oạch trái cây, một đám người thuê trọn một khu, ăn ở chơi bời thoải mái, lúc không có việc gì còn có thể câu cá hái quả. Dạo này Lại Trung Sơn cũng nghe khách hàng phàn nàn chơi ở khách sạn mãi cũng không còn thú vị nên đồng ý, có điều địa điểm cuối cùng lại không phải khu Lục Thiên Phóng đề cử mà là một nơi khác cách đó khoảng ba, bốn cây số, điều kiện tốt hơn một chút so với khu Lục Thiên Phóng giới thiệu.
Nơi này có đủ vườn cây ăn quả, vườn rau, áo cá, gà chạy bộ , điều kiện ăn ở cũng rất tốt. Bảy căn nhà liền nhau đều dọn dẹp sạch sẽ, để đáp ứng nhu cầu của khách thành phố, ở đây còn có nhà tắm và bồn cầu tự hoại. Riêng ao cá đã rộng hơn hai mẫu, thả toàn cá chép và cá diếc. Lại Trung Sơn đã thỏa thuận trước với chủ nhân khu này không được cho cá ăn no quá, khách chơi câu được bao nhiêu hắn sẽ trả tiền đủ bấy nhiêu, chủ nhân cũng rất vui vẻ nhận lời. Cả đám khách chơi đều ở trong thành phố ngột ngạt, giờ đến nông thôn chơi rất vui vẻ. Lục Thiên Phóng là người chơi hăng nhất, ngay cả bài bạc cũng không tham dự.
Trịnh Đạc đứng bên cửa sổ nhìn hắn chơi với con chó cỏ(1) của chủ nhà, tay lặng lẽ sờ điện thoại di động, hôm nay chính là ngày cất lưới.
Hôm nay khách hàng Trương Hoành Lượng dẫn tới là nhiều nhất, hơn nữa đều là khách sộp. Ông chủ Cường ca chơi một lần là nghiện luôn nên lại dẫn tới bảy, tám khách chơi lớn nữa, trong đó có mấy người nói chuyện mang khẩu âm vùng Đông Bắc, trên cổ đeo dây chuyền vàng, tóc cạo nhẵn thín, ăn to nói lớn, trên người ít nhất cũng có bảy, tám hình xăm, vừa gặp Lại Trung Sơn đã nói chuyện rất hợp cạ, nghe qua nội dung cũng biết bọn họ đều là dân anh chị.
Nhìn những người này, vốn Trương Hoành Lượng cũng hơi sợ, nhưng nghĩ đến phần trăm hoa hồng lại thấy yên tâm. Nhìn thấy Trịnh Đạc đứng bên cạnh, hắn đi tới đưa một điếu thuốc cho Trịnh Đạc: “Ông em, sao không thấy ông em dẫn khách tới?”.
“Tôi?”. Trịnh Đạc nhíu mày: “Không nói chuyện này nữa, tôi bị bạn tôi lừa rồi”.
“Sao lại thế?”. Thực ra Trương Hoành Lượng đã biết rất nhiều thông tin từ miệng Tiểu Phương. Trước đây Tiểu Phương cũng cho rằng Lục Thiên Phóng là ông chủ, sau đó mới biết Lại Trung Sơn mới là ông chủ thật sự, Lục Thiên Phóng chỉ là biển hiệu, Trịnh Đạc thì đứng về phe Lục Thiên Phóng.
“Tôi tưởng việc làm ăn này là của bạn tôi nên mới bằng lòng giúp đỡ, kết quả lại không phải như vậy. Tôi đã gặp Lại Trung Sơn mấy lần, trước bạn tôi bảo tôi đến đây làm đội trưởng đội bảo vệ, thế mà bây giờ chỉ làm một bảo vệ thông thường. Lại Trung Sơn rất chú trọng nguyên tắc, nhân viên bảo vệ không được đưa khách đến”.
