Đúng vậy, Chu Tráng Tráng nghĩ, bỏ lỡ rồi là chuyện tàn nhẫn biết bao.
Tuy nói nàng cùng Hải Nhĩ trong lúc đó cũng không có gì mờ ám, không rõ rang, nhưng tin tức hai người kết giao cũng đã phiêu tán trên giang hồ.
Cái này cũng khó trách, Hải Nhĩ dựa vào bên ngoài trở thành cực cưng của trường, mà Chu Tráng Tráng dựa vào lượng cơm ăn cũng là một … danh nhân không nhỏ trong trường học. Hai người đi cùng một chỗ, tự nhiên phải nhận được không ít chú ý.
Tuy rằng còn trong kỳ nghỉ hè, nhưng Đại Kiều, Tiểu Thuý còn đang ở xa nghìn dặm cũng đã thông qua các loại phương tiện biết được tin tức, đều gọi điện thoại tới, đối với Chu Tráng Tráng tiến hành quan tâm trên danh nghĩa, thực chất là tám chuyện bát quái.
Chu Tráng Tráng nhịn.
Ngày hôm sau, tại sân trường rộng thênh thang Chu Tráng Tráng lại ngẫu nhiên gặp một giảng viên, tại đây ông tuông ra một tràng dạy bảo toàn những lời nói thấm đối với Chu Tráng Tráng. Đại ý chính là thầy đã biết em cùng Hải Nhĩ kết giao, nhưng nam nữ kết giao cũng là phải có giới hạn, thầy tin tưởng em có thể hiểu rõ chuẩn mực này. Đúng rồi, PS một chút, nghe nói bạn trai cũ của em là anh họ bạn trai hiện tại hả?
Chu Tráng Tráng nhịn nữa.
Lại ngày sau nữa, trước ký túc xá, a dì quản ký túc xá từng muốn cải trang thành chị Giang (1) bỗng nhiên kéo Chu Tráng Tráng ngăn lại, hỏi: “Con gái, dì thấy mấy con bé xinh đẹp trong ký túc xá này không ít đâu nha, làm sao hết lần tới lần khác con lại có thể quen được một người như thần, một người đẹp như Phan An đây? Đúng rồi, nghe nói hai đứa con quen là họ hàng của nhau, thời điểm gặp mặt như lễ mừng năm mới chẳng hạn có cảm thấy xấu hổ không?”
(1) Chị Giang (Giang tỷ): liệt sĩ nổi tiếng Giang Trúc Quân của Trung Quốc
Chu Tráng Tráng vẫn nhịn.
Lại vài ngày sau, Chu Tráng Tráng không thể nhịn tiếp một Nguyệt Nguyệt đến đây.
“Cô lớn lên giống hồ ly tinh đừng đắc ý, hiện tại Hải Nhĩ là bị cô mê hoặc, không lâu anh ấy sẽ nhận ra khuôn mặt thật của cô, đến lúc đó cô sẽ giống thức ăn cho heo đã qua một đêm, anh ấy sẽ đi ngang qua cô mà che mũi nhăn mặt, ngay cả liếc mắt một cái cũng sợ bẩn.” Phó Nguyệt Nguyệt nói chuyện từ trước đến nay đều gọn gàng dứt khoát, điểm ấy so ra tốt hơn chị cô ta.
“Cô ngồi xe hai tiếng đồng hồ chỉ vì chạy tới mắng tôi là hồ ly tinh sao?” Chu Tráng Tráng mặt lại muốn đỏ ửng lên.
Phó Nguyệt Nguyệt vội nói: “Là kêu cô lớn lên giống hồ ly tinh, Please không cần tỉnh lược tính từ phía trước!”
“Dù sao tính từ gì gì đó cũng không quan trọng.” Chu Tráng Tráng nhún nhún vai.
Phó Nguyệt Nguyệt lại xuất hiện tình huống bị tức muốn xỉu.
“Không có gì quan trọng cần nói, tôi đi trước, còn phải qua bên kia xếp hàng mua cổ vịt nữa.” Chu Tráng Tráng vốn muốn giải thích mình cùng Hải Nhĩ không có gì hết. Nhưng suy nghĩ một chút dù sao mình cũng đã bị mắng nhiều như vậy, lười chẳng thèm giải thích với cô ta.
