không đồng ý, Cận Tử Kỳ có chút không hiểu ý tứ Tống Kỳ Diễn, đây là hắn đang giúp cô hay là đang tổn hại cô vậy?
Mà Kiều Niệm Chiêu nghe xong những lời này khóe môi không khỏi giương lên, khóe mắt vô tình hay cố ý liếc về phía Cận Tử Kỳ, vô cùng thân thiết rúc vào trước ngực Tô Hành Phong, hơi bĩu môi, "Vậy cũng phải xem người đàn ông kia có đáng giá hay không nha!"
—Ý ở ngoài lời, cũng bởi vì Tống Kỳ Diễn hắn đối với Cận Tử Kỳ mà nói có cũng được mà không có cũng không sao, cô mới chẳng thèm dụ dỗ hắn.
Tống Kỳ Diễn bùi ngùi mà thở dài, ánh mắt hâm mộ nhìn xem đôi nam nữ như Kim Đồng Ngọc Nữ đang đứng kia, "Đúng vậy, nếu là Tiểu Kỳ đối với đàn ông để tâm như vậy, lúc trước làm sao còn có thể bị lời ngon tiếng ngọt của cô nạy ra góc tường."
Nụ cười của Kiều Niệm Chiêu cứng đờ, mà người bên cạnh cô rốt cuộc đã thiếu kiên nhẫn, "Đừng quên, hiện tại, chỗ ngồi của anh chính là tôi trước khi bị nạy ra."
Tô Hành Phong mím chặt môi, lạnh lùng nhìn qua Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn ngồi cùng một chỗ, ánh mắt đâm vào người khác không nói ra được.
Cận Tử Kỳ làm như chưa cảm nhận được ánh mắt lạnh thấu xương của anh ta, vẫn bưng lên ly nước ấm nhấp một hớp nước.
"Trước khi bị nạy ra? Lời nói này có phải... Vậy là cậu đã từng bị người nào nạy ra hả?" Tống Kỳ Diễn vẫn ung dung cười hỏi.
Nhưng Tô Hành Phong lại cười lạnh một tiếng, "Không có tôi đây bị nạy ra góc tường, hôm nay anh lại có tư cách gì ngồi ở bên cạnh cô ấy?"
Chỉ là vừa mới nói xong, sắc mặt Tô Hành Phong bỗng nhiên biến đổi, như cũng ý thức được mình nói bậy, đáy mắt thoáng hiện lên ảo não hoang mang.
Những lời phản bác này nghe ra như thế nào cũng khiến cho người ta sinh ra hiểu lầm!
Mà Kiều Niệm Chiêu bên cạnh anh ta dĩ nhiên cắn môi trừng mắt nhìn anh uỷ khuất, mặc dù cũng biết là anh bị Tống Kỳ Diễn kích thích, nhưng dưới sự nóng lòng sốt ruột mà nói ra chưa hẳn không phải là lời thật lòng!
Tống Kỳ Diễn lại hiểu rõ nên nhướng mày, ôm sát Cận Tử Kỳ vào trong ngực, đáy mắt không che giấu được ánh sáng lấp lánh mà u lạnh.
"Nói như vậy, những năm qua cậu đã hối hận rồi?"
Tô Hành Phong bỗng nhiên nhìn về phía Tống Kỳ Diễn, lông mày từ từ gom lại, mà Kiều Niệm Chiêu nước mắt nhỏ giọt lại càng muốn lên tiếng, gắt gao giam giữ cánh tay Tô Hành Phong, dường như chờ anh ta cho ra một cái công đạo.
Giữa bốn người này thì Cận Tử Kỳ vẫn bình tĩnh nhất, thu lại ánh mắt, bộ dạng phục tùng, không nói một lời, ứng với câu vừa rồi Kiều Niệm Chiêu đã nói "Tính tình yêu thích yên tĩnh, không thích tiếp xúc cùng người khác" .
"Người nào hối hận hả?" Cửa lớn đột nhiên vang lên tiếng nói của Tống Chi Nhậm, đánh tan lớp băng đông cứng.