“Không phải anh chê chú, nhưng làm đàn ông thì phải quyết đoán, nếu làm bảo vệ không kiếm được tiền thì chú nghỉ luôn cho xong. Trong tay anh còn có mấy khách hàng, chia cho chú một vài mối là đủ cho chú ăn ngon mặc đẹp rồi”.
Trịnh Đạc lắc đầu: “Thôi… một. hai tháng nữa tôi và bạn tôi sẽ xin nghỉ, tìm việc khác làm cho thoải mái”.
Hai người đang trò chuyện, đột nhiên bên ngoài có tiếng cho sủa. Con chó cỏ vừa chơi với Lục Thiên Phóng đột nhiên dựng tai lao thẳng ra cổng sủa ầm ĩ.
Ngoài cánh cống đóng chặt, một người phụ nữ đầu tóc gọn gàng, trên mặt chỗ xanh chỗ tím đang điên cuồng vừa đập cửa vừa kêu gì đó. Một lát sau chủ nhà đi vào gọi: “Ai là Trương Hoành Lượng? Ai là Tiểu Phương? Có vợ đến tìm”.
Mặt Trương Hoành Lượng lập tức đỏ tía, hắn chửi thề một câu: “Xin lỗi, xin lỗi, vợ tôi thần kinh không bình thường lắm…”.
Lại Trung Sơn lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, nếu không phải vì Trương Hoành Lượng đã dẫn đến không ít khách hàng lớn thì hắn đã gọi bảo vệ tống cổ Trương Hoành Lượng ra ngoài: “Anh Trương, anh ra xem thế nào đi. Anh cũng biết nguyên tắc của chúng ta, ở đây không được đưa người nhà đến”.
“Vâng, vâng! Tôi ra bảo nó về ngay”.
Trương Hoành Lượng cúi đầu khom lưng xin lỗi, lau mồ hôi trên trán rồi chạy ra cổng. Vừa mở khóa cổng ra, hắn đã giáng cho Trần Thục Lương một cái bạt tai: “Con mất dạy này, tự dưng nổi điên cái gì?”.
“Hoành Lượng… Em sai rồi, tại em không tốt, em không nên nổi điên. Anh tha cho em, chúng ta về nhà đi…”.
“Cút cút cút! Cút ngay cho tao. Tao còn chưa bắt đầu chơi mà mày đã đưa đám rồi!”.
“Nhưng anh không chơi mà!”.
“Bây giờ có tiền rồi sao lại không chơi? Cút ngay! Con ở nhà một mình à? Nó mới ra viện được mấy ngày, có người mẹ nào như mày không? Đến con mình cũng bỏ mặc…”.
“Hoành Lượng…”.
“Cút đi! Tao còn nhìn thấy mày nữa là tao đánh chết mày!”.
“Hoành Lượng, anh về nhà đi. Em xin anh, về nhà đi”. Trần Thục Lương vừa nói vừa quỳ xuống ôm chặt bắp đùi Trương Hoành Lượng không buông ra: “Hoành Lượng, anh về nhà đi…”.
Trương Hoành Lượng giơ chân đá cô ta một đá, Trần Thục Lương lăn mấy vòng rồi lại bò lên ôm chân Trương Hoành Lượng: “Anh về nhà đi, phụ nữ bên ngoài đều là hồ ly tinh, đều vì tiền của anh cả. Con bé Tiểu Phương kia chính là tiểu yêu tinh…”.
“Ơ, cái bà thím này, nói chuyện phải giữ mồm giữ miệng chứ. Ai là tiểu yêu tinh? Hôn nhân thì cần phải có tình yêu, bà không giữ được chồng lại đi mắng người khác là tiểu yêu tinh, tưởng hay lắm hả?”. Tiểu Phương đang đứng xem trò vui bên cạnh, nghe thấy Trần Thục Lương mắng mình, cô ta mới lên tiếng đáp trả.
