Vương An Ni lại chưa có con. Chuyện khác không cần phải nói, riêng tài sản của bố vọ thì hắn đừng nghĩ tới. Tài sản của mẹ vợ càng chẳng liên quan đến hắn, ngay cả tài sản của An Ni hắn cũng phải tranh với mấy người, việc này quá không có lợi đối với hắn.
Tiêu Vũ vặn hỏi có phải hắn không nỡ giết Vương An Ni…
Không nỡ… Hắn nhìn ra phía phòng sinh hoạt. Có lẽ vậy… Vương An Ni đơn thuần hơn rất nhiều so với Tiêu Vũ, còn Tiêu Vũ càng ngày càng giống con buôn. Trong mắt Vương An Ni chỉ có hắn… Còn Tiêu Vũ… Trong mắt cô ta có những gì?
Thời Tất Thành thở dài, cảm thấy có lẽ việc Vương An Ni vứt bỏ đống mỹ phẩm cũ cũng là một chuyện tốt.
Không có gì bất ngờ, số điện thoại đó là một số không có thông tin người sử dụng, lại được kích hoạt từ rất lâu về trước, đến nay đã được bảy, tám năm, cũng cũ kỹ như những chiếc điện thoại Nokia đó.
“Có thể theo dõi được không?” Smartphone thì dễ, còn điện thoại thông thường thì hơi phiền phức.
“Đã là điện thoại di động thì không có cái nào là không thể theo dõi cả”, Trịnh Đạc cười nói. Có người nói điện thoại thông minh không an toàn, nhưng thực ra điện thoại thông thường cũng vậy, thậm chí kỹ thuật còn đơn giản hơn chút.
Anh ta viết tên hai mẫu hàng lên tờ giấy: “An Ni, tôi cũng không dám đảm bảo mấy thứ này là hoàn toàn mới, hơn nữa… tốt nhất là cô nên chọn một trong hai loại này. Một loại là hàng của Nga, nhìn không đẹp nhưng cũng ổn, nhưng phải cái dễ hỏng. Hàng nội thì tôi có thể kiểm được hai loại tốt nhất, chất lượng tuyệt đối không kém hơn các loại này, nhưng nếu bị tra ra thì sẽ hơi phiền phức”. Trên phương diện sản phẩm điện tử, đồ của Trung Quốc tuyệt đối không thua kém các nước khác.
“Dùng hàng Mỹ”.
“Được. Nếu cô đã xác định thì tôi sẽ đi đặt hàng”. Trịnh Đạc gật đầu, cầm tờ giấy đi. Anh ta có một số nguồn hàng mà Lâm Gia Mộc cũng không biết.
Vương An Ni ngồi trên sofa, vẻ mặt hơi hụt hẵng. Theo dõi chính chồng mình tuyệt đối không phải một chuyện vui vẻ gì. Lâm Gia Mộc lấy một chia nước cho cô ta.
“Cô có nước nóng không?”.
“Có”.
“Tôi muốn uống trà”.
“Được”. Vương An Ni vốn vẫn thích uống đồ nóng, chỉ uống nước đóng chai chưa mở nắp là thói quen sau khi trúng độc. Lâm Gia Mộc biết cô ta nói muốn uống trà ở đây chính là để tỏ ý tin tưởng mình.
Vương An Ni uống một ngụm trà: “Chuyện gia đình tôi đúng là buồn cười”.
“Không giấu cô, những chuyện thế này chúng tôi đã thấy quá nhiều. Tình hình của cô chưa phải nghiêm trọng nhất”.
“Ờ… Cũng tại tôi nghĩ nhiều quá”. Vương An Ni thở dài: “Không phải tôi làm bộ làm tịch, có tiền thật sự không có gì hay ho. Cứ như anh chị thế này là vừa đẹp”.
“Chúng tôi ấy à? Vừa mở mắt ra đã phải ra sức kiếm tiền, ra sức bon chen…”. Lâm Gia Mộc uống một ngụm trà: “Tôi chỉ mong được như cô thôi”.
