giác tắc nghẹn, khi thốt ra âm lượng đã muốn rơi xuống: “Em. . . . . . đương nhiên muốn.”
Trong phòng âm u, chỉ nghe Thường Hoằng nói một câu như ám chỉ đánh úp lại: “Phải không?” (Q:Mấy câu đối thoại này sao giống mấy tên đểu lừa con gái nhà lành quá vậy nè)
Hai người chiến tranh lạnh cũng bắt đầu từ câu nói này.
Chu Tráng Tráng trở về phòng ngủ ký túc, mà Thường Hoằng cũng không giữ lại, điều này làm cho Chu Tráng Tráng càng thêm xác định một việc — Thường Hoằng chính là muốn thân thể nàng — mặc dù thân thể nàng còn không tốt cho lắm.
Chu Tráng Tráng lần này về, trong phòng ngủ lập tức lại bốc lên cuồn cuộn mùi mì ăn liền khiến người khác ngửi thấy chỉ muốn nôn.
Đại Kiều vừa bịt mũi vừa khuyên nhủ: “Đàn ông con trai vốn là sinh vật dùng nửa người dưới mà suy nghĩ a, huống chi vấn đề lạc thú, này cũng không là gì, càng huống chi muốn nói đến lấy sắc đổi sắc, cậu tránh đi đâu!”(Q: ngẫm nghĩ cả ngày chẳng hiểu câu này ý gì cả)
Chu Tráng Tráng hiểu được đạo lý này, nhưng chỉ là qua không nổi cái tâm lý kia.
Đại Kiều khuyên, Đồng Ý cũng nhíu mày suy tư, nói: “Tráng Tráng, mình cảm thấy vấn đề ở đây không phải đau hay không, mà là tận trong đáy lòng cậu vẫn chưa sẵn sàng giao bản thân cậu cho anh ấy.”
Chu Tráng Tráng thề thốt phủ nhận: “Mình rơi vào trong tay anh ấy làm sao còn có cơ hội trốn đi, dù sao chết sớm chết muộn gì cũng đều là chết, mình đương nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.”
“Đó đâu phải cậu tự nguyện.” Đồng Ý nói: “Từ góc độ khách quan mình thấy, tính cách cậu luôn bướng bỉnh, gặp phải Thường Hoằng coi như là gặp khắc tinh, lấy anh ấy không còn cách nào khác, cho nên mới đồng ý, chính là trong lòng cậu đối với loại bắt buộc của anh ấy vẫn rất có ý kiến, cho nên mới xuất hiện tình trạng này.”
Chu Tráng Tráng ngẫm nghĩ, cảm thấy lời này cũng rất có lý.
Bất quá dù vậy, chiến tranh lạnh vẫn cứ tiếp diễn, hai người vài ngày không có liên hệ, Chu Tráng Tráng thậm chí nghĩ, bọn họ có phải đã muốn chia tay rồi không?
Hôm nay thật sự quá phiền não, liền đi đến phòng thí nghiệm gặp Hải Nhĩ, cũng chưa nói cái gì, cứ im lặng đợi bên cạnh hắn, đứa nhỏ này trị liệu hấp thụ năng lượng cũng tốt.
Chu Tráng Tráng không mở miệng, nhưng Hải Nhĩ mở miệng: “Em ngày mai không phải cùng anh họ đi suối nước nóng Ôn Tuyền, sao còn không đi chuẩn bị?”
Tuy nói ngày mai là cuối tuần, nàng không phải đi học, nhưng Thường Hoằng đến giờ vẫn chưa nói với nàng chuyện đi suối Ôn Tuyền a.
“Hai ngày trước anh họ nhờ anh mua hai vé ôn tuyền.” Hải Nhĩ nói: “Anh nghĩ anh ấy nhất định là muốn dẫn em đi, như thế nào, anh ấy chưa nói cho em?”
Chu Tráng Tráng cắn chặt môi dưới, không có lên tiếng.
“Có thể là muốn cho em bất ngờ đó, buổi tối phỏng chừng sẽ gọi điện thoại cho em.” Hải Nhĩ an ủi.
Chu Tráng Tráng từ lúc trở về cứ nhìn di động thẳng đến đêm đã khuya, mới có cuộc gọi đến, nhưng không phải Thường Hoằng, mà là Mĩ Địch.
Mĩ Địch dong dài lải nhải nửa ngày, rốt cuộc nói câu khiến tóc gáy Chu Tráng Tráng dựng đứng: “Đúng rồi, hôm nay chị tình cờ gặp Phó Dương Dương ở trung tâm thương mại, em xem cô ta mặc dù nhân phẩm không tốt lắm, nhưng ánh mắt không tồi, chọn mua áo tắm kia thật sự rất đẹp, Tráng Tráng hôm nào chúng ta cùng đi coi thử.”
Chu Tráng Tráng kiềm chế trái tim không ngừng nhảy lên, hỏi: “Cô ta mua áo tắm làm cái gì?”
“Hình như nói là đi suối nước nóng.” Mĩ Địch nói: “Lúc cô ta nói cười đặc biệt xuân sắc, không biết lại vừa quyến rũ được ai rồi.”
Giờ phút này, Đại Kiều đang liêm diêm, lại bỗng nhiên cảm giác trong không khí có cổ khác thường bắt đầu khởi động, lúc này lập tức cảnh giác: “Tiểu vũ trụ nhà ai bạo phát đó?”
Quay đầu nhìn, phát hiện Chu Tráng Tráng miệng đầy răng nanh, hai mắt đỏ bừng, đầu ngón tay nắm di động đang lẩy bẩy run, trong yết hầu gằn ra từng tiếng: “Ta! Phải! Giết! ! Đôi! Gian! Phu! Dâm! Phụ! Này!”
Màn đêm buông xuống, tự dưng tất cả các cô nàng làm tiểu tam hay đang chuẩn bị làm tiểu tam trong ký túc đều rụt vào một góc giường.