Vừa định đi, Phó Nguyệt Nguyệt đem nàng gọi lại, nói: “Nói cho cô biết, Thường Hoằng cùng chị tôi đang quen nhau.”
Chu Tráng Tráng dưới chân vừa trợt, thiếu chút nữa té ngã, ở thời khắc mấu chốt ổn định lại thân mình, cố gắng tạo ra tươi cười: “Là chuyện tốt a.”
“Quả thật là chuyện tốt, tôi cảnh cáo cô, cô cũng đừng nghĩ lại đi quyến rũ Thường Hoằng, chị tôi cũng không nói chuyện đàng hoàng như tôi đâu, đến lúc đó xem chị tôi thế nào đối phó cô!” Phó Nguyệt Nguyệt uy hiếp.
“Nói cách khác, cô nói cho tôi biết . . . .” Chu Tráng Tráng do dự: “Là vì muốn tôi chết tâm với Thường Hoằng, chuyên tâm cùng Hải Nhĩ cùng một chỗ sao?”
Phó Nguyệt Nguyệt: “. . . . . . lối suy nghĩ của cô không quá kỳ lạ sao không?”
Mang theo một trái tim bị thương, Phó Nguyệt Nguyệt lại ngồi xe mất hai giờ về nhà.
Chu Tráng Tráng hít sâu, đi mua cổ vịt, vừa ăn vừa đi trở về phòng thí nghiệm.
“Sao lại đi lâu như vậy?” Hải Nhĩ vừa dùng kính hiển vi quan sát mẫu thử, vừa hỏi.
“Có rất nhiều người xếp hàng.”
“Cổ vịt ăn ngon không?” Hải Nhĩ ngẩng đầu.
“Ăn ngon.”
“Kia, sao mắt em lại hồng như vậy?” Hải Nhĩ lẳng lặng hỏi.
“Cổ vịt rất cay.” Chu Tráng Tráng lẳng lặng đáp.
Chu Tráng Tráng không phải không nghĩ tới Thường Hoằng sẽ có tình yêu mới, nàng không nghĩ tới chính là, chuyện mà nàng đã rõ rang này khiến nàng bị đả kích hay là chuyện quá bất ngờ nàng chưa kịp phòng bị.
Phó Dương Dương là con dâu cha mẹ Thường Hoằng vừa ý, cuối cùng bọn họ đã bên nhau, Chu Tráng Tráng suy nghĩ, ít ra Phó Dương Dương sẽ không làm cho hắn thương tâm, sẽ không làm cho hắn cãi nhau với cha mẹ.
Thế là đủ rồi.
Đối với nàng mà nói, thế cũng đủ rồi.
Chu Tráng Tráng bắt đầu biến đau thương thành ăn uống, cố gắng ăn, cố gắng quên đi người kia, chuyện kia.
Ngay sắp khai giảng vào cuối tuần, Hải Nhĩ mời Chu Tráng Tráng đi tham gia một hôn lễ. Chú rễ là bạn chơi từ bé với hắn, cùng bạn gái yêu đương mười năm, rốt cục tu thành chính quả.
Chu Tráng Tráng đáp ứng rồi, bởi vì theo lời Hải Nhĩ nói rất hấp dẫn, gia đình chú rễ đang kinh doanh ngành ăn uống, thức ăn trong hôn lễ nhất định là tuyệt thế mỹ vị.
Đều đã nói như vậy, còn không đi thì không phải Chu Tráng Tráng .
Chú rễ đẹp trai, cô dâu xinh gái, quang cảnh hôn lễ bố trí xa hoa, hết thảy đều hoàn mỹ, nhưng Chu Tráng Tráng càng quan tâm chính là có thể sớm khai tiệc.
Chu Tráng Tráng nhìn chằm chằm món ngon tinh mỹ trên bàn, vội nuốt nước miếng. Bỗng nhiên, tiếng Mĩ Địch truyền đến: “Đã lâu không gặp, Tráng Tráng em tham ăn vẫn không thay đổi a.”
Chị Mĩ Địch cũng đến đây? Chu Tráng Tráng ngẩng đầu, khuôn mặt tươi cười đón chào, nhưng mỉm cười kia trong khoảnh khắc cứng lại khi nhìn phía sau Mĩ Địch. (Mùa xuân ta về rồi, ui anh Hoằng kìa, lâu rùi mới gặp lại anh, mấy chương vắng anh, dịch ko nổi luôn đó)
Cũng gần nửa năm không gặp mặt, da hắn đen hơn, rám nắng khỏe mạnh, đường nét phân minh như trước, đôi mắt đen nhánh, nhanh nhẹn, cả người toát ra một loại trầm tĩnh.
