Cận Tử Kỳ đối với tâm tư mờ ám của tên nhóc trứng thối này làm cho dở khóc dở cười, đưa tay véo véo mũi của nó.
Nguyên văn lời của Tống Kỳ Diễn là - -
Anh cũng yêu em. Đừng bóp méo lời thoại nghe chưa, nếu không lần sau cũng không cho con gặp tiểu anh đào!
Mỗ Mỗ len lén liếc nhìn sắc mặt của Cận Tử Kỳ, hai đầu ngón trỏ nho nhỏ đâm đâm vào nhau, đây không có tính là bóp méo lời thoại, nó nhiều lắm là, nhiều lắm la bỏ thêm một câu mà thôi.
............
Gần tối, Tống Kỳ Diễn cùng Cận Tử Kỳ đi đến Thịnh Thế Hào Đình, hai người ăn ý không có đề cập chuyện của bà Tần.
Giống như dự liệu đến người nhà họ Bạch sẽ cố ý làm khó dễ, Tống Kỳ Diễn cũng không dựa theo giờ giấc mà Tống Chi Nhậm giao phó đến Thịnh Thế Hào Đình, mà lái xe đi hóng gió ở trung tâm thành phố, trì hoãn một giờ sau mới đến khách sạn.
Kết quả đúng như hắn dự đoán, chờ họ đi vào phòng được bao, bên trong vẫn không có một bóng người.
Xem ra đêm nay người nhà họ Bạch là quyết tâm ra oai phủ đầu cho họ một trận "Ác khí."
Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn nhìn nhau cười một tiếng, cũng không lộ ra bực mình, ngược lại là ngồi lên trên một bên sofa, thỉnh thoảng mỉm cười trao đổi một chút tâm đắc về ẩm thực, thoạt nhìn cũng vô cùng ân ái!
Nhìn trong mắt nhân viên phục vụ, tất nhiên là cảm thấy chủ nhân phòng bao này quả thật rộng lượng, không phải chỉ ăn một bữa cơm sao. Những vị khách kia còn kì kèo mè nheo, cả buổi rồi vãn còn chưa đến, thật sự rất không có lễ độ!
Vì vây, trải qua sự bát quái truyền bá của đám nhân viên phục vụ, sau bữa cơm này ở tại đây, nhìn thấy nhà họ Bạch ngang ngược càn rỡ sẽ mang chút tội danh như nhận lời mời đi đến khách sạn ăn cơm rất thích đến muộn.
Sau đó cũng có không ít người mời Bạch Triển Minh ăn cơm, Bạch Triển Minh sảng khoái đáp ứng, vui vẻ đi trước, kết quả mỗi lần đến cuối cùng đều bị chủ tiệc để cho ông là khách mời phải chờ đợi cả buổi thật lâu.
Rốt cục vào một ngày nào đấy, sau hai giờ đợi chờ đối phương, cũng không nhịn được nữa, bất chấp mặt mũi, tại hành lang chỉ vào thư ký của ông mắng to: "không phải nói rõ là sáu giờ rưỡi sao, như thế nào đã tám giờ rưỡi mới đến? Hả?"
Trong lòng thư ký vô cùng oan ức, đẩy đẩy mắt kính trên sóng mũi, theo sự thật trả lời: "không phải là chủ tịch ngài mỗi lần dự tiