n cứu mạng con gái rượu của ông bà, không chừng mấy lần gắp thức ăn cho Tuấn Kiệt lại được bà tưởng tượng là gắp thức ăn cho con rể tương lai cũng nên.
Ông Lâm cũng rất ưng ý chàng trai trẻ này, ông mượn vài ly rượu để bắt đầu vào ý chính: " Không phải là con đẻ nhưng có thể làm con nuôi được mà."
Bà Lâm liền ủng hộ, bà thừa nhận cũng có ý định này.
Đinh Tuấn Kiệt còn chưa hiểu rõ vấn đề, tới lúc anh tỉnh táo trở lại mới nhận ra đây chính là một cơ hội tốt, nhưng dù gì cũng phải thoái thác với lý do thân phận mình không xứng làm con nuôi ông bà. Sau đó anh chàng không từ chối nữa, không chút do dự, rất tỉnh táo quỳ xuống sàn nhà.
Một tiếng " Mẹ nuôi" cất lên rất tình cảm khiến bà Lâm - con người đa cảm - cảm động rơi nước mắt.
Một tiếng " Cha nuôi" cất lên dứt khoát khiến ông Lâm sung dướng thốt lên: " Nhà họ Lâm đã có con trai rồi."
Lâm Tiểu Nê chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, cô đang thắc mắc tại sao cái thằng cha nhà quê một cục Đinh Tuấn Kiệt lại có thể trở thành anh trai nuôi của cô kia chứ? Cô nàng ấm ức chẳng tìm ra nguyên nhân gì ngăn chặn sự việc này nữa.
Tối ngày hôm đó, Đinh Tuấn Kiệt không còn ấn tượng gì về những chuyện sau đó nữa, anh chỉ còn nhớ được là lúc có người dìu anh đi ngủ thì ông bố nuôi Lâm Quốc Quần đã đổ gục từ lâu.
Ngày hôm sau, một ngày ngập tràn ánh nắng vốn rất hiếm hoi trong mùa đông rét buốt ở Trùng Khánh. Ánh nắng chiếu vào trong từ chỗ chiếc rèm cửa màu hoàng yến vén lên, Đinh Tuấn Kiệt khoan khoái nheo mắt nhìn. Anh phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng không quen thuộc chút nào, tuy rất lại nhưng lại thân thiết, không ai lại có thể phản cảm đối với các vật dụng vô cùng sang trong ở đây. Đối với Đinh Tuấn Kiệt mà nói nơi đây đúng là chốn thiên đường mà hồi nhỏ cho dù trí tưởng tượng của anh có phong phú đến mấy cũng chẳng thể nghĩ ra. Anh có cảm tưởng mình đang bay bổng trên đại dương mênh mông, thân thể anh lắc lư không ngừng, anh đang được gối đầu trên chiếc gối mây trắng xóa… Sự thỏa mãn lúc này khiến anh chàng nhà quê ra tỉnh như Đinh Tuấn Kiệt bị chấn động thực sự. Đây cũng là lần đầu tiên anh cảm nhận đựoc ma lực quyến rũ của đồng tiền. Bỗng nhiên anh có cảm giác mình đã bước vào được cánh cửa dẫn tới kho báu, trên cánh cửa khắc mấy chữ vàng: Phiêu diêu dục tiên.
Đúnglúc Đinh Tuấn Kiệt đang do dự không biết phải làm gì thì điều ngạc nhiênl ại một lần nữa, diễn ra ngay trước mắt anh chàng may mắn Đinh Tuấn Kiệt. Thẻ lương ngân hàng tháng của anh vô duyên vô cớ lại có thêm một khoản tiền lớn là 10 vạn tệ.
