." Cận Tử Kỳ mím chặt đôi môi, đối với Doãn Lịch, không muốn giấu giếm cái gì.
Trong ống nghe là tiếng thở dài của Doãn Lịch , "Đối với cuộc hôn nhân này, em khẳng định không thành vấn đề sao?"
"Đối với hiện tại của em mà nói, cũng xem như là lựa chọn tốt nhất."
Doãn Lịch đột nhiên không nói gì nữa, sau một lát truyền đến tiếng cười của anh, "Vậy hôm nào đến Tống gia tìm thú vui đi."
Cận Tử Kỳ khẽ cười trả lời bác bỏ, "Anh cho rằng Tống gia kia là chỗ nào nào hả?"
Nhưng giọng nói của Doãn Lịch lại nghiêm túc đáp: "Thì lên sàn diễn Kim Chi Dục Nghiệt* phiên bản hiện đại."
0: phim Thâm Cung Nội Chiến
Từ từ ngừng cười, Cận Tử Kỳ nghiêm túc phát ra lời mời, "A Lịch, khi nào thì đi ra ngoài ăn cơm với nhau đi."
Doãn Lịch vô cùng kinh ngạc, "Chẳng lẽ Tống Kỳ Diễn với em lĩnh chứng còn không dự định tổ chức hôn lễ?"
"Không có chú ý nhiều như vậy, đối với em mà nói, có hôn lễ hay không đều như nhau."
Tính tình Cận Tử Kỳ thích tĩnh, những năm này tình cảnh lại quen qua loa lấy lệ mà ứng phó, hiển nhiên cũng không muốn khoa trương lãng phí.
"Vậy phía Tô Hành Phong, không thành vấn đề sao?"
Doãn Lịch lại nổi lên một đề tài khác, anh lo lắng sợ rằng sự tồn tại của Tô Hành Phong như vậy, đối với hôn nhân của cô và Tống Kỳ Diễn hoặc nhiều hoặc ít sẽ có chút ảnh hưởng tiêu cực?
Cận Tử Kỳ lắc đầu, "Anh ta là anh ta, em là em, vốn là không liên quan gì, hiện tại cũng thành mợ của anh ta."
Nghe thấy hai chữ cữu mụ (mợ), theo đó tâm trạng của Doãn Lịch cũng thế, không khỏi mà kích động hứng thú.
"Nói đến chuyện này, hôn lễ các người ngày đó mời rượu, em ngay trước mặt tất cả tân khách gọi anh ta một tiếng ‘cháu trai ngoan ’, nếu không những kìm nén bực bội trong mấy năm qua không có cách nào xuất ra."
Cũng chỉ có Doãn Lịch người như vậy, mới có thể nghĩ ra ám chiêu như thế này.
Nhưng rất nhanh Cận Tử Kỳ đã phát hiện, Tống Kỳ Diễn có thể còn có thủ đoạn so với đây càng thất đức.
Cận Tử Kỳ nghiêng mắt mỉm cười, sau cơn mưa ánh mặt trời soi rọi ở phía sau cô, mang theo một chút ánh sáng vàng, như một sự sống không vấy nhiễm bụi bặm, "Pha chế một loại rượu cốc-tai tặng cho chúng em đi, Mr.Jackie."
------------------
Hết giờ làm Cận Tử Kỳ đi ra cửa chính công ty, thù nhìn thấy Tống Kỳ Diễn đang dựa trên cửa xe.
Tây trang thẳng thớm, dáng vẻ chỉnh chu, khóe miệng còn lộ ý cười vui vẻ.
Từ bên người cô các nữ công nhân viên lướt qua nhẹ nhàng cảm thán: "Trời ơi soái ca kìa, có muốn đi lên bắt chuyện xin số hay không?"
"Sẽ cho sao? Nếu là cự tuyệt tôi càng thêm xấu hổ!"
"Sợ cái gì, không thử một chút xem làm sao biết mình là ngựa hay là con la!"
Chung quanh giựt giây không hề dừng lại, mà một nữ nhân viên trẻ tuổi trang điểm tịnh lệ thật bắt đầu chộn rộn.
