u lại nhìn anh, nhàn nhạt, “Tôi thấy anh uống say rồi, vẫn là sớm trở về phòng nghỉ ngơi một chút đi.”
“Tử Kỳ……” Anh ta lại đứng bật dậy, tiến tới gần một bước, bóng anh bao phủ ở trên mặt của cô.
Cận Tử Kỳ hoảng hốt, anh cùng cô mặt đối mặt gần trong gang tấc, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua má, cô không tự chủ ngửa đầu ra sau, chống lên bàn ăn ở sau lưng, làm đồ sứ trên bàn bị chấn động, một tràng tiếng va chạm vang lên lanh lảnh.
“Nếu như giữa chúng ta chưa từng có Niệm Chiêu, bốn năm trước chúng ta đã không thể không kết hôn, trải qua cuộc sống tựa như những đôi vợ chồng bình thường, sau đó có một đứa con đáng yêu giống như Mỗ Mỗ, mỗi ngày mới bắt đầu chúng ta đưa đón con đi học, sau đó lại cùng nhau đến công ty đi làm……”
Thời điểm Tô Hành Phong nói điều này, ánh mắt khó nén ánh sáng lấp lánh, có mong đợi cũng có hối hận.
Cận Tử Kỳ quay đầu, “Anh thật sự uống say rồi.” Nói xong cũng muốn lướt qua anh ta.
Anh lại bỗng dưng đưa tay giữ lấy cô, chỉ trầm mặc một giây, trong đôi tròng mắt sâu thẳm nổi lên chút luống cuống và mờ mịt, lòng bàn tay cũng rịn ra một lớp mồ hôi thật mỏng, nhưng đủ làm ướt da thịt của cô.
Cô nâng mi lên mở to mắt, ánh mắt có phần lãnh đạm, nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh có biết tôi muốn cái gì không?”
Tô Hành Phong dừng lại, nhưng ngay sau đó lại cho ra câu trả lời --
“Quyền thừa kế Cận thị, cảm xúc của dì Hân, còn có……… cuộc sống của Niệm Chiêu.”
Nhìn chung quanh anh tóm tắt có thể nói vô cùng chính xác, chẳng qua là tại sao không có bản thân cô? Có một số việc cố nhiên là cô muốn, chẳng qua là, có người nào bên trong kế hoạch lại không có bản thân mình?
Cô đột nhiên công nhận lời Tô Hành Phong từng nói qua, bọn họ nếu ở chung một chỗ đúng là rất lí trí.
Tựa như theo những lời anh đã nói, anh suy tính đến ích lợi, lại chưa từng đi sâu vào nội tâm của cô.
Có thể thấy được, anh vẫn là chưa hiểu rõ Cận Tử Kỳ.
Cô tự giễu mà cười cười, nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn sang anh: “Tôi rất ích kỷ, điều mà tôi suy tính trước tiên là cho chính mình.”
Những thứ như công ty, tâm tình, cuộc sống kia, bất quá là thứ phụ thêm cho cuộc sống của cô.
Cô đã từng muốn cướp đi công ty của cha, cô muốn nhìn xem thử sau khi cha ở dưới tình huống hai bàn tay trắng, Kiều Hân Hủy có phải vẫn còn có thể trước sau như một mà thương ông ấy hay không, cô muốn thấy khi đó Kiều Hân Hủy mệt mỏi chịu cuộc sống đầy bức bách, cũng muốn nhìn đứa con gái riêng của cha cô cả đời này không thể trở mình thoát khỏi cuộc sống âm u……
Nhưng mà, Tô Hành Phong không biết, với những thứ này điều kiện tiên quyết là cô phải hạnh phúc.
Nếu như trong lòng của cô là một mảnh sầu khổ, cho dù nhìn thấy công ty của cha hóa thành hư không, khiến cho tình nhân của cha cảm xúc bị chi phối lên xuống, cuộc sống của em gái cùng cha khác mẹ bị cô ảnh hưởng, những thứ này cũng đều không có ý nghĩa.