“Vậy thì đổi đi”. Nói xong, Vương An Ni bật cười: “Mẹ tôi…”.
“Mẹ cô không sao đâu”.
“Bà ấy không sao thì tốt”. Vương An Ni dừng lại một lát rồi nói: “Cô có thẻ luật sư không?”.
“Có”.
“Có thể thảo một bản di chúc giúp tôi không? Sau khi tôi chết tất cả tài sản thuộc về mẹ tôi. Nếu mẹ tôi chết trước tôi thì tất cả tài sản của tôi sẽ được quyên góp cho tổ chức từ thiện. Lát nữa tôi sẽ đưa danh sách các tổ chức này cho cô”.
“Được”. Lâm Gia Mộc gật đầu: “Vì sao cô không sinh con?”.
“Lúc trẻ là vì tôi muốn giữ dáng, hai năm trước cũng đã từng có thai nhưng không giữ được. Bác sĩ nói tôi bị u nang buồng trứng, đã điều trị khỏi rồi nhưng vẫn chưa có con”. Bây giờ nghĩ lại mới thấy có con thật tốt, mặc dù bố nó là Thời Tất Thành nhưng dù sao mình cũng có người kế tục huyết thống, không đến mức lúc chết vẫn không cam lòng như vậy.
“Cô trúng độc không nặng, chỉ cần điều trị đúng cách”.
“Tránh được vỏ dưa biết đâu lại gặp vỏ dừa. Hơn nữa người hại mình lại là người cùng chung chăn gối, tôi cũng chỉ đề phòng trường hợp xấu nhất thôi”.
Khoảng một tiếng sau Trịnh Đạc mới về, chiếc túi mang theo người căng phồng. Anh ta lấy rất nhiều thứ trong túi ra nhưng đều đặt sang một bên, cuối cùng lấy một chiếc hộp để tận dưới cùng, mở hộp lấy ra mấy chiếc thẻ có kích cỡ giống như thẻ nhớ điện thoại ra.
“Cô tìm cách cắm cái này vào điện thoại của hắn”. Anh ta chỉ đưa cho Vương An Ni một chiếc thẻ: “Cái để ở nhà cô thì chính cô làm”.
“Thế những cái còn lại?”.
“Tôi sẽ tìm cách lắp được. Bình thường hắn thích đi chiếc xe nào?”.
“Hắn thích chiếc Jaguar nhất”.
“Không, Jaguar nổi bật quá. Lần trước cô nhìn thấy chiếc xe nào ở bên ngoài khách sạn”.
“À, là chiếc A6 hắn để ở công ty”.
“Hắn không đi xe này về nhà à?”.
“Không thường xuyên. Bình thường hắn thích đi chiếc Jaguar nhập nguyên chiếc nhất, A6 toàn để ở bãi đỗ xe ngầm của công ty”.
“Ờ, tôi biết rồi. Biển số xe bao nhiêu?”.
Vương An Ni đọc biển số xe, Trịnh Đạc ghi vào cuốn sổ nhỏ luôn mang theo người.
“Bên chỗ bố tôi…”.
“Chưa làm gì được cô thì Tiêu Vũ sẽ chưa động đến bố cô đâu”. Nếu không loại bỏ được Vương An Ni thì hại Vương Hữu Tài cũng chỉ làm Thời Tất Thành được lợi, chắc chắn Tiêu Vũ sẽ không phạm sai lầm như vậy. Ngược lại bên này Thời Tất Thành không dùng thủ đoạn nóng vội với Vương An Ni cũng là vì nếu Vương An Ni chết thì người có lợi là Tiêu Vũ.
“Lần trước tôi bảo lấy bàn chải đánh răng của Vương Đông Quân, cô làm được chưa?”. Việc gấp trước mắt là làm rõ Vương Đông Quân rốt cuộc là con ai, nếu như là con của Thời Tất Thành thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.
