c muốn một Cận Tử Kỳ như thế nào mới có thể giữ lại được một người đàn ông?”
Cho nên, không hề mong đợi nữa cái gọi là tình yêu, chỉ bắt đầu vì gia tộc mà sống, tựa như cái xác không hồn.
Da thịt bị nước mắt ma sát qua trong gió rét đau buốt từng cơn, một dòng ấm áp khô ráo đặt lên trên gương mặt cô, cô chậm rãi mở mắt ra, Tống Kỳ Diễn hôn nước mắt cô, sau đó cúi đầu, ngậm lấy cánh môi cô.
Cũng không lưu luyến triền miên như thường ngày, chẳng qua là nhẹ nhàng mà bốn cánh môi chạm nhau, hôn cẩn thận từng li từng tí.
hắn ở bên môi cô thì thầm: “Cận Tử Kỳ, em có biết anh yêu thích em cỡ nào không?”
Cận Tử Kỳ nhẹ nhón chân lên, đáp lại nụ hôn của hắn, dường như lời nói được thốt ra từ trong môi của hắn.
cô nói: “Tống Kỳ Diễn, dường như em không thể không có anh rồi.”
-------------------------
Có lẽ là hai người sau khi hoàn toàn nói rõ nguyên nhân rồi, ngược lại khi bên cạnh nhau lại nổi lên hai phút lúng túng.
Mặc dù vẫn nắm tay, nhưng không khí yên lặng lại làm cho hai người cũng không dám hít thở với mức độ quá lớn.
Cận Tử Kỳ đột nhiên nhớ ra cái gì đó, lôi kéo tay của hắn, Tống Kỳ Diễn chậm dừng chân mà quay đầu nhìn cô.
cô chần chờ trong giây lát, mới sâu kín mà mở miệng: “Khi nào thì anh biết em khôi phục trí nhớ?”
Tống Kỳ Diễn sửng sốt, ngay sau đó cười cười, ánh mắt cong cong , “Khi mới vừa rồi ở trên giường trong phòng bệnh.”
Tròng mắt của Cận Tử Kỳ chợt lóe, nhưng hắn vẫn nói rõ: “Nếu như em mất trí nhớ, em cũng sẽ không đối với chuyện năm đó nhớ rõ ràng như vậy, người bình thường cũng đã không làm được huống chi là người mất trí nhớ, trừ phi……Em cũng đã nhớ lại nó.”
“Em cho là anh sẽ bởi vì em cố ý giấu giếm mà mất hứng.”
hắn cúi đầu, cằm cọ xát ở trên mặt của cô, thô nhám, râu ria lúng phúng, cọ cọ làm cho da thịt mềm mịn của cô khó chịu, hắn nhìn cô ghét bỏ, khóe mắt thêm vài phần ý cười.
“Mất trí nhớ thì thế nào, không mất trí nhớ thì thế nào, anh thích, vẫn luôn là Cận Tử Kỳ thiện lương, ác độc, thông minh, chậm lụt, xinh đẹp, khó coi, chỉ cần là em, đều rất thích.”
Phụ nữ, quả nhiên không qua nổi thử thách lời ngon tiếng ngọt của đàn ông!
Cận Tử Kỳ không nhịn được cong khóe môi lên, háy hắn một cái, nhưng thân thể lại tới gần dựa sát vào hắn.
Đi được một lát, Cận Tử Kỳ mới hỏi hắn: "Anh mới vừa nói. . . . . . Hạ Văn Tuyết sao rồi?"
"Đã chết." Lúc Tống Kỳ Diễn nhắc tới Hạ Văn Tuyết sắc mặt cũng có mấy phần thâm trầm, "Ngay mấy ngày trước, Hạ Văn Tuyết trà trộn ở trong một quán ăn đêm, bị người ta dụ dỗ hút ma túy quá liều, bị sốc té xỉu ở trong nhà vệ sinh, không kịp phát hiện, đến lúc đưa đi bệnh viện, cấp cứu đã không có hiệu quả rồi."
Cận Tử Kỳ có chút kinh ngạc, đối với Hạ Văn Tuyết, cô còn dừng lại ở ấn tượng là một cô tiểu thư nhà quan ngang ngược càn rỡ, không quên cô ta, cũng bất quá bởi vì cô ta là kẻ chủ mưu phía sau của màn ngộ sát vào mười năm trước.
Chẳng qua, cha của Hạ Văn Tuyết, rất nhiều năm trước đã bị liên quan đến một vụ tham ô hối lộ, các cán bộ địa sản thông đồng cấu kết với quan viên cao cấp đều rơi xuống ngựa, từ đó về sau Hạ Văn Tuyết cũng mai danh ẩn tích trong thành phố S này.
Tống Kỳ Diễn nắm chặt bàn tay của Cận Tử Kỳ, "Trước đó anh đã bảo Trâu Hướng đi điều tra sự kiện kia, cũng tìm được Hạ Văn tuyết, Trâu Hướng nói khi đó cô ta đã người không ra người quỷ không ra quỷ, sống qua ngày đoạn tháng cùng ma túy, cô ta thậm chí không có chút năng lực kinh tế, nhưng mà lại được hút ma tuý rất nhiều, em không cảm thấy thật kỳ quái sao?"
Cận Tử Kỳ nghe được ý ở ngoài lời của hắn: "Anh muốn nói. . . . . . Có người ở sau lưng cố ý dụ cô ta lạc lối?"
"Không hổ là người phụ nữ của anh." Tống Kỳ Diễn cong ngón trỏ lên gõ nhẹ lên trán của cô, cười đến thoải mái, nhưng rất nhanh lập tức thu lại biểu tình, nói: "Có người tố cáo nói cung cấp ma tuý cho cô ta chính là chủ của quán ăn đêm kia."
"Anh để cho Trâu Hướng điều tra thân phận của chủ quán kia, kết quả tra được hắn ta lại là bà con họ hàng xa của Phương Tình Vân, trước kia là tên du côn lưu manh, sau lại được Phương Tình Vân cũng chính là chị họ của hắn trở về nước, cho hắn một số tiền lớn tài trợ hắn làm ăn, hắn liền mở ra quán ăn đêm hiện tại này."
Cận Tử Kỳ nghe thấy toàn thân rợn cả tóc gáy, nghĩ đến Phương Tình Vân trưng ra hộ mặt ôn nhã sạch sẽ như thế, ánh mắt sáng rỡ trong suốt, không cách nào liên hệ cô ta với một người đàn bà có tâm cơ bụng dạ âm độc thâm sâu khó lường thành một người.
Trước đó những chuyện kia cũng bất quá là do cô thử dò xét suy đoán, cô không có chứng cớ, mặc dù biết ban đầu tài xế đụng mình là của nhà họ Phương, nhưng cũng không thể một mực chắc chắn là do Phương Tình Vân giật dây người ta làm.
Nhưng mà, bây giờ nghe Tống Kỳ Diễn nói như vậy, cô lại không nhịn được đem toàn bộ việc xưa kia kẻ phá hoại chuyện tình cảm của cô cùng Tần Viễn đều đẩy lên trên người Phương Tình Vân, nhất là cái chết của Hạ Văn Tuyết.... ....
Người phụ nữ nào chỉ cần cùng Tần Viễn từng có quan hệ hay không, Phương Tình Vân đều hận không thể giết cho thống khoái?
Cận Tử Kỳ hít vào một hớp khí lạnh, nếu quả thật là bộ dáng như vậy, cô ta thật sự quá đáng sợ!
"Trâu Hướng nói, lúc cậu ta tìm được Hạ Văn Tuyết, thần chí cô ta mơ hồ, lại vẫn đối với chuyện phát sinh năm đó canh cánh trong lòng, cô ta vẫn nhắc mãi, bất kể chuyện gì của cô ta, cô ta cũng là bị người ta xui khiến, sau đó Trâu Hướng cặn kẽ hỏi cô ta, cô ta mới nói ra chân tướng năm đó."
