh gian phòng hoa lệ, tràn ngập mùi vị nam tính này…
Ối! Thôi chết rồi! Đây không phải nhà cô, mà chính là nhà anh!
Theo trực giác, đầu tiên cô nhanh chóng cúi xuống nhìn, khi thấy quần áo của mình vẫn mặc đàng hoàng thì bất giác thở phào. Cũng may, tất cả đều còn.
Nhưng giây sau đó, trong lòng bỗng có một cảm giác hụt hẫng. Nếu Lý Nghiên nhìn thấy, nhất định sẽ chế giễu cô: “Ôi chao, cậu đúng là đồ vô dụng, được một người đàn ông đang bị men rượu điều khiển đưa về nhà, cơ hội tốt như thế, lãng mạn lại nóng bỏng, vậy mà chẳng xảy ra chuyện gì cả à? Đúng là sự sỉ nhục của phụ nữ!”.
Sự sỉ nhục của phụ nữ… Ôi trời, rốt cuộc cô đang nghĩ bậy bạ cái gì?
Cô ủ rũ vỗ vỗ cái đầu đang suy nghĩ linh tinh của mình, đang định đứng dậy ôm chăn lên giường thì lúc này, sau lưng có tiếng động, cô sửng sốt quay lại, nhìn thấy Lạc Thiên đang mặc một bộ âu phục màu xám bạc cắt may rất tinh xảo đứng ở ngưỡng cửa, mỉm cười nhìn cô.
“Em tỉnh rồi à?”, giọng anh hơi khàn khàn nhưng vẫn trầm ấm quyến rũ.
Cô kinh ngạc thu ánh mắt, quay đầu đi, cơ thể cứng đờ, ôm chăn ngồi bất động. Trời ơi! Đúng là mất mặt quá!
Sao có thể để anh phát hiện ra cô ngủ say lăn xuống giường? Cô thật muốn khoét lỗ chui xuống cho rồi. “Em… sao lại ngồi dưới thảm làm gì?”, anh bước vào phòng.
Tai dần dần nóng lên, cô ôm chặt chăn nhích lên trên, túm chặt lấy tấm chăn mềm mại, không dám lên tiếng.
Anh cố nhịn cười, đến sau lưng cô, từ từ quỳ xuống, khàn giọng đùa nghịch: “Lúc nãy anh nghe thấy tiếng kêu của em, cái đó… chắc không phải em lăn xuống đất mới tỉnh dậy đấy chứ?”.
“Ùng” một tiếng, máu toàn bộ dồn lên mặt, cô lắp bắp, cố biện hộ: “Đương… đương nhiên không phải!”, cô xấu hổ cắn môi, đứng bật dậy với tốc độ nhanh nhất, ôm chăn, quay lưng lại với anh.
Cô đang định gấp chăn lại thì mùi hương đàn ông mát lạnh quen thuộc đã áp sát sau lưng, giây sau đó, một đôi tay mạnh mẽ ôm chặt cô vào lòng.
“Anh không cười em đâu, bất cứ việc gì xảy ra ở em đều quá bình thường rồi.” Nói là không cười nhưng anh còn cười như điên như dại hơn.
Cô vô cùng xấu hổ và tức tối, cánh tay trái thúc vào bụng anh, lại nghe anh kêu lên một cách kỳ cục rồi sau đó còn cười to hơn.
“Được rồi, không phá em nữa, mọi người đều đang đợi em xuống dưới dùng cơm đấy”, anh nén cười.
Cô nghe giọng anh có vẻ kỳ lạ, truy hỏi: “Có phải anh bị cảm không?”.
Anh ho khẽ một tiếng, nói: “Hơi hơi, nhưng không có gì nặng. Anh xuống trước, đợi em rồi cùng ăn”. Anh vò mái tóc như ổ gà của cô, mỉm cười ra ngoài. Nhìn theo bóng anh, cô lưu luyến thu tầm mắt.
Sao anh lại cười quyến rũ thế kia? Từ lần đầu tiên gặp đã biết khi anh cười rất quyến rũ, bây giờ lại càng đẹp hơn nữa. Haizzz, cô chính là một người phàm tục dễ bị sắc đẹp quyến rũ.
Bỗng cô phản ứng ra, “mọi người” mà anh nói chắc không phải là cha mẹ anh chứ… Cái đó, chắc không phải là con dâu xấu ra mắt bố mẹ chồng nhanh thế chứ…
Cô chưa chuẩn bị gì cả! Cô nhào lên giường, xấu hổ vùi mặt vào trong chăn.
Không lâu sau, cô đã chải tóc rửa mặt xong, ra khỏi phòng ngủ, e dè xuống lầu, chỉ sợ bản thân thất thố sẽ khiến cha mẹ Lạc Thiên có ấn tượng không tốt.
Cô đứng ở đầu cầu thang, nhìn người đang ngồi trên sofa trong phòng khách, có vẻ ngần ngại không biết nên bước đến hay không.
“Tiểu Giang”, Nghiêm Tố đứng dậy, nhiệt tình vẫy tay với cô, “Mau đến đây đi”.
