bụi nào. Mặc dù đồ trang trí trong nhà nhìn đã hơi cũ nhưng lại mang đậm không khí gia đình.
Cảnh sát Lưu dẫn Bạch Hân Di lên tầng, chỉ một gian phòng: “Hôm qua chị dâu em đã dọn dẹp phòng sách này cho em ở, trong phòng đủ cả máy tính gì đó, có điều hơi nhiều sách, em cứ ở tạm đã”.
Bạch Hân Di thoáng nhìn, quả nhiên là phòng sách, chỉ có giá sách và máy tính, còn có một chiếc giường đơn, có lẽ là bình thường dùng khi lên mạng: “Thế này là tốt lắm rồi”.
“À, còn hơn hai tiếng nữa chị dâu em mới đi làm về. Em đi tắm, nghỉ ngơi một lát, anh còn có việc phải đi. Trong tủ lạnh có đồ ăn, trên cửa tủ lạnh có số điện thoại của siêu thị ngoài kia. Em gọi điện thoại nói rõ địa chỉ với họ, mua đồ hai mươi tệ trở lên là họ sẽ mang hàng đến tận nhà. Lúc về anh sẽ đưa chìa khóa cho em. Không có việc gì thì em đừng ra ngoài”.
“Vâng”.
Cảnh sát Lưu gãi đầu quên mất định nói gì, đến lúc định đi mới nghĩ ra: “Anh Trịnh của em đang ở bên ngoài. Anh ấy đã nghe nói chuyện của em, ngày mai anh ấy sẽ về. Em dùng máy bàn gọi điện thoại báo bình an cho gia đình. Em tháo pin điện thoại di động của em ra. Đi làm về anh sẽ cho em một chiếc điện thoại mới”.
“Vâng”. Bạch Hân Di gật đầu, đưa mắt nhìn cảnh sát Lưu đi ra ngoài, ngồi một mình trên sofa bọc da thật trong phòng khách, thở ra một hơi thật dài.
Có lẽ vì ngồi quá lâu trên tàu, dù nằm xuống Bạch Hân Di vẫn cảm thấy như còn ở trên tàu, ngủ chập chờn không biết bao lâu, lúc mở mắt ra thì trời đã tối…
Lúc này đột nhiên nghe thấy bên ngoài có người mở cửa, cô ta vội vã ngồi dậy, đi dép lê hé cửa nhìn ra ngoài. Người mở cửa là một phụ nữ mặc áo khoác màu đen gọn vàng, tóc vấn cao.
“Chị dâu về rồi…”.
Nghe thấy tiếng người, Giang Vũ cũng giật mình. Nhớ chồng đã nói với mình hôm nay Hân Di sẽ tới nhà, cô ta tiện tay bật đèn cửa, mỉm cười: “Là Hân Di đúng không? Chị là Giang Vũ. Xin lỗi, đơn vị họp đột xuất nên chị về muộn. Anh Lưu em bảo chị dẫn em ra ngoài ăn”.
“Không cần đâu ạ, ở nhà ăn tạm cái gì là được…”.
“Không sao, hôm nay là thứ sáu, đằng nào chị em mình cũng phải đến nhà mẹ chị đón cháu về nghỉ cuối tuần. Em đi thay đồ đi, chị thay đôi giày”.
Bạch Hân Di gật đầu, trở lại phòng mở hành lý, chọn một chiếc hoodie cotton màu đen phối với áo gi lê có mũ màu trắng sữa, quần bó và giày bánh mì, nhìn càng trong sáng đáng yêu.
Vì lý do nghề nghiệp, Giang Vũ ăn mặc rất bảo thủ. Gương mặt không trang điểm, chỉ dùng các sản phẩm dưỡng da. Dáng người Giang Vũ vốn đã mảnh mai, tóc để mái bằng càng khiến cô ta có vẻ nhỏ nhắn, nhưng để tỏ ra uy nghiêm nên cô ta cố ý vấn tóc thật cao. Lúc nghe chuyện của Bạch Hân Di, cô ta vốn vẫn hơi nghi ngờ, một cô gái có mối tình oanh liệt như vậy có phải gái ngoan không? Nhưng lúc nhìn thấy Bạch Hân Di, cô ta lại lập tức thích cô gái này. Bạch Hân Di ngoan ngoãn đáng yêu, hiền lành như cô em láng giềng trong truyện, rất hợp với tính khí của Giang Vũ nên thái độ của Giang Vũ đối với Bạch Hân Di rất mềm mỏng.
Cảnh sát Lưu vẫn lái chiếc Honda SUV của đơn vị. Giang Vũ thì lái một chiếc xe con nhỏ gọn. Do đang là giờ tan tầm nên chưa đi được bao xa đã kẹt giữa dòng xe cộ cuồn cuộn: “Đường ở thành phố A hẹp, thường xuyên kẹt xe”.
“Vâng, lúc em ở Thượng Hải cũng thường xuyên gặp cảnh kẹt xe, sau khi có tàu điện ngầm em toàn đi tàu điện ngầm”.
“Em học đại học ngành gì?”. “Kế toán”.
“Kế toán rất dễ tìm việc”.
“Em còn chưa lấy được bằng. Nhưng nghe bạn học em nói thì quả thật rất dễ tìm việc”.
“Em đừng quá bận tâm. Chuyện của em không phải chuyện hiếm có gì. Trẻ con bây giờ được gia đình chiều từ nhỏ đâm hư, không biết chấp nhận sự từ chối của người khác…”. Giang Vũ nghĩ đến không ít ví dụ tương tự, không muốn làm Bạch Hân Di hoảng sợ nên không nói tiếp: “Anh Lưu của em chắc chắn có thể giải quyết chuyện này, nếu không được thì còn có anh Trịnh”.
“Anh Trịnh… bây giờ đang làm gì?”.
“Anh ấy góp vốn với người khác mở văn phòng thám tử tư, tuy bình thường chủ yếu là bắt ngoại tình, nhưng anh ấy cũng có thể giải quyết những chuyện như của em… Anh ấy làm ở văn phòng tư nhân, linh hoạt hơn anh Lưu nhà chị nhiều. Tên kia mà lộ mặt, anh Lưu nhà chị đánh nó một trận là cảnh sát tra tấn bức cung, anh Trịnh đánh nó một trận lại là bất hòa cá nhân”.
“Vâng”. Bạch Hân Di cũng đã nghe ra ý tứ sâu xa của Giang Vũ. Cô ta sợ chuyện của Bạch Hân Di sẽ mang đến phiền phức cho cảnh sát Lưu.
Bây giờ đang đẩy mạnh việc chỉnh đốn tác phong từ trên xuống dưới, Từ Dương quả thật cũng là loại người không chịu buông tha cho ai, hắn nhất định sẽ làm lớn chuyện. Nếu vì chuyện của mình mà ảnh hưởng đến tiền đồ của anh Lưu thì chẳng phải là mình hại anh Lưu sao? Cô ta lập tức không còn hứng thú nói chuyện.
“Em cũng đừng nặng nề về mặt tâm lý. Chị chỉ nói những chuyện bên rìa pháp luật thế này tìm anh Trịnh hợp lý hơn. Chị cũng sợ làm mất thời gian của em. Bây giờ lấy bằng chậm một năm thì cơ hội việc làm cũng bớt một chút. Mặc dù em còn trẻ nhưng cũng không thể để mất nhiều thời gian được”.
“Vâng, em biết rồi. Anh Lưu nói ngày mai anh Trịnh sẽ về”.
Đèn đỏ xa xa phía trước biến thành đèn xanh, dòng xe cộ từ từ tiến lên.
“Chị dâu, vì sao cháu không học ở trường chị dạy?”.
“Trường chị chỉ là trường thông thường, trường tốt nhất ở đây cũng chỉ là trường điểm của khu, trường gần nhà bố mẹ chị lại là trường điểm của thành phố. Từ lúc sinh con chị đã nhập hộ khẩu cho cháu theo hộ khẩu của ông bà. Mẹ chị cũng là giáo viên về hưu, bà trông cháu tốt hơn chị. Thằng Lưu Triết nhà chị cứ nhìn thấy chị là lại làm nũng không chịu học hành, bố nó suốt ngày không ở nhà, gặp nó là chỉ chơi đùa, căn bản không quản nổi nó. Gặp bà ngoại thì nó ngoan như cún con, không dám làm nũng ăn vạ gì hết”.
“Vâng”. Lưu Triết… Bạch Hân Di ngẩn ngơ một lát, anh trai tên là Bạch Triết…
Giang Vũ vừa đón được Lưu Triết đã nhận được điện thoại của cảnh sát Lưu. Anh ta vừa xong việc, đã đặt chỗ ở một quán lẩu.
“Trịnh Đạc không có nhà, anh đã gọi Gia Mộc và Tư Điềm. Gia Mộc là đại gia, cô ấy nói cô ấy trả tiền”. Cảnh sát Lưu cười khoái trá trong điện thoại.
“Biết rồi”. Giang Vũ ngắt điện thoại, sắc mặt không dễ coi lắm. Cô ta và Lâm Gia Mộc, một người là phụ nữ truyền thống điển hình, một người là phụ nữ hiện đại, ngoài hợp trong không hợp. Nhưng lý do không hợp lớn nhất có lẽ là bởi cảnh sát Lưu thỉnh thoảng lại về nhà nói Lâm Gia Mộc lợi hại thế nào, tài giỏi ra sao. Cảnh sát Lưu bình thường không thích nói đùa với phụ nữ, nhưng lúc gặp Lâm Gia Mộc lại nói nhiều, nói chuyện cũng không kiêng dè.
“Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, lát nữa em sẽ có thể gặp cộng sự của anh Trịnh em”.
“Vâng”. Phát hiện sự thay đổi tâm trạng của Giang Vũ, Bạch Hân Di thầm nghĩ, chẳng lẽ cộng sự của anh Trịnh có vấn đề gì không ổn?