Trần Thục Lương trợn mắt nhìn cô ta, hai mắt đầy tơ máu, ánh mắt như chuẩn bị lao đến xé nát Tiểu Phương ra.
“Ông xã…”. Tiểu Phương nũng nịu kêu lên rồi tránh ra phía sau Trương Hoành Lượng: “Em sợ…”.
Tiểu Phương trẻ trung xinh đẹp kiều diễm, mụ điên Trần Thục Lương trên mặt toàn là vết bầm sao có thể sánh nổi? Trương Hoành Lượng gần như lập tức đưa ra lựa chọn: “Cút! Mày cút ngay! Đây là nơi để mày quấy rối à? Bảo vệ! Đuổi nó ra ngoài!”.
Đám bảo vệ đang đứng gần đó xem trò vui, thấy Trương Hoành Lượng dám ra lệnh cho mình, cả bọn không nhịn được bật cười. Lại Trung Sơn nhìn cảnh này cũng ngứa mắt, mặc dù khu nghỉ dưỡng này cách khu vực nông thôn thật sự cũng khá xa, nhưng động tĩnh lớn như vậy thì lát nữa cũng có thể có người đến xem: “Chúng mày còn ngẩn ra đấy làm gì?”.
Trịnh Đạc đột nhiên mở miệng: “Ông chủ Lại, tôi biết người phụ nữ này, để tôi dẫn cô ta đi”.
“Được, được, anh dẫn cô ta đi mau đi”. Lại Trung Sơn phất phất tay, tiện tay móc mười mấy tờ một trăm tệ trong túi ra: “Đưa cô ta đến bệnh viện khám luôn”.
“Vâng”. Trịnh Đạc nhận tiền, kéo Trần Thục Lương đang ôm chặt bắp đùi Trương Hoành Lượng lên: “Chị Trần, chị đi về cùng tôi. Tối nay tôi nhất định sẽ đưa anh Trương về nhà, được không?”.
Anh ta vừa kéo, Trần Thục Lương đã có cảm giác như tay mình bị kẹp bằng kìm sắt, hoàn toàn không thể kháng cự: “Thật không?”.
“Tôi lừa chị làm gì?”.
Trần Thục Lương nhìn chồng đang ôm người phụ nữ trẻ tuổi, cuối cùng gật đầu. Cô ta cũng biết có lúc không ngại tạm thời thua thiệt, làm to chuyện ở đây thì cô ta không có một chút cơ hội thắng nào.
Trịnh Đạc lại nhìn Lục Thiên Phóng: “Thiên Phóng, đi với anh không?”.
Lục Thiên Phóng biết Trịnh Đạc ám chỉ chuẩn bị thu lưới nên gật đầu: “Ở đây chán chết đi được. Khu lần trước em giới thiệu có suối nước nóng… Ở đây chỉ có chó cỏ, đi thôi!”. Hắn phủi bụi dính trên người khi đùa nghịch với con chó cỏ hồi nãy rồi đi theo Trịnh Đạc.
Lại Trung Sơn phẩy tay, đám khách chơi bạc đang đứng xem lập tức đi vào trong, một chiếc khóa to nặng nề khóa chặt hai cánh cổng lại.
Trịnh Đạc lái xe chậm rãi trên con đường cái ngoại ô. Trần Thục Lương ngồi trên ghế sau vẫn khóc thút thít. Lục Thiên Phóng ngồi trên ghế lái phụ đeo tai nghe chơi game. Xe chạy qua cầu, thấy mười mấy chiếc xe địa hình màu đen và một chiếc xe hai mươi tư chỗ đang đổ xăng ở một cây xăng bên đường. Nhìn thấy chiếc xe của họ chạy qua, cảnh sát Lưu ném chai nước đang cầm trong tay lên xe: “Đi thôi các anh em!”.
Chú thích:
(1) Chó cỏ: giống chó nội, thuần chủng của Trung Quốc.