Khoản tiền này vô tình lại khiến anh hồi tưởng lại nỗi sợ bị đói khi còn nhỏ, cảm giác bi thảm khi toàn thân đau đớn vẫn là nỗi ám ảnh của anh. Bỗng anh nhớ tới người vợ vất vả cả đời của mình, trên đôi tay vợ anh chi chít vết nứt nẻ vì lạnh, ai đi mua kem chống nẻ với giá 3 tệ cho cô ấy đây? Anh lại nhớ tới chiếc chăn đơn rách lỗ chỗ của người ông ốm liệt giường hơn 20 năm nay. Ai có thể mua cho ông một chiếc nệm mây bồng bềnh êm dịu như dưới người anh lúc này. Vất vả đèn sách đã mười mấy năm, cố gắng vất vả bôn ba tại công ty này đã gần ba năm cũng không dễ chịu bằng việc nhặt một con mèo về cho nhà họ Lâm. Và số tiền 10 vạn tệ giống như một con ma vô hình khiến Đinh Tuấn Kiệt cứ dấn thân mình vào trong, Anh tự nhủ với mình khoản tiền đó chẳng qua chỉ là sự báo đáp đối với người nhà, sự hậu tạ đối với ân nhân mà thôi. Nhưng anh không thể biết được trong đó còn có vô số tiền của, còn có vinh hoa phú quý và trong đó còn có cả những nguồn cơn của sự tính toán nữa...
Nguồn cơn đó không ai đặt tên cho, bạn đọc có thể gọi đó là lòng tham. Sau khi Đinh Tuấn Kiệt biết được trong thẻ lương ngân hàng của mình bỗng nhiên nở ra số tiền 10 vạn tệ, anh liền rút hết khoản tiền đó. Buổi tối anh đặt số tiền dưới gối rồi ngủ một giấc ngon lành. Sáng ngày hôm sau anh quyết định trả lại số tiền cho ông Lâm Quốc Quần. Mặc dù người nhà họ Lâm khuyên nhủ thế nào, anh cũng nhất quyết không chịu nhận. Tất cả người nhà họ Lâm càng coi trọng Đinh Tuấn Kiệt hơn, họ đều cảm thấy anh chàng này thật khác người, không tầm thường chút nào.
Chính vì vậy mà việc Đinh Tuấn Kiệt trở thành con nuôi của nhà họ Lâm dường như cũng không phải là lời nói vui khi say. Thế nhưng nhà họ Lâm vẫn có người cản trở, đó lại là người quan trọng nhất - Lâm Tiểu Nê.
Khi Đinh Tuấn Kiệt cố tình tạo vẻ không hài lòng để trả lại số tiền lớn cho nhà họ Lâm và đã dứt khoát từ chối tới mười mấy lần thì Lâm Tiểu Nê đang đứng trên lan can cầu thang tầng hai bế con mèo con vừa xem màn kịch đó vừa cười khinh miệt.
Đinh Tuấn Kiệt cười gượng không nói gì.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Khi Đinh Tuấn Kiệt và nhà họ Lâm đã thân quen tới mức ra vào không cần phải chào hỏi nữa thì đã là tháng ba. Bắt đầu vào tháng Ba cũng là mùa làm ăn tốt nhất của công ty. Công việc bắt đầu bận rộn lên.
Vào tháng ba, khắp nơi ở thành phố Trùng Khánh cây cối đâm chồi nẩy lộc, hoa cỏ khoe sắc... Các thiếu nữ Trùng Khánh cũng giống như những bông hoa xuân mới mẻ hé nở bỗng chốc trở nên mềm mại, yêu kiều hơn.
Do vậy mà cánh đàn ông vào tháng Ba này chỉ làm có một việc duy nhất là tranh thủ tận dụng tối đa thời gian làm việc vất vả và để nhâm nhi một tách cà fê rồi phóng tầm mắt xuống đường tìm mỹ nữ.
Thời điểm này Đinh Tuấn Kiệt đang bận tối mặt tối mũi. Bỗng anh chợt nhớ ra đã lâu mình không về thăm người thân.
Do rất nhiều nguyên nhân phức tạp không gọi được tên, Đinh Tuấn Kiệt nhận được thông báo căn hộ bé nhỏ chưa tới bảy mét vuông bị trưng dụng làm nhà kho. Nói cách khác cũng chính là bắt Đinh Tuấn Kiệt phải dọn đi trong thời gian tới.