“Chị Nghiêm?!” Cô kinh ngạc mở to mắt, nhìn Nghiêm Tố đang mỉm cười với vẻ khó tin, miệng há ra rồi ngậm lại, há ra rồi lại ngậm, hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào.
Khi nhìn thấy Giang Hoài Thâm ngồi ở đầu kia sofa quay lại nhìn mình, đầu cô “ùng” một tiếng, đã hóa thành một đống hồ dính.
Tại sao chị Nghiêm và Chủ tịch Giang lại ở đây, mà không phải cha mẹ Lạc Thiên?! Rốt cuộc chuyện này là sao?!
Nghiêm Tố mỉm cười nhìn cô bước đến, kéo cô đang đờ đẫn vào trong phòng khách. Cô đỏ mặt, chào Giang Hoài Thâm rồi run giọng nói: “Chủ tịch Giang, năm mới vui vẻ”.
Giang Hoài Thâm rất khách sao: “Năm mới vui vẻ. Không ở công ty thì gọi chú là chú Thâm như Lạc Thiên là được rồi. Không cần câu nệ quá, cứ xem đây như nhà con thôi”.
Cô lúng túng nhìn Lạc Thiên, mặt đầy vẻ thắc mắc, rốt cuộc đây là sao? Anh chỉ cười nhẹ, khẽ ôm cô ngồi xuống bên cạnh.
Nghiêm Tố cầm hai phong bao lì xì bước đến chỗ cô, cười nói: “Năm mới vui vẻ! Đây là tiền mừng tuổi của chị cho em, còn đây là anh Thâm đưa”.
“A? Tiền… mừng tuổi?!” Cô bàng hoàng nhìn hai phong bao trông có vẻ rất dày này, nhất thời chẳng hiểu gì. Sao còn có tiền mừng tuổi? Từ khi qua mười sáu tuổi, cô đã không được nhận tiền mừng tuổi nữa, vì bố mẹ nói cô đã có chứng minh nhân dân, đã là người lớn rồi, nên thứ dành cho trẻ nhỏ này cô không được nhận nữa. Nhưng hiện giờ vấn đề không phải ở chỗ tại sao người lớn vẫn có thể nhận tiền mừng tuổi, mà là, rốt cuộc đây là chuyện gì? Nghiêm Tố và Chủ tịch Giang có quan hệ thế nào? Họ và Lạc Thiên lạc có mối quan hệ ra sao?
Câu hỏi đầy trong đầu, cô hoàn hồn lại, vội vàng từ chối: “Cái này em không thể nhận ạ!”.
Nghiêm Tố biết cô hay xấu hổ nên nhét bao lì xì vào tay cô, cười nói: “Đừng ngại, mau nhận đi. Nếu sau này kết hôn thì bọn chị không mừng nữa”.
“Kết… kết hôn?!”, cô kinh ngạc há hốc miệng. Kết hôn mà chị Nghiêm nói là chỉ cô và ai kia sao? Hình như cô và ai kia chưa đến mức sâu đậm như vậy mà.
Cô len lén liếc nhìn ai kia ngồi cạnh, vừa hay nhìn thấy anh đang nở nụ cười quyến rũ và nhìn mình.
Lại nữa rồi… Tại sao từ tối qua anh cứ thích cười với cô, mất hồn như vậy, bảo sao cô tiêu hóa nổi. Lạc Thiên nắm chặt tay cô, nhét phong bao vào tay cô, khẽ nói: “Nhận đi, nói không chừng năm sau không có cơ hội cầm nữa, nên có thể lấy được bao nhiêu hay bấy nhiêu, không lấy thì phí quá”. Năm sau không có cơ hội? Ý của anh chắc không phải là…
Khóe môi cô giật giật, ngượng ngùng giữ phong bao trong tay, cúi đầu, không dám nhìn ai. Lạc Thiên tỏ ra thản nhiên, đưa tay ra cười với Nghiêm Tố: “Còn của em nữa?”.
“Tên nhóc xấu xa! Ăn cơm xong sẽ bắt cậu nhả tiền ra cho tôi!” Nghiêm Tố lại móc ra hai phong bao, tức tối quạt anh mấy cái.
Anh không phản bác, không hề khách sáo nhận lấy hai phong bao.
“Cơm xong rồi đây, ăn được rồi”, bà Nghiêm từ phòng ăn bước ra.
Lạc Thiên nắm tay Giang Văn Khê đi vào phòng ăn. Bà Nghiêm thấy thế thì rất vui mừng: “Đây chắc là cô Giang mà mọi người nhắc đến phải không”.
Giang Văn Khê đang hoang mang thì Nghiêm Tố đã bước đến, giới thiệu: “Đây là mẹ chị, đừng bao giờ gọi là dì mà phải gọi là bà, nếu không sẽ có người cuống lên đấy”. Nghiêm Tố nhìn Lạc Thiên, ánh mắt lóe lên vẻ đùa cợt.
“Bà ạ, chúc năm mới vui vẻ!”, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, Giang Văn Khê dè dặt nói.
“Ngoan, của con đây.” Bà Nghiêm đưa cho cô một phong bao, sau đó lại đưa cho Lạc Thiên một cái, cười híp mắt và nói, “Haizzz, trông lanh lợi th