Lúc này cô nàng đang rất chăm chú xem tivi, trông nét mặt cô vô cùng sinh động đáng yêu.
Đinh Tuấn Kiệt lại mơ màng, tại sao một cô gái đẹp như Tiểu Nê lại có tính cách giống đàn ông đến vậy, cứ ăn to nói lớn, hùng hùng hổ hổ. Giá mà cô nàng dịu dàng một chút thì tốt biết bao. Đinh Tuấn Kiệt đang tưởng tượng cảnh Tiểu Nê dịu dàng chợt nghe thấy tiếng Tiểu Nê mắng:
" Đồ ngốc! Sao không xem tivi mà lại nhìn em làm gì?"
Đinh Tuấn Kiệt tự trách mình lại suy nghĩ viễn vông tới những điều không thể xảy ra. Lâm Tiểu Nê đâu có điểm nào giống con gái. Anh lại nhìn vào tivi nhưng rốt cuộc vẫn không biết đang phát chương trình gì.
Cố cầm cự được khoảng 20 phút không cưỡng cơn nổi buồn ngủ, anh thiếp đi. Trong giấc mơ, anh thấy một người đẹp cười với mình, anh chợt nhận ra nàng rất giống Tiểu Nê.
Bị lay mạnh Đinh Tuấn Kiệt chợt thức giấc. Vừa choàng tỉnh, đập ngay vào mắt anh là khuôn mặt Tiểu Nê như được phóng to gấp năm lần, anh thoáng giật mình. Tay của anh lại đang đặt trên vai Tiểu Nê. Đinh Tuấn Kiệt có thể chắc chắn một trăm phần trăm khi thiếp đi anh đã mơ một giấc mộng đẹp không tưởng về Lâm Tiểu Nê.
Cảm thấy áy náy, hoang mang không biết phải giải quyết thế nào với vụ việc trên,thế là anh chàng đang gắng sức tìm cách thoát thân.
Lúc này Tiểu Nê vẫn chưa biết Tuấn Kiệt đã tỉnh.
Cô luồn tay dưới cổ Tuấn Kiệt rồi lẩm bẩm một mình " sao thằng cha này nặng quá trời vậy?"
"???" Anh chàng toát mồ hôi hột.
" Ít nhất... theo mình nghĩ cũng phải đến 70 cân."
"...?" Anh có cảm giác Tiểu Nê đang nhấc anh lên, dường như cô nàng đang muốn kéo anh đi.
" Bình thường...nhìn thằng cha...chỉ mỏng như viên ngói mà...ôi trời! Mẹ ơi! Thằng cha nặng chết đi được..."Cô nàng cố gắng sức.
Đinh Tuấn Kiệt tò mò không biết Tiểu Nê đang làm gì, tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ say.
Lúc này Đinh Tuấn Kiệt giả vờ động đậy chân, tự nhấc người lên.
Tiểu Nê cho rằng mình đã nhấc được anh chàng lên liền vòng một tay ra sau để ôm chân chàng. Cô nàng dự định một tay ôm cổ, một tay luồn dưới đầu gối để bế anh lên.
Quay cuồng...
Đột nhiên anh chàng buôn lỏng người, Tiểu Nê mất đà bị kéo theo, cô nàng chỉ kịp " Á" một tiếng rồi bổ nhà về phía anh.
Đinh Tuấn Kiệt sợ hãi, vội vàng mở to mắt, đúng lúc đó chỉ thấy Tiểu Nê giống như con chim ưng săn mồi sà xuống, sau đó anh có cảm giác miện mình đập phải một vật gì rất mềm.
Nhận ra Tuấn Kiệt đã tỉnh, Tiểu Nê sợ hết hồn nhưng vẫn ngang bướng hỏi " Tỉnh rồi hử? Ha, ha..hi,hi.." Cô gượng cười, đứng dậy, đi ra, mặt mũi đỏ bừng.
"Em định làm gì thế? Đinh Tuấn Kiệt cố tỏ vẻ tự nhiên hỏi.
" Em..em sợ anh bị cảm lạnh."
" Nên em ôm anh để sưởi ấm cho anh à?" Đinh Tuấn Kiệt chỉ nghĩ ra được mỗi một lý do duy nhất về việc tại sao Tiểu Nê lại ôm anh.
" Em chỉ muốn bế anh vào phòng để anh ngủ thỏai mái hơn thôi mà." Tiểu Nê cong cớn hét toáng lên, trông cô nàng có vẻ oan ức.
" Bế anh...vào phòng? Anh không nghe nhầm đấy chứ? Một mình em ư? Cô bé à, trông anh rất gầy nhưng anh cũng cao 1m79 đó. Anh thật không hiểu một ngày đầu em nghĩ ra được những gì nữa?" Đinh Tuấn Kiệt không nhịn được, anh cố tình đùa
"..." Tiểu Nê mắm môi không nói gì
Đinh Tuấn Kiệt cứ cười mãi, nhưng anh vẫn cảm động về ý tốt ban đầu của Tiểu Nê, cô ấy lo lắng cho anh.
Lâm Tiểu Nê không nói gì, Đinh Tuấn Kiệt cũng không biết phải nói gì lúc này. Anh nhìn cô rồi tưởng tượng xem lúc này mặt cô nóng bao nhiêu độ, cô nàng cứ nhìn chằm chằm vào mấy cốc trà như đang suy nghĩ làm thể nào để thoát thân hợp lý.
Đinh Tuấn Kiệt ngượng ngùng, anh ý thức được mình phải nói gì đó, bởi anh sợ nếu anh không nói gì mặt Tiểu Nê sẽ nóng cháy mất.
" Em đi ngủ đây." Cô nàng nói dứt khoát rồi hùng hổ bước về phòng mình.
Về sau mới biết Đinh Tuấn Kiệt của chúng ta không cần động chân động tay cũng có thể đoạt được nụ hôn đầu đời của người ta. Mãi sau này Đinh Tuấn Kiệt mới được Tiểu Nê nói cho biết. Về phòng mình anh tiếp tục nghĩ, một nam một nữ ở chung rất dễ xảy ra chuyện.
" Chắc chắn sẽ xảy ra chuyện." Đinh Tuấn Kiệt nằm vắt ngang qua giường, anh chẳng kịp tháo giầy đã ngủ thiếp đi.
…::: o0o :::…
“Người vợ đáng kính nhất" trong “người đàn bà sa ngã"
Lúc em trưởng thành, anh là đôi cánh trong tuổi thơ ngây của em; lúc anh ra đi, em cũng không được dựa vào anh lần cuối. Em sợ nếu Thiên Đường không còn chỗ trống, vậy thì khi anh ra đi mãi mãi, em có thể phiêu bạt ở đâu đây?