Tống Kỳ Diễn dẫn đầu đứng lên, bước đi thong thả về hướng cửa, sau khi một tay ôm lấy Cận Mỗ Mỗ không để ý lắm nói, "A, cùng với cháu ngoại trai và cháu ngoại dâu tùy tiện hàn huyên một tí, gắn kết tình cảm một chút."
Tống Chi Nhậm gật gật đầu, nhìn lướt qua hai người đang đứng và Cận Tử Kỳ đang ngồi ở khu vực ghế sofa, thấy thế nào cũng không giống không khí hoà thuận vui vẻ, nhưng ông vẫn không chọc thủng lớp giấy mỏng này.
"Bữa tối chuẩn bị chắc cũng không xê xích gì nhiều, chớ đứng đó nữa, qua nhập tọa đi."
Tống Chi Nhậm nhận lấy khăn ướt người giúp việc đưa lên lau hai tay, rồi dẫn đầu đi về phía phòng ăn.
Tô Hành Phong và Kiều Niệm Chiêu sau đó đuổi sát, chỉ là trước khi đi, hai người đều không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn Cận Tử Kỳ ngồi yên lặng và đầu kia Tống Kỳ Diễn dụ dỗ Cận Mỗ Mỗ.
Đợi khi khu vực ghế sofa một lần nữa khôi phục yên tĩnh, Cận Tử Kỳ mới đặt ly nước trong tay xuống đứng dậy, Tống Kỳ Diễn đã bế Mỗ Mỗ đi tới, "Đi thôi, mở màn kết thúc, trò vui chính giờ mới bắt đầu."
Tống Kỳ Diễn đi vài bước đến phòng ăn, phát hiện Cận Tử Kỳ không theo kịp, quay đầu lại, "Làm sao vậy?"
Cô từ từ đi đến bên cạnh hắn, nhìn sang vẻ mặt hắn kinh ngạc: "Thật ra anh không cần thiết khiến cho mình mệt mỏi như vậy."
Tống Kỳ Diễn dừng lại, lập tức hiểu cô chỉ cái gì, khóe miệng giương cao cười cười, nếu không phải tay trái bị thương, chắc chắn muốn vuốt ve mái tóc của cô, "Người phụ nữ của mình bị người ta khi dễ chẳng lẽ mình phải bỏ mặc ngồi nhìn như con rùa đen sao?"
Nhớ đến sắc mặt Kiều Niệm Chiêu căm phẫn đến vặn vẹo và bộ dạng Tô Hành Phong tức giận, trong lòng Cận Tử Kỳ không khỏi cảm động, người đàn ông này, quả nhiên vì cô mà muốn đem tất cả những người đắc tội quét sạch!
"Mỗ Mỗ cũng có thể bảo vệ Kỳ Kỳ !" Không cam lòng bị bỏ quên người nho nhỏ nào đó nhướng cổ nhướng mắt vội vàng la lên.
Cận Tử Kỳ nhìn sang vẻ mặt Cận Mỗ Mỗ mong đợi được khen ngợi, bẹo bẹo cái gò má trắng mịn, "Kỳ Kỳ biết rõ Mỗ Mỗ rất lợi hại, có thể bảo vệ Kỳ Kỳ !"
Mỗ Mỗ sau khi nhận được lời khen ngợi tâm tình lập tức sáng lạn, lông mày rậm nho nhỏ dương dương tự đắc, nghiêng mắt nhìn Tống Kỳ Diễn khiêu khích.
Tống Kỳ Diễn đột nhiên cảm thấy đau đầu vô cùng, người khác cùng hắn giành bà xã, tất cả các kiểu kỹ năng hắn đều làm được, hận không thể đem đối phương đánh nằm sấp đánh cho tàn phế, giờ tốt nhất nhắm mắt làm ngơ.
Lúc này đây con trai mình cùng chính mình tranh giành bà xã, chẳng lẽ hắn phải trói lại treo ngược trên ban công?
Khi đi ngang qua cửa sổ, Tống Kỳ Diễn liếc mắt nhìn ban công lầu phía đông bên kia, lại nhìn nhìn tên nhóc mập mạp mũm mĩm non mềm như nước trong lòng ngực mình, có lẽ phải tìm sợi dây thừng, thật đúng là có thể treo trên ban công........ ╮(﹀_﹀"\' )╭
"A! Mỗ Mỗ không muốn thục thử quái dị bế, Kỳ Kỳ bế!"