Cận Tử Kỳ nhìn sang Tống Kỳ Diễn, hắn ôm cô thật chặt, "Cô ta nói, cô ta rất tức giận việc Tần Viễn bị em đoạt đi, nhưng mà cũng không muốn gây tổn thương làm hại em, nếu như biết bởi vì sự kiện kia sẽ bị nhà họ Cận âm thầm đối phó cuối cùng làm cho cửa nát nhà tan, cô ta tuyệt đối sẽ không nghe theo người đàn bà kia giựt giây, tìm người trả thù em."
Người đàn bà kia? Người đàn bà kia trong miệng Hạ Văn Tuyết. . . . . .
Cận Tử Kỳ âm thầm nghĩ ngợi, nghĩ đến cái tên còn lại là Phương Tình Vân tên.
Chẳng biết tại sao, giờ khắc này, tất cả chuyện xấu cô đều đã phản ứng theo bản năng mà đẩy lên người Phương Tình Vân.
Tống Kỳ Diễn nhìn thấu tâm tư của cô, nói tiếp: "Hạ Văn Tuyết nói, lúc ấy cô ta nhận được một cú điện thoại, đối phương cũng không chịu nói cho cô ta biết mình là người nào, chỉ nói cho cô ta rằng Cận Tử Kỳ chạy đi Anh quốc tìm Tần Viễn, muốn cùng Tần Viễn đốt lại tình cũ, lại nói một đống lớn lời nói kích thích cô ta, Hạ Văn Tuyết cũng là sinh ra quan nhị đại (thế hệ con nhà quan thứ hai), tâm cao khí ngạo, hiển nhiên không lịch sự dễ kích động, cộng thêm đối với em vốn có oán hận, hai người đã âm mưu tìm người dạy dỗ em một trận."
Lần nữa nói tới chuyện phát sinh trong con hẻm nhỏ vào năm đó, trong lòng Cận Tử Kỳ vẫn còn sợ hãi.
Những tên lưu manh kia, đâu nào là có ý muốn dạy dỗ cô một trận, rõ ràng là. . . . . . Muốn phá hủy cô!
"Cô ta nói cô ta ban đầu rõ ràng nói với những tên lưu manh kia, chẳng qua là muốn hù dọa em một chút, không biết cuối cùng bọn họ thế nào lại muốn đối với em. . . . . ." Nói đến từ ngữ nhạy cảm, Tống Kỳ Diễn dừng một chút, đáy mắt cũng thoáng qua ánh sáng lạnh.
Cận Tử Kỳ đã đoán được mười phần, hai tay không khỏi ôm chặt mình, không cách nào tưởng tượng, lúc ấy một cô gái chỉ đầu hai mươi lại có lòng hại người âm độc như vậy, thậm chí hết thảy tất cả cục diện đều là do cô ta bố trí.
Phương Tình Vân, rốt cuộc là cô ta ngụy trang quá tốt, hay là tình cảm của chúng ta vốn cũng không chịu nổi một kích?
Cận Tử Kỳ nhắm hai mắt lại, đột nhiên không dám nhớ lại đoạn tình đầu mà cô tự nhận là tốt đẹp.
"Bất quá Phương Tình Vân thật sự rất thông minh, cả câu chuyện đều là do cô ta bày ra, nhưng mà từ đầu tới đuôi cô ta cũng không ra mặt, theo Hạ Văn Tuyết nói, ngay lúc đó số điện thoại cũng là điện thoại công cộng ở nước ngoài."
Tống Kỳ Diễn nhíu lại con ngươi mắt rét lạnh, hừ một tiếng: "Coi như cô ta là vì mình mà lưu lại đường lui thật tốt, sau này dù cho chuyện này ra ánh sáng rồi, cũng không ai sẽ nghĩ tới dính líu đến cô ta, Tần Viễn, lại càng sẽ không hoài nghi người bên gối mình."
Hàng lông mày đen xinh đẹp của Cận Tử Kỳ thu lại, nhìn hắn: "Cho nên. . . . . . Anh mới để cho Tần Viễn tự mình đi điều tra chuyện của Hạ Văn Tuyết?"