Thường Hoằng, đúng là Thường Hoằng. 0
Đi theo bên cạnh hắn là Phó Dương Dương, hắn không nhìn Chu Tráng Tráng, hắn lập tức ngồi ở đối diện nàng, nhưng vẫn là không nhìn nàng.
Liếc mắt một cái cũng không có.
Mĩ Địch, Tần Trung, Phó Dương Dương, Thường Hoằng, Hải Nhĩ cùng Chu Tráng Tráng ngồi xuống bàn này.
Chu Tráng Tráng cúi đầu, cảm thấy rất là xấu hổ, nhỏ giọng hỏi Hải Nhĩ: “Bọn họ sao cũng tới nữa?”
Hải Nhĩ lại bình tĩnh: “Cô dâu là chị em tốt của chị Mĩ Địch, chú rễ cũng là bạn bè của anh Thường Hoằng.”
“Nhưng anh ấy không phải đi bộ đội sao, như thế nào sẽ trở về?” Chu Tráng Tráng hoàn toàn không có tâm lý chuẩn bị.
“Anh họ công tác nghiêm chỉnh, ngẫu nhiên xin một lần, hôm sau lại bay trở về, lãnh đạo vẫn là chấp thuận.” Hải Nhĩ giải thích.
“Nói cách khác, anh từ trước đã biết bọn họ sẽ đến?” Chu Tráng Tráng nháy mắt có loại cảm giác trúng chiêu.
“Chung quy muốn gặp mặt đi.” Hải Nhĩ nói.
Chu Tráng Tráng hoàn toàn không nói gì, nguyên lai cả nhà họ không có ai hiền lành gì a, ngay cả Hải Nhĩ loại Tiểu Bác Mĩ này cũng sẽ ám toán người.
Ngồi xuống, Phó Dương Dương trước công kích, nhìn Hải Nhĩ cùng Chu Tráng Tráng nói: “Hai người tình cảm tốt thật, xem ra, không vài năm nữa chúng ta cũng có thể uống rượu mừng của hai người đi, nghe nói mẹ Hải Nhĩ đối với Tráng Tráng đặc biệt vừa lòng nha, thật sự là chúc mừng.”
Phó Dương Dương thảo luận chuyện này như bình thường, bất quá là muốn ngồi trước mặt Thường Hoằng chứng thực mối quan hệ của Hải Nhĩ với nàng. Chu Tráng Tráng hiểu được điểm ấy.
Chính là không có phản bác, dù sao Thường Hoằng đã cùng Phó Dương Dương bên nhau, như vậy cứ khiến cho hắn nghĩ mình cùng Hải Nhĩ cùng một chỗ tốt lắm.
Chu Tráng Tráng thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt bọn họ, bản thân cũng tự biết mình quá hèn nhát mà.
“Dương Dương em chê cười rồi, anh với Chu Tráng Tráng chỉ là bạn bè thôi.” Hải Nhĩ lại thản nhiên giải thích.
“Nga? Sao em nghe Nguyệt Nguyệt nói, anh nghỉ hè đi đến nhà Tráng Tráng, còn ở không ít ngày?” Phó Dương Dương bắt đầu phóng ra đại chiêu.
“Anh chỉ là nhàm chán, thăm cô ấy sẵn tiện du ngoạn luôn, hơn nữa, Dương Dương em lúc đó chẳng phải cuối tuần nào cũng không sợ vất vả ngàn dặm xa xôi thường xuyên chạy tới khách sạn bên cạnh quân khu anh họ đợi sao? Nhưng không thể vì vậy mà trở thành bạn gái anh họ đúng không?” Hải Nhĩ tiến hành phản kích.
Phó Dương Dương dù sao cũng là đại boss, tuy rằng bị thương không ít máu, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ gì, vẫn thản nhiên cười như cũ.
Hải Nhĩ hôm nay cũng không biết làm sao như vậy, không buông tha vấn đề, tiếp tục hỏi Thường Hoằng: “Anh họ, anh nói đi?”