Chẳng qua là, không đợi cô bước ra một bước, chợt một giọng nữ lạnh nhạt vang lên ở sau lưng các cô, "Lisa, thì ra là cô ở nơi này."
Nữ nhân viên được gọi là Lisa chính là cô gái tăng lên can đảm muốn đi quyến rũ Tống Kỳ Diễn .
Cô ấy theo tiếng quay đầu lại, thì nhìn thấy Cận Tử Kỳ đứng thẳng cạnh cửa, hầu như lập tức liền cúi đầu xuống: "Cận sản xuất."
Cận Tử Kỳ gật đầu một cái, mặt lãnh đạm mà giao phó: "Sáng hôm nay bảng báo cáo cô giao cho tôi có vấn đề nghiêm trọng, tôi hi vọng tám giờ tối ở trên máy fax có thể nhìn thấy bảng báo cáo mới."
Nói xong, không để ý vẻ mặt kinh ngạc của Lisa, đã ưu nhã lướt người qua.
Vừa rồi đi theo nữ nhân viên đùa bỡn tất cả đều cúi đầu nhường đường, không dám làm lần nữa.
Đưa mắt nhìn Cận Tử Kỳ rời đi, nhân viên Giáp kích động kéo ống tay áo Lisa, "Nhanh lên một chút, soái ca kia chắc là muốn đi! Nếu không nắm chặt cơ hội sẽ phải bỏ lỡ!"
Lisa lại hất cánh tay của cô ta ra, xách theo túi trực lập tức đi vào trong công ty, "Là nên nhanh lên một chút, khoảng cách tám giờ chỉ còn ba tiếng rưỡi, nếu không ngày mai tôi sẽ phải thu dọn đồ đạc cuốn xéo rồi!"
Nhân viên Giáp còn muốn nói điều gì, nhân viên Ất bên cạnh lại vỗ vỗ vai của cô, "Làm sao?"
Nhân viên Ất chỉ chỉ vị trí soái ca mới vừa rồi các cô nhìn, nhân viên Giáp tò mò nhìn qua, sắc mặt chợt biến.
Bởi vì, phương hướng Cận sản xuất đi tới chính là chỗ xe có rèm che của soái ca!
Không qua một phút, điện thoại di động của từng người cũng không hẹn mà cùng vang lên, điện tới đều là cấp trên của mình.
Hai người sau khi bắt đầu nhận điện thoại không thể tin được mà đồng thời kêu lên ra tiếng, "Cái gì? Làm thêm giờ? !"
Cận Tử Kỳ không biến sắc xong chuyện đem điện thoại di động thả lại trong túi xách .
Nghe được tiếng cả kinh thở than đau khổ sau lưng, cô bất quá khẽ nhướng hàng lông mày đen xinh đẹp.
Khi đi đến chỗ Tống Kỳ Diễn, không nhịn được mà cẩn thận quan sát cái người đàn ông cả ngày trêu ong ghẹo bướm này.
Rất nhanh ánh mắt đã bị khối bạch kim Rolex chen lẫn trên cổ tay hắn hấp dẫn.
Hẳn là giá trị mười mấy vạn nha.
Đột nhiên cô biết vì sao những tiểu cô nương trẻ tuổi kia như ong bướm dập dờn muốn bổ nhào về phía hắn.
Chẳng qua là, lúc nào thì, Cận Tử Kỳ lại cũng bắt đầu để ý những thứ này?
Bất quá suy nghĩ một chút cô làm vậy cũng không sai.
Bọn họ là vợ chồng, mặc dù tạm thời không tập trung tinh thần làm được trăm phần trăm, nhưng tối thiểu, nên cho hai bên là duy nhất.
Khi Tống Kỳ Diễn chào đón, Cận Tử Kỳ lập tức nhanh chóng tản ra tất cả mạch suy nghĩ phức tạp.
"Tại sao chậm như vậy. . . . . ." Hắn nói lảm nhảm lầu bầu một câu.