"Lấy mười năm tình cảm của cậu ta cùng Phương Tình Vân, lời người khác nói cậu ta làm sao sẽ tin? Có lẽ, cậu ta còn có thể cho là người khác không muốn thấy bọn họ được tốt đẹp mà âm thầm làm phá hư, chẳng bằng chỉ điểm cho cậu ta một chút, chuyện còn lại sẽ để cho chính cậu ta đi thăm dò, nếu như không tra được không phát hiện được bộ mặt thật của Phương Tình Vân, vậy cũng chỉ có thể nói đây là số mệnh."
"Vậy nếu như, anh ta yêu Phương Tình Vân thì sao?"
Không phải nói, tình yêu có thể chiến thắng hết thảy sao?
Nếu như Tần Viễn biết, có một người con gái như vậy, yêu anh ta suốt hơn mười năm. . . . . .
Tống Kỳ Diễn lẳng lặng thở dài, vuốt ve mái tóc dài của cô, "Em cho rằng Tần Viễn thật sự là một người dịu dàng hiền hòa lịch lãm sao? Nếu như không có một lòng dạ ngoan tuyệt, cậu ta làm thế nào tay trắng làm nên sự nghiệp, ở trên thương trường có được địa vị như giờ này ngày này? Có lẽ, khoảnh khắc chân tướng kia bị vạch trần, hậu quả. . . . . . Chỉ sợ không phải Phương Tình Vân có thể thừa nhận."
Cận Tử Kỳ từ nhỏ đã sống trong cuộc sống ngươi lừa ta gạt, sẽ không xa lạ gì với những thủ đoạn sét đánh của những thương nhân kia, chẳng qua là, Phương Tình Vân đã có con của anh ta, chẳng lẽ anh ta còn quyết tâm ngoan độc được sao?
"Đừng quên, dự tính ban đầu Tần Viễn cùng cô ta ở chung một chỗ cũng không phải là vì yêu.
Cận Tử Kỳ nhìn thẳng Tống Kỳ Diễn chằm chằm, hắn không có kiêng dè, khóe miệng thoáng hiện một chút ý cười: "Phương Tình Vân tính toán tường tận hết mưu kế mới chiếm một góc trong trái tim cậu ta, chỉ cần em vẫn còn, Tần Viễn hoàn toàn sẽ vứt bỏ Phương Tình Vân, về phần đứa bé kia, anh nghĩ, với tính tình của cậu ta, tuyệt đối sẽ không để cho nó sinh ra."
Chỉ cần em vẫn còn. . . . . .
Năm chữ thôi, nhưng cũng khiến cho mặt hồ trong lòng Cận Tử Kỳ bị kích thích tầng tầng chấn động.
"Nếu như có sự teois buộc, cậu ta làm sao có thể cho phép mình trở lại bên cạnh em nữa?"
Cận Tử Kỳ nghe vậy bỗng dưng nhìn đến hắn, hắn thì cười khẽ: "Tần Viễn đối với em và Phương Tình Vân đều có tình yêu, mặc dù cậu ta đã quyết định cùng Phương Tình Vân sống đến cuối đời, nhưng mà, cái tên gọi Cận Tử Kỳ, cũng là một vết thương trong lòng cậu ta vĩnh viễn không cách nào phai mờ, một khi biết đã từng đánh mất là do người bên cạnh tính toán, cậu tuyệt đối sẽ không vì vậy buông tha cho."
Cô lại rũ mắt xuống, có vẻ có chút mệt mỏi, xuyên qua eo bàn tay hắn nắm được bàn tay hắn.
"Nhưng mà, mỗi buổi sáng khi em thức dậy, người muốn thấy, là anh."
Mà không phải là Tần Viễn. . . . . .
Lời nói nửa câu sau cô không nói ra, cô biết, hắn sẽ hiểu.
Tống Kỳ Diễn cười mà không nói, chẳng qua là ôm chặt lấy cô.
Ở nơi này đêm trời rét lạnh, tối thiểu nhất họ còn có nhau.
Chỉ là thời khắc ấm áp như vậy cũng không có kéo dài được bao lâu, một cuộc điệ