“Chưa, tôi không có lý do gì để đi vào phòng nó, nhưng tôi sẽ nghĩ cách”. Nói tới đây Vương An Ni bật cười: “Lúc nó mới ra đời, tôi ra sức thuyết phục bố tôi xét nghiệm DNA. Tiêu Vũ lại nói cô ta trong sạch, nếu xét nghiệm DNA chứng tỏ bố tôi không tin tưởng cô ta. Nếu không còn tin nhau nữa thì cũng không cần sống với nhau làm gì, cô ta sẽ mang con đi… Bố tôi tin cô ta… Bây giờ…”.
“Bây giờ tôi cũng khuyên cô đừng hy vọng gì nhiều. Tiêu Vũ không giống một người sẽ để cho người khác có cơ hội lật tấy dễ dàng như vậy”.
Vương An Ni mím môi không nói tiếp nữa.
Thời Tất Thành có cảm giác như ai đó đang nhìn mình, nhưng xoay người lại thì không thấy ai. Hắn lên xe, khởi động máy, chốc chốc lại nhìn gương chiếu hậu, đằng sau không có gì cả… Hắn thở dài một hơi, có lẽ là hắn đã suy nghĩ quá nhiều, nhưng dạo này hắn luôn cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu, hình như có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Hắn nhìn đồng hồ một chút, còn ba mươi phút nữa mới tới giờ hẹn gặp Tiêu Vũ. Hắn chạy mấy vòng, lại tấp vào một quán trà, uống một cốc trà thảo mộc rồi mới đi tiếp. Bất kể hắn đi thế nào thì trong gương chiếu hậu cũng không có chiếc xe nào lạ ngoài các loại taxi sơn xanh sơn đỏ. Có lẽ đúng là vì thần kinh hắn quá căng thẳng.
Hắn lái xe vào bãi đỗ xe ngầm dưới một tòa chung cư, không đi thang máy mà thay một chiếc áo khoác, đeo kinh đen vào rồi đi bộ lên khỏi bãi đổ xe, rẽ mấy lượt rồi đi vào một tòa nhà khác thoạt nhìn rất thông thường. Vào thang máy lên tầng 11, dừng lại trước cửa một phòng treo biển Phòng vật lý trị liệu, lấy chìa khóa ra mở cửa, lách người vào nhà rồi khóa cửa lại.
Căn hộ này trang trí rất đơn giản, ngoài chiếc giường lớn trong phòng ngủ thì không có bất cứ thứ gì xa xỉ, ngay cả phòng tắm cũng chỉ có vòi tắm đơn giản và mấy thứ đồ dùng tắm rửa.
Lúc hắn đến thì trong phòng tắm có người đang tắm, hắn gấp gọn gàng bộ đồ tập Yoga để trên sofa rồi ngổi trên sofa chờ người kia…
Khoảng mười phút sau Tiêu Vũ từ trong phòng tắm đi ra, trên người không một mảnh vải, như thể trong phòng này chỉ có một mình cô ta. Da Tiêu Vũ rất đẹp, mịn màng, trắng như tuyết. Ngực hơi nhỏ nhưng nhìn rất căng, vòng eo mềm mại. Hình như cô ta biết dáng người của mình rất dễ nhìn nên mặc quần áo không nhanh cũng không chậm, vừa đủ để Thời Tất Thành nhìn thấy tất cả những gì nên nhìn thấy, đến cuối cùng lại cài cả chiếc cúc áo trên cùng lại.
“Anh lại gấp quần áo rồi… Người giúp việc tưởng dạo này em thay đổi thói quen”. Tiêu Vũ lấy cớ luyện Yoga để ra ngoài, để tiết kiệm thời gian nên cô ta không thay quần áo mà đi thẳng từ phòng tập Yoga trên tầng 12 xuống “Phòng vật lý trị liệu” ở tầng 11, những người khác cho rằng cô ta phải xoa bóp vì có vấn đề ở xương cổ, nhưng thực ra…
“Dù sao cũng phải gọn gàng mới nói chuyện được”. Thời Tất Thành đưa tay ôm cô ta, ngửi mùi trên người cô ta: “Thay dầu gội đầu rồi à?”.