—— muốn duy trì sự hòa thuận trong một gia đình, tuyệt đối cần phải hiểu lẫn nhau.
Cận Tử Kỳ đang muốn hé miệng giải thích một chút lý do mình tới trễ, hắn lại lướt thẳng qua cô, nhận lấy điểm tâm trong tay nhân viên cửa hàng chạy xe điện cấp tốc dừng sát ở sau lưng cô đưa đến.
Sau đó lê nhẹ bước chân từ từ đi tới.
Cận Tử Kỳ cảm thấy mình có một giây đồng hồ bị bỏ quên, không phải là cảm giác tốt.
Chẳng qua là, cô khi nào thì bắt đầu cũng hi vọng mình trở thành tiêu điểm chính được quan tâm chăm sóc, đã không thể nào kiểm chứng.
Hắn nhíu chân mày nhìn cô trong chốc lát.
Vừa bắt đầu còn có một chút ngượng ngùng như vậy, nhưng khi phát hiện hắn phần lớn thời gian đều đang nhìn lên ngó chừng tóc của cô, ngoại trừ bị nhìn chòng chọc thật cực khổ, không còn tiếp tục những ý nghĩ khác.
Rốt cục, hắn đến gần, đem hộp điểm tâm kia đặt vào trong tay của cô.
Là bởi vì cô tan ca trễ cho nên mua điểm tâm bên ngoài cho cô ăn sao?
Cận Tử Kỳ cảm thấy nơi trái tim không khỏi bị đụng phải một cái, ánh mắt trong phút chốc hoảng động, cúi đầu nhìn sang điểm tâm trong tay còn nóng hổi, có thể loáng thoáng ngửi thấy được hương thơm mê người.
"Về nhà đi." Hắn nắm bàn tay nhàn rỗi kia của cô.
Cảm xúc thô ráp bao bọc mu bàn tay mềm mại của cô, khoé môi Cận Tử Kỳ thoáng cong lên không thể nhận ra.
—— an tâm mà đem tay của mình giao cho hắn.
Trên ngón áp út đột nhiên truyền đến một cảm giác mát lạnh, cúi đầu xuống đập vào mắt chính là một chiếc nhẫn.
Vòng bạc, phía trên được khảm một viên đá màu đỏ gạch, có lẽ nên nói đó là một viên Hồng Bảo Thạch (Ruby).
Có một chút mài mòn, nhìn qua đã có nhiều niên đại.
Khi đeo vào ngón tay hơi có cảm giác mát lạnh, giống như đồ bạc trong đất phủ đầy bụi đang hút thu nhiệt lượng.
Kiểu dáng chiếc nhẫn rất cũ kỹ, bây giờ e rằng đã không tìm được dấu vết bên trong cửa hàng châu báu.
Nhưng mà, khi nhìn đến chỉ trong khoảnh khắc kia lòng Cận Tử Kỳ lại ngọt ngào đến chua xót.
Cô cũng không ngờ tới cái người đàn ông này thỉnh thoảng thần kinh nhìn như có chút cuồng phong đánh tới nhưng lại sẽ chuẩn bị cái này.
Mặc dù cô trước kia ở trong lòng cũng từng âm thầm mong đợi qua.
Cuộc hôn nhân này không có khô khan buồn tẻ như trong dự đoán của cô, thỉnh thoảng còn có thể đến một hai kinh hỉ như vậy.
Cận Tử Kỳ ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ Diễn liếc mắt một cái, vẻ mặt khó dò.
Tống Kỳ Diễn lại có chút hơi ngượng ngùng, "Nếu không thích thì nói, nơi này còn có một chiếc nhẫn kim cương."
Nói xong, thì luống cuống tay chân muốn lấy ra trong túi quần, sợ cô đối với chiếc nhẫn đá quý kia không hài lòng, trong cơn tức giận sẽ xoay người rời đi, vội vàng giải thích, "Cái này là chiếc nhẫn kim cương một vị công chúa hoàng thất Thụy Sĩ quyên tặng ra ngoài trong một buổi đấu giá."