Đinh Tuấn Kiệt đã trèo lên bàn làm việc ngủ thử hai ngày với hy vọng nếu chịu được sẽ không ra ngoài thuê nhà trọ, nhưng rốt cuộc anh chàng cũng quyết định phải ra ngoài tìm một nhà trọ rẻ tiền.
Đinh Tuấn Kiệt vô tình tiết lộ cho Giai Nhiên nghe nỗi khổ của mình, Giai Nhiên tất nhiên đã trách Tuấn Kiệt rất nhiều: " Cậu có coi anh là bạn không đấy? Sao không nói sớm cho anh biết?"
Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy Giai Nhiên thật đúng là anh em tốt, đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc thì Giai Nhiên phán một câu: " Mình sẽ nói chuyện với bác Lâm để cậu tạm thời dọn sang nhà bác ấy ở. Bởi hai bác ấy đều rất quý cậu, có lẽ họ rất vui mừng đấy!"
Đinh Tuấn Kiệt nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy không ổn, dù gì anh cũng đường đường một đấng nam nhi, cảm giác của anh lúc này giống như bị người ta thu nhận vậy.
Nhưng khi Giai Nhiên chạy tới công ty cắp bể cá chim nước ngọt - đồ quý nhất của Tuấn Kiệt đi thì anh mới chịu dọn tới nhà ông bà Lâm.
Điểm lợi khi anh dọn tới nhà họ Lâm là anh có thể gần hơn với ngài Chủ tịch nhưng bất lợi ở chỗ anh lại phải gần Tiểu Nê hơn.
Một mặt cô nàng cứ cười tủm tỉm với bố mẹ, mặt khác lại thể hiện sự căm ghét tột độ khi Đinh Tuấn Kiệt dọn tới nhà cô ở.
Suốt ngày phải chạm mặt Tiểu Nê khiến Tuấn Kiệt bắt đầu cảm thấy cô nàng đúng là một cô bé đanh đá không nghe lời. Lâm Tiểu Nê rất xinh đẹp, lại rất thẳng tính nữa. Biểu hiện thẳng tính nhất của cô thường là sự gào to lên trong bữa cơm gia đình.
" Tuy Đinh Tuấn Kiệt và Giai Nhiên trạc tuổi nhau nhưng con vẫn cứ thấy Giai Nhiên trông trưởng thành hơn so với Tuấn Kiệt."
"Tại sao thế?" Mẹ nuôi vừa cười vừa hỏi.
" Bởi Đinh Tuấn Kiệt có lúm đồng tiền, Đinh Tuấn Kiệt giống con gái."
Đinh Tuấn Kiệt là người luôn nghĩ tới việc lớn nên cũng chẳng rỗi hơi đấu khẩu với cô nàng đỏng đảnh. Nhưng đúng là Lâm Tiểu Nê luôn khiến anh tức mà không biết làm thế nào để bõ tức.
Giai Nhiên, Đinh Tuấn Kiệt và Lâm Tiểu Nê đều nuôi thú cảnh. Giai Nhiên đặc biệt thích rắn mối. Trừ anh ấy ra không ai thích thú gì với loại vật cưng đó. Do vậy cũng chẳng có ai muốn lại gần chúng. Tiểu Nê sẵn sàng hi sinh vì tình yêu, chẳng có việc gì cô cũng cố sán lại chỗ mấy con rắn mối để nịnh chúng. Khi bàn tay run rấy chạm sát vào lũ rắn mối, cô còn không ngừng lẩm bẩm mấy câu: " Rắn mối nhỏ..tao yêu chúng mày nhất đấy"
Nhưng nếu quan sát kỹ thì sẽ thấy cô đang sởn gai ốc lên vì sợ hãi.
Xét về phương diện nuôi thú cảnh mới nhận ra Tiểu Nê là con gái, cô nuôi một con mèo thuần chủng Ba Tư. Con mèo này cũng thuộc loại kén cá chọn canh, nó còn kén ăn hơn cả Tiểu Nê, đến cá nó còn chẳng ăn đầu.
Đinh Tuấn Kiệt nuôi cá chim.
Bình thường lũ cá trông đã rất dẹp nhưng trong mắt Tuấn Kiệt chúng là những nàng tiên cá tuyệt đẹp.