“Ờ”. Tiêu Vũ gật đầu: “Lão già lại thích đồ của bọn Amway”. Cô ta nhún vai: “Anh xử lý được Vương An Ni chưa?”.
“Cô ta vẫn đang dùng mỹ phẩm em bảo anh đổi…”.
“Vẫn đang dùng à?”. Tiêu Vũ cau mày: “Mùi trên người nó không giống”.
Mỗi loại mỹ phẩm đều có mùi đặc trưng, đàn ông ngửi khó thấy khác biệt nhưng phụ nữ lại phân biệt rất dễ dàng.
“Hình như cô ta lại thích dược phẩm dưỡng da”.
“Nếu dùng dược phẩm dưỡng da thì sẽ không dùng mỹ phẩm cũ nữa”. Tiêu Vũ đẩy hắn ra: “Đàn ông các anh đúng là sơ ý”.
Cô ta không hề nghi ngờ Thời Tất Thành có ý đồ khác: “Hôm nay nó lại đến, còn mua đồ chơi cho Đông Quân, tự nhiên còn ôm ấp nữa… Đông Quân kêu là bị nó nhổ tóc nhưng nó không thừa nhận…”.
“Cô ta định xét nghiệm DNA?”.
“Đúng vậy”. Tiêu Vũ cười lạnh: “Từ lúc em mới sinh Đông Quân, nó vẫn có ý đồ với Đông Quân”.
“Em có chắc chắn không?”.
“Đông Quân chắc chắn là con của lão già đó. Em vừa khóc vừa năn nỉ mãi lão ta mới chịu dẫn em sang Hồng Kông thụ tinh ống nghiệm… Hơ hơ, vì sợ con gái không vui nên lão ta nhất quyết không chịu nói với nó… Em càng ngày càng không thể chịu được nó nữa…”. Vì sao có một số người vừa sinh ra đã có tất cả, còn mình má hồng lại phải kề tóc bạc?
“Không phải anh đã nói với em là Hoàng Thúy Hoa bị ung thư sao? Sau khi bà ta chết đi…”.
“Bao giờ mụ ta chết?”. Trong số những người Tiêu Vũ hận nhất thì đứng đầu là Thời Quốc Phân - mẹ của Thời Tất Thành, thứ hai là Vương An Ni, thứ ba chính là Hoàng Thúy Hoa…
“Việc này…”.
“Đúng là vô dụng…”. Tiêu Vũ cười lạnh lùng nhìn hắn: “Chuyện của Hoàng Thúy Hoa cũng giao cho em, anh làm mấy năm nay cũng đã tìm được một thằng trai bao của mụ ta, ngay cả mụ ta bị ung thư gì cũng không biết”.
Thời Tất Thành cúi đầu. Tiêu Vũ càng ngày càng cuồng vọng ngang ngược, có lúc thậm chí Vương An Ni còn dịu dàng hơn cô ta một chút.
Sớm muộn gì cũng có ngày hắn thoát được cả hai người phụ nữ này.
Tiêu Vũ nhét bừa bộ quần áo Thời Tất Thành đã gấp gọn gàng vào trong túi xách và kéo khóa lại: “Anh suy nghĩ cho kỹ đi, rốt cuộc là anh muốn gì, muốn đợi mười mấy năm để lão già và mụ già chết đi, lại mười mấy năm để con bé kia chết đi, đến năm sáu mươi tuổi mới gặm cỏ non, hay là làm triệt để luôn, giành lấy tất cả mọi thứ ngay từ khi còn trẻ…”.
Thời Tất Thành đúng là càng ngày càng thiếu quyết đoán, sau khi đã nhìn thấu thì tất cả đàn ông đều chẳng ra gì, bất kể bề ngoài có sáng láng đến đâu.
Điện thoại của Thời Tất Thành vang lên một tiếng rồi dừng lại. Tiêu Vũ mỉm cười nhìn hắn: “Thế nào? Bà ba tìm à?”.
Tiêu Vũ tự nhận mình mới là bà cả, Vương An Ni là bà hai, còn người nữa