Nhưng nghĩ đến sinh nhật Tô Ngưng Tuyết là do Tống Kỳ Diễn nhắc nhở, cô không khỏi tò mò quan sát hắn.
Tống Kỳ Diễn lại một tay khoác vai của cô, một tay khẽ vuốt tóc cô, cười cười rồi phủ xuống gáy cô một nụ hôn, nhiệt độ nóng bỏng trên làn môi mỏng khiến cho cô nhẹ run rẩy, hắn nói: "Chỉ cần là em quan tâm, anh đều đã ghi tạc nơi này."
Ngón tay của hắn điểm lên chỗ ngực của mình, Cận Tử Kỳ nhìn sang lồng ngực rắn chắc của hắn, không nhúc nhích, cũng im lặng không mở miệng, ánh mắt nhìn sang trở nên có chút mông lung.
"Sao rồi?" Hắn giơ tay lên phủ cái trán của cô, nhìn thấy được không phải thân thể cô không thoải mái.
Cận Tử Kỳ chợt cười, giương khóe môi, mắt đẹp cong cong, thân thể từ từ nghiêng lệch, đưa tay khoác lấy cổ Tống Kỳ Diễn, ở bên tai hắn nhẹ giọng nói: "Em chỉ là có chút cảm động, A Diễn, cám ơn anh."
Cô nói xong câu này thì yên tĩnh lại, hít thở nhàn nhạt, dựa sát vào lồng ngực của hắn.
Tống Kỳ Diễn cúi đầu nhìn cô, lông mi thật dài run rẩy mấy cái, khóe miệng thoáng hiện một chút ý cười, đưa mắt nhìn thật lâu, cuối cùng không nhịn được cúi người hôn xuống làn môi của cô, chỉ lướt qua rồi ngừng lại, rời đi, cũng rất nhanh chóng lại hôn tới.
Cho đến khi đôi môi bị tê dại đến không chịu nổi, Cận Tử Kỳ không nhịn được, từ trong ngực của hắn thối lui ra, hơi trừng mắt nhìn hắn, đưa tay chạm vào đôi môi sưng đỏ, nóng hầm hập.
Dưới ánh đèn mờ tối, gương mặt anh tuấn sắc nét của hắn gần trong gang tấc, đôi mắt đen bóng nhìn cô chằm chằm, mắt thấy bờ môi mỏng nhấp nhẹ bắt đầu cũng ướt át, Cận Tử Kỳ thấy thế mặt đỏ lên, ngượng ngùng mà dời cái đầu đi chỗ khác.
Bên trong buồng xe không khí trở nên mập mờ không rõ, cô thoáng hạ cửa sổ xe xuống, gió núi xông tới mặt, thổi tung bay toàn bộ mái tóc dài của cô ra phía sau, rối tinh rối mù, nhưng có một đôi bàn tay lại cẩn thận mà gom chặt những sợi tóc mất trật tự của cô lại.
Hắn từ phía sau dựa lên, gần sát sau lưng cô, một cỗ ấm áp kiên cố.
"Xấu hổ sao?" Giọng nói đầy từ tính trầm thấp vang lên ở bên tai, hàm chứa ý cười hài hước.
Cận Tử Kỳ nhìn sang cảnh núi ngoài xe, nói: "Không có gì, chẳng qua là hơi nóng thôi."
Tống Kỳ Diễn nhìn bên chiếc gáy trắng ngần của cô hơi đỏ, trong con ngươi mắt ẩn hàm ý cười, hắn buông cô ra.
Nguồn nhiệt sau lưng đột nhiên biến mất, cô không khỏi quay đầu, hắn đang cười tủm tỉm nhìn sang cô, thu hết dáng vẻ túng quẫn của cô vào trong mắt, cô bị nhìn thấy nên không được tự nhiên, phản ứng theo bản năng liền muốn quay thân thể của mình lại.
Thắt lưng đột nhiên bị ôm chặt, mặt của hai người bất thình lình áp vào rất gần, chóp mũi cọ chóp mũi, hơi thở cũng tựa như quanh quẩn dây dưa ở cùng một chỗ, ngứa một chút, ấm áp, phun lên trên da thịt của đối phương.
Hắn khẽ khép hàng mi, duy trì cái tư thế này một hồi lâu, Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy nhịp tim tăng tốc rối loạn, chờ đợi một nụ hôn phủ xuống, dần dần từ thấp thỏm lúc ban đầu cuối cùng biến thành mong đợi.
Tuy nhiên, điều cô đợi được là hắn lặng lẽ buông tay, dưới ánh mắt ngạc nhiên của cô, hắn chợt ngồi thẳng người, sau đó mở cửa xe đi xuống, trở lại chỗ tài xế ngồi mới quay đầu nói: "Chúng ta trở về thôi."
Cô nhìn sang hắn thần sắc nhàn nhạt, yên lặng một lát, lại bị làn da màu lúa mạch của hắn hơi ửng đỏ hấp dẫn tầm mắt, sau đó không nhịn được cong khóe môi lên, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng ý cười đã theo khóe môi kéo dài tới đáy mắt.
Cô chợt nhớ tới có một lần kiểm tra thai bác sĩ nhìn chằm chằm Tống Kỳ Diễn tận tình khuyên bảo mà nói: "Người trẻ tuổi đó, vẫn là nên hiểu được việc tiết chế biết không? Đừng cả ngày suy nghĩ đến cái chuyện hoạt động ở trên giường."
Tống Kỳ Diễn nguỵ biện vài câu, lại bị bác sĩ vung bệnh án bổ lên trên đỉnh đầu.
Bác sĩ nổi đoá: "Lúc trên giường không có làm, nhưng mà không che đậy được sự thật là thú tính của anh đã đại phát ở chỗ khác!"
Tống Kỳ Diễn bị vạch trần bộ mặt thật, lặng lẽ quay mặt đi, lúng túng cộng thêm im hơi lặng tiếng.