Khốn nỗi con mèo chết tiệt của Tiểu Nê lại cũng ở đó mới chết chứ! Lũ cá đáng yêu trước kia cứ tung tăng bơi trong bể thế mà mới chỉ mấy ngày tới nhà họ Lâm đã chỉ còn lại mấy cái đầu. Chết không toàn thây mới ức chứ.
Trước tình cảnh này Tiểu Nê vẫn cố bênh con mèo cưng của mình, cô còn vênh váo biện hộ: " Đinh Tuấn Kiệt à, anh thấy quy luật sinh tồn của giới tự nhiên thật kỳ diệu đúng không?"
Mấy hôm trước con mèo của Tiểu Nê bị rụng lông khiến tất cả mọi người khi cắn hạt dưa còn rút đuwocj mấy sợi lông mèo trong mồm. Mẹ nuôi nói nhốt con mèo trên tầng thượng khiến Đinh Tuấn Kiệt vui ra mặt.
Ngày hôm sau đi làm về, vừa vào phòng anh đã phát hiện ra cá và bể cá của anh đã biến mất.
"À em thấy một mình Tiểu Tuyết ở trên đó buồn nên lấy bể cá của anh lên làm bạn với nó thôi mà..."
Lúc Lâm Tiểu Nê vênh váo nói câu này khiến Đinh Tuấn Kiệt suýt chút nữa đã giết chết cô.
Khi Đinh Tuấn Kiệt buồn rầu ôm mấy cái đầu cá lững thững lê bước từ tầng thượng xuống cô nàng còn chặn ở dưới, giả vời buồn rầu muốn khóc an ủi: " Đúng là quy luật sinh tồn của giới tự nhiên thật khó hiểu, khiến người ta nghĩ mãi mà không ra. tại sao chúng lại không thể chung sống hòa bình với nhau cơ chứ? Đinh Tuấn Kiệt à, anh đừng có đau lòng quá nhé! Hay là mai em bảo với thím Trương nhớ để lại hai con cho anh nhé!"
Đây chính là nguyên nhân khiến Đinh Tuấn Kiệt căm giận Tiểu Nê. Nhưng Tiểu Nê lại là con gái của ngài Chủ tịch, địa vị của cô cao hơn anh rất nhiều, do vậy khi Tiểu Nê dở chúng giết chết vật cưng của anh, anh chẳng làm gì được. Thỉnh thoảng anh mới trả được hận khi không có ai ở nhà anh lại giẫm mạnh vào đuôi con mèo chết tiệt kia.
Cuối cùng Đinh Tuấn Kiệt cũng nhận ra tại sao Giai Nhiên lại không thích nổi cô gái xinh đẹp như Tiểu Nê. Đúng là có những lúc trông cô chẳng đáng yêu chút nào. Chẳng ai có thể thích nổi một cô gái mãi không trưởng thành lại hay bày trò ác như cô.
Về phương diện này đúng là sự hiền thảo, trưởng thành của vợ anh - Lý Gia Nam rõ ràng đã khiến anh không thể quên được.
Cuối tháng Ba, Đinh Tuấn Kiệt quyết đinh xin phép nghỉ một ngày để về thăm quê.
Xe khách xuất phát từ trung tâm thành phố, chưa đầy hai tiếng đồng hồ những tòa nhà cao tầng đã dần khuất xa nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mượt. Con đường gập ghềnh khiến Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy chán nản.
Anh lai nhớ tới lần đầu tiên rời xa quê hương là khi lên nhập trường đại học. Thi đỗ đại học ắt có cơ hội vượt ra khỏi ngôi làng này, Đinh Tuấn Kiệt háo hức đến mức không ngủ được. Anh háo hức cầm tờ thông báo trúng tuyển đi lên thành phố mặc dù còn cả tháng nữa mới tới ngày khai giảng. Ngày hôm đó hàng xóm láng giềng đều tới tiễn anh rất xa, trong số người đi tiễn cũng có Gia Nam của anh.
Hôm đó Đinh Tuấn Kiệt đã khóc. Trong đầu anh lại vang lên lời thề đã được nhắc đi nhắc lạ