Mỗ Mỗ đột nhiên hai cái cánh tay vung vẩy giằng co, Tống Kỳ Diễn cả kinh lấy lại tinh thần gấp rút ôm sát nó phòng ngừa nó té bị thương, đáng tiếc người ta căn bản không cảm kích, hướng qua Cận Tử Kỳ giang hai cánh tay, "Kỳ Kỳ bế!"
"Làm sao vậy?" Cận Tử Kỳ tiếp nhận Mỗ Mỗ nhào tới, kinh ngạc nhìn về phía Tống Kỳ Diễn.
Cận Mỗ Mỗ vừa bám lấy cổ Cận Tử Kỳ, liền lên án la ầm lên, "Thục thử quái dị vừa rồi nhìn Mỗ Mỗ bộ dạng thật đáng sợ, thấy giống như con sói xám to lớn hớn hở!"
Khoé miệng Tống Kỳ Diễn co rút, hắn biểu hiện rõ ràng như vậy sao?
P/s: hắc hắc...cho anh bỏ đi cái ý nghĩ tà ác a~ Càng ngày càng bấn loạn với Mỗ Mỗ nha, cực kỳ thông minh. Còn hai người tào lao kia...haizzz mọi người tự quánh giá đê, bợn Lạc thực sự hết lời rùi, nói chung trên đời cũng thật có nhiều kẻ như vậy để cuối cùng rước nhục a~ Chap này dài thưởng thức vui vẻ nha mọi người
Dạ tiệc Tống gia.
Bàn ăn dài hoa lệ và rực rỡ, khăn trải bàn trắng như tuyết, món ăn trên mâm ngon lạ quý hiếm, thức ăn mặn phối hợp với rau dưa, từ màu sắc đến hương vị hấp dẫn đẹp mắt.
Người giúp việc đẩy cửa lớn phòng ăn ra, Cận Tử Kỳ cùng Tống Kỳ Diễn đi vào thì nhìn thấy Tống Chi Nhậm đã ngồi ở ghế chủ toạ, mà Tô Hành Phong ngồi ở bên tay phải của ông, Kiều Niệm Chiêu theo sát Tô Hành Phong mà ngồi.
Cận Tử Kỳ bế Mỗ Mỗ đi đến bên cạnh bàn ăn, chào hỏi Tống Chi Nhậm, Tống Kỳ Diễn đã thay cô kéo ra chỗ ngồi, đối diện với Kiều Niệm Chiêu.
Mà chính hắn, lại cùng Tô Hành Phong ngồi đối lập nhau, tư thế cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy.
Về phần vị trí của Cận Mỗ Mỗ, thì được sắp xếp ngồi ở giữa ghế của hai người sát nhập lại.
Tống Kỳ Diễn mở khăn ăn đã gấp ra, giúp Mỗ Mỗ vây lại, rồi cầm khối khăn ăn khác đặt lên trên đầu gối Cận Tử Kỳ, một loạt động tác nối liền như nước chảy mây trôi, dường như đã làm rất nhiều lần.
Không nhìn tới biểu tình gì của hai người đối diện, Cận Tử Kỳ khẽ nói câu cám ơn.
Cùng lúc đó, cửa lớn phòng ăn vang lên âm thanh giày cao gót mười phân nện xuống quen thuộc, kèm theo tiếng oán trách kênh kiệu phách lối, "Thật khổ sở lận đận, bảo ông làm việc mà lại làm không xong, cũng không kiếm được tiền, tại sao tôi lại gả cho ông cái đồ phế vật này! Thật sự là xui xẻo tám đời nhà tôi!"
Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn liếc mắt nhìn nhau, từ đáy mắt đối phương đọc được sự vui vẻ, Tống Nhiễm Cầm đã đến đây!
"Tôi nói bà yên tĩnh một lát được không? Làm trò trước mặt nhiều người giúp việc như vậy bà có thấy mất mặt không?"
"Mất mặt? Tôi gả cho ông cái thứ phế vật này cũng không ngại mất mặt, bây giờ chẳng lẽ còn phải sợ sao?"