"Em rất thích." Cận Tử Kỳ lại đột nhiên phát biểu quan điểm của mình, bàn tay Tống Kỳ Diễn cầm chiếc nhẫn hơi chậm lại, "Em thích màu đỏ, màu đỏ thích hơn."
Gương mặt của cô bắt đầu có chút nóng lên, cúi đầu, lòng ngón tay vuốt ve viên Hồng Bảo Thạch kia.
Cho dù trên mặt cô vẫn duy trì thần sắc nghiêm cẩn, nhưng bên tai hồng hồng lại tiết lộ lòng của cô.
Thật sự thì cũng sớm đã qua cái tuổi nên xấu hổ.
Cô hai mươi tám tuổi, hắn ba mươi bốn tuổi, giữa bọn họ, không cần phải như vậy...
Nhưng mà trong lòng, cuối cùng làm sao cũng không che giấu được phần rung động trong đáy lòng.
Dư quang khoé mắt thoáng lưu chuyển, nhìn thấy dáng vẻ Tống Kỳ Diễn đứng ở một bên âm thầm mỉm cười, trong lòng theo đó cũng không thể nén lại vui mừng.
Hắn thân sĩ mà thay cô mở cửa xe, lại cẩn thận mà che chở cô ngồi vào xe.
Cả hai, một lớp mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay. Không khỏi khẩn trương.
Xe nhẹ nhàng chuyển động, vững vàng xuất phát ở trên vòng tròn quốc lộ.
Cận Tử Kỳ quay đầu nhìn sang cây cảnh ngoài xe lao vùn vụt lui về phía sau, lòng vốn hoang mang bất an cũng theo đó dịu đi.
Bắt đầu từ hôm nay, cuộc sống mới của cô coi như là kéo màn ra sao?
Cô không chỉ là tiểu thư Cận gia, là mẹ của đứa bé, còn là ——
Vợ của người đàn ông này.
-----------
Cận gia.
"Chuyện đại khái chính là ý tứ này."
Tống Chi Nhậm ngồi ngay ngắn ở trên ghế sofa, nói một tràng lời nói về sau tổng kết một câu.
Mà ngồi đối diện với ông là vợ chồng Cận Chiêu Đông và Tô Ngưng Tuyết khuôn mặt đã sớm chìm xuống xanh mét.
Cho nên những năm này mới náo loạn chuyển biến lớn như vậy !
Cái gì xâm hại tình dục, cái gì không biết cha là ai, toàn bộ đều là vô nghĩa!
Hiện tại cuối cùng hiểu rõ nguyên nhân tại sao Tống Kỳ Diễn giống như thuốc cao bôi trên da chó dán dính Cận Tử Kỳ không thả.
Ở nơi này là vừa gặp đã yêu, căn bản chính là sớm có dự mưu, hẳn là mưu tính bốn năm!
Ngay cả đứa nhỏ cũng lớn như vậy!
Nhưng mà làm cho Cận Chiêu Đông và Tô Ngưng Tuyết không cách nào tiếp nhận là, vì cái gì Tống Kỳ Diễn bốn năm sau mới xuất hiện?
Nếu như hắn cũng chịu trách nhiệm mà nói, bốn năm trước khi Cận Tử Kỳ vừa xảy ra tai nạn xe cộ hắn nên đứng ra thừa nhận.
Mà không phải hiện tại lại đến bù đắp cứu vãn.
Dĩ nhiên, vợ chồng Cận gia bây giờ là nghĩ như vậy, muốn Tống Kỳ Diễn thực sự vào bốn năm trước đứng ra, chỉ sợ chờ đợi không phải là bọn họ tiếp nhận hắn, mà là một tờ giấy gọi tòa án!
Tống Chi Nhậm chống quải trượng, quan sát thần sắc thay đổi trong nháy mắt trên hai gương mặt, trầm ngâm chốc lát, chậm rãi nói: "Tôi biết các người trong phút chốc e rằng không tiếp nhận nổi sự thật này, thật sự thì chính ta đến bây giờ trong lòng vẫn c