Bộ dáng kia, cô chỉ biết cả ngày sống ở trong tính toán và âm mưu, sớm muộn có một ngày sẽ bị cuộc sống như thế lôi kéo mà ngã quỵ.
Thật sự thì, thứ mà cô muốn cũng bất quá là khát vọng của một người phụ nữ bình thường.
Tô Hành Phong nhìn sắc mặt cô lạnh nhạt mà nhíu mày, nghe câu "Suy tính cho chính mình", nếp nhăn giữa mày càng ngày càng sâu, trong tim cũng như bị nhéo lấy mà càng lúc càng khiến cho anh thở không nổi, cô nói cô suy nghĩ trước tiên là cho chính mình.
Cho nên, cô muốn là ——
Anh chợt không có dũng khí nghĩ tiếp, sợ vừa nghĩ thật sự sẽ theo như lời của Tống Kỳ Diễn, hối hận không thôi.
"Thật sự thì, bốn năm trước sự lựa chọn của anh là chính xác, nếu như không phải do quyết định của anh, tôi cũng sẽ không có hạnh phúc hôm nay." Cận Tử Kỳ lẳng lặng nói xong, rất thản nhiên, không có bất kỳ cái gì là khiêu khích.
Tô Hành Phong nghe xong thì trong lòng lại giống như bị một cái cối xay thịt khuấy trộn, không khỏi nắm lấy cổ tay của cô chặt hơn.
Cận Tử Kỳ cúi đầu liếc nhìn bàn tay anh nắm không chịu buông, sau một hồi im lặng, mới hỏi anh: "Anh có nhớ hay không, những năm qua tôi vẫn luôn gọi anh Tô tổng, Tô Hành Phong, Hành Phong, nhưng không có gọi anh là A Phong?"
Ánh mắt Tô Hành Phong rất buồn, nhưng vẫn thành thực mà lắc đầu, khi đó, anh cũng không nghĩ tới muốn để cô ở trong lòng, làm sao sẽ có lòng đi nhớ đến những lời nói mà giữa họ đã từng nói?
Cô cười một tiếng một cùng nhạt: "Một đêm nọ, người lớn trong nhà cho chúng ta đính hôn, tôi gọi anh A Phong, giống như khi còn bé chúng ta hay gọi như vậy, tôi gọi anh A Phong, gọi Doãn Lịch là A Lịch. Nhưng mà anh mất hứng, nhàn nhạt nhắc nhở tôi, nói chúng ta đính hôn bất quá là vì ứng phó trưởng bối, sau lưng không cần thiết làm tiếp vở diễn, tốt nhất giữ một khoảng cách."
Tô Hành Phong ngẩn mạnh người, khi đó, anh thế nhưng nói qua những lời tổn thương người ta như vậy, tại sao anh lại không có một chút ấn tượng, anh đem mình đắm chìm vào trong đoạn ký ức đó, trong đầu hiện ra chính là bộ dáng Kiều Niệm Chiêu không vui .
Đêm hôm đó, cô đột nhiên kêu anh một tiếng A Phong, Kiều Niệm Chiêu đang giúp người giúp việc nhà họ Cận dọn dẹp bát đũa, anh đáp một tiếng, một giây kế tiếp lại truyền đến tiếng chén sứ bị ném vụn trên mặt đất. Sau lại, anh bị Cận Chiêu Đông gọi đi đến thư phòng, thật lâu sau ra ngoài, lại nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu cô đơn mà co rúc thân thể nhỏ gầy ngồi ở trong vườn hoa lạnh như băng.
Kiều Niệm Chiêu nói với anh: A Phong, anh thật sự muốn cùng chị gái kết hôn sao?
Khi đó, Niệm Chiêu tựa như cái đuôi dính vào phía sau anh, mặc dù nói cô ấy là đứa nhỏ do nhà họ Cận nhận nuôi, nhưng ở trong giới này, thực sự xem cô ấy như bạn bè ít lại càng ít, thậm chí đều nhìn cô bằng nửa con mắt.
Thậm chí ngay cả Doãn Lịch từ nhỏ cùng nhau lớn lên, mỗi lần nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu cũng là dùng mắt lạnh mà đối đãi, khắp nơi chèn ép loại trừ cô gia nhập vào cùng bọn họ, chỉ cần nơi nào có Cận Tử Kỳ, Doãn Lịch tuyệt đối sẽ khiến cho Kiều Niệm Chiêu biến mất không bóng không dáng.
Anh từng không ưa cách làm của Doãn Lịch, kéo cổ áo anh ta hỏi anh ta, tại sao phải đối đãi với một cô gái mồ côi như vậy? Doãn Lịch lại lạnh lùng chế nhạo, hất tay của anh ra, khiêu khích mà nói chính là không thích cô ấy giả bộ bộ dáng đáng thương.
Ngay lúc đó anh chỉ cảm thấy Kiều Niệm Chiêu khiến người ta trìu mến, cũng không biết cô lại là con gái riêng bên ngoài của gia trưởng nhà họ Cận.
Bây giờ nghĩ lại, e rằng Doãn Lịch lúc bấy giờ đây đã sớm nhìn ra rồi, mới có thể chèn ép Kiều Niệm Chiêu.
Mà anh cũng từ đêm đó trở đi, đối với Cận Tử Kỳ càng thêm xa lánh, thậm chí ngày hôm sau, đầu óc như u mê nên nói với cô không muốn cô gọi anh là A Phong nữa, trong lòng anh thật sự thì đã sớm đưa cái kiểu gọi riêng này cho Kiều Niệm Chiêu.
Mà cô sau khi nghe xong không có hỏi thêm một chữ, chẳng qua là cười gật đầu, nói một chữ: được.
--- -----
Nhớ lại, dù sao vẫn là mất mác.
Nụ cười bên khoé miệng Cận Tử Kỳ càng lộ ra hời hợt, lại không thể không tiếp tục thêm: "Hành Phong, nếu xác định khoảng cách, chúng ta vẫn tiếp tục giữ vững, không cần thiết vượt lên trước nữa."
Anh còn chưa nói ra khỏi miệng, cô đã phá hỏng con đường phía trước của anh rồi, không cho anh bất kỳ cơ hội nào!
Anh nhíu mày lại thật chặt, ánh mắt nhìn sang cô sâu nặng: "Cũng bởi vì Niệm Chiêu sao?"
Cận Tử Kỳ lắc đầu: "Anh không làm được, hạnh phúc tôi mong muốn, anh cũng không cho nổi."
Ánh mắt của hai người đọ sức lẫn nhau, không chần chờ.
"Vậy em cùng Tống Kỳ Diễn lúc đầu ở chung một chỗ, chẳng lẽ cũng là bởi vì hắn cho nổi sao?"
Anh ta vẫn cố chấp mà không chịu buông tay, ánh mắt cô lóe lóe, "Tôi cũng không biết."
Tô Hành Phong không thể tin được mà nheo lại mắt quan sát cô, cô cũng đã bỏ tay của anh.
"Có lẽ. . . . . . Giữa tôi và anh ấy lúc ban đầu chính là mang tính chất hấp dẫn lẫn nhau."
Cận Tử Kỳ không nhìn tới anh thần sắc hoàn toàn kinh ngạc, xoay người rời đi, cô mím khóe môi mình, cô không có nói dối, lúc ban đầu, giữa cô và Tống Kỳ Diễn, cũng bất quá là do hormone nồng nặc mà mê hoặc lẫn nhau.
Chẳng qua là không nghĩ tới, cuối cùng như một loại kỳ tích đã chuyển hóa thành tình yêu, thậm chí là. . . . . . Hôn nhân!
--- --------
Trở lại phòng ngủ, mở ra một phòng đầy đèn, cũng là rọi sáng sự trống rỗng cô tịch.
Cận Tử Kỳ hất ra thứ trói buộc trên chân, tùy ý mà nằm soài trên giường, lăn qua lộn lại, lại phát hiện chung quy khó có thể ngủ, dừng một chút, lần nữa ngồi dậy, cúi đầu nhìn chiếc giầy bị cô cỡi đi nằm xiêu xiêu vẹo vẹo.
Khẽ thở dài, nhắc tới những chuyện cũ kia, tâm tình khó tránh khỏi vẫn là bị ảnh hưởng, vốn còn muốn nhắc nhở Tô Hành Phong về Bạch Tang Tang, sau đó lại bị anh ta phá hư tâm tình, cô cũng ăn miếng trả miếng mà bưng chặt miệng.
Nhìn sang đồng hồ treo trên vách tường, đã hai giờ sáng, Tống Kỳ Diễn vẫn còn chưa trở về.
Trong phòng bếp còn ninh cháo, Cận Tử Kỳ nhẹ nhàng xuống lầu, cố gắng không quấy nhiễu những người khác trong biệt thự, thẳng một đường đi tới phòng bếp, mở đèn lên, quả nhiên cháo còn dùng lửa nhỏ để ninh, dường như qua một lúc sẽ có người giúp việc đến xem.
Lại đợi thêm, Tống Kỳ Diễn vẫn chưa trở về.
Hoàn toàn không có buồn ngủ, cô dứt khoát đi tới nơi cửa hiên, muốn để cho ánh đèn tối đi chút, chỉ cần ánh sáng nhàn nhạt là được, người về nhà, bất quá quan tâm là có đèn hay không, sáng quá ngược lại không có cảm giác an toàn.
Nhận ra được ý nghĩ và hành động của mình, Cận Tử Kỳ cũng không nhịn được tự giễu, lúc nào thì, cô đã đi vào hàng ngũ hiền thê lương mẫu rồi, Tô Hành Phong nói không sai, cô thực sự đã thay đổi.
Ngoài cửa, gió thổi làm lá cây lay động, ánh đèn vàng xuyên qua cành đổ xuống vài cái bóng trên mặt đất, dường như là ánh sáng cùng bóng đang chơi trốn tìm, cô nhất thời nhìn mê mẫn, dứt khoát phủ kín quần áo trên người, tựa vào bên tường ngồi xuống, bắt đầu ngơ ngác mà ngồi ngây ngốc ở đấy.
Đêm càng sâu, trước cửa rọi vào ánh đèn kéo thần chí cô trở về, cô ngây ngốc mà đứng lên, ngược ánh sáng, quay sang cái bóng người ở chỗ xa kia mỉm cười, cho dù cô biết, hắn không thấy mình cười.
Lúc Tống Kỳ Diễn ở trong xe nhìn thấy loáng thoáng bóng dáng đó, trái tim kéo căng, tháo dây an toàn ra, không để ý tới phải khóa xe đã bước nhanh lên, một tay ôm lấy cô vào lòng, ở bên cổ cô hít một hơi thật sâu.
"Chờ anh sao? Gió lớn lắm, sao không ở trong nhà mà chờ?"
Lúc hít vào, mùi thuốc lá nồng đậm xông đến khiến Cận Tử Kỳ nhíu mày, bị hắn khoá lại, không thể động đậy, đẩy mặt của hắn ra, "Lần sau nếu để cho em và cục cưng hít lại khói thuốc của anh, cũng đừng bước vào cửa phòng!"
Đôi mắt sâu của hắn cong cong cười lên, từng chút từng chút một lần nữa ôm lấy cô vào trong lòng mình, không nói gì, chẳng qua là than nhẹ một tiếng, thoả mãn mà ôm lấy thân thể không tính là đẫy đà của cô thật chặt.
Cận Tử Kỳ cũng yên tĩnh lại, mùi thuốc lá khiến cho thân thể cô cứng ngắc, sau khi hắn ôm lấy tinh thần dần dần tan rã, đêm đã khuya, cả người một ngày mệt nhọc, cuối cùng đã tìm được một góc an giấc.
Hai người lại đứng một hồi lâu, gió đêm thổi trúng khiến cho Cận Tử Kỳ co rúm lại, không khỏi hắt hơi một cái.
Hắn khẽ cười trầm thấp, lồng ngực chấn động mà rung lên, liếc xéo nét mặt của cô đang tức giận, cô dỗi hắn