Tô Tấn An và Tống Nhiễm Cầm một đường tranh cãi mà đến, còn có chiều hướng càng ngày càng nghiêm trọng, chỉ thiếu không có động thủ.
Tô Hành Phong nhíu chặt lông mày cho biết anh ta đối với loại tình cảnh này thật mệt mỏi và chán ngán, mơ hồ không biết làm sao.
Mà hai tay Tống Chi Nhậm đặt trên đầu quải trượng, sắc mặt chìm xuống.
Cuối cùng vẫn là Kiều Niệm Chiêu đứng lên, vòng ra vị trí của mình, cung kính hướng Tống Nhiễm Cầm và Tô Tấn An đang đến gần ân cần thăm hỏi: "Cha, mẹ, mọi người đã tới!"
Vốn vẫn cùng Tô Tấn An cãi vả, Tống Nhiễm Cầm nhìn lên thấy Kiều Niệm Chiêu, khuôn mặt lập tức biến đổi giọng nói trở nên sắc nhọn: "Sao cô lại tới đây? Không phải đã nói với cô..."
"Nói bậy bạ gì đó, cha đang ở chỗ này đây!"
Tống Nhiễm Cầm vẫn chưa nói ra những lời khó nghe hơn, đã bị Tô Tấn An kéo cánh tay qua quát bảo ngưng lại, sau đó Tống Nhiễm Cầm có chút buông lỏng thở hổn hển ngồi vào bàn ăn, chẳng quan tâm để ý tới Kiều Niệm Chiêu.
Trên mặt Kiều Niệm Chiêu chợt lóe lên bối rối, nhìn qua Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn ở đối diện đang thủ thỉ rỉ tai nhau, đầu ngón tay đặt trên ghế dựa hơi lạnh.
Cùng so sánh với Cận Tử Kỳ giống như đang được Tống Kỳ Diễn hầu hạ trước trước sau sau, rõ ràng kinh tởm Tống Nhiễm Cầm điêu ngoa thô lỗ nhưng bản thân mình vẫn phải uỷ khuất hùa theo xu nịnh, có tính hay không đúng là thân đang ở giữa hai tầng băng hoả của địa ngục?
Kiều Niệm Chiêu chuyển mắt nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, mới phát hiện tầm mắt của anh ta thế nhưng chẳng biết lúc nào bắt đầu vẫn luôn đuổi theo trên người Cận Tử Kỳ, chuyên chú như vậy, thậm chí ngay cả thay cô giải vây cũng không rảnh sao?
Hay là thật giống như lời của Tống Kỳ Diễn nói, mấy năm qua, anh bắt đầu hối hận rồi?
Nghĩ đến khả năng này, ngón tay Kiều Niệm Chiêu hung hăng siết chặt cái ghế, cô vì Tô Hành Phong bỏ ra nhiều như vậy, thậm chí đánh mất đi chính mình cam tâm tình nguyện làm cái bóng của Cận Tử Kỳ, anh ta tại sao có thể...
"Niệm Chiêu, ta nghe nói cô chuyển ra ngoài ở rồi?" Giọng nói Tống Chi Nhậm lôi cô trở về thực tại.
Cũng làm cho Tô Hành Phong đang thất thần thu hồi ánh mắt của mình, quay đầu nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu còn đứng, trong mắt toát ra thương tiếc cùng đau lòng, bao lấy mu bàn tay cô, kéo cô ngồi xuống.
"Em từ Cận gia chuyển ra? Tại sao không nói với anh?" Hiển nhiên, Tô Hành Phong cũng không hiểu rõ tình hình
Về phần Cận Tử Kỳ, nghe đến vấn đè nhạy cảm thế nhưng cũng không cảm thấy có gì khó chịu.
Kiều Niệm Chiêu hình như đã sớm chuẩn bị kỹ càng, bắt đầu trả lời Tống Chi Nhậm đến thành thạo, "Bởi vì gần đây phải nhận quay một bộ phim, khả năng cần thường xuyên dậy sớm sửa soạn, sợ quấy rầy đến những người khác nên chuyển ra ngoài ở tạm."
Lý do này những người khác tin hay không không biết, nhưng tối thiểu nhất sẽ không khiến cho không khí rơi vào trong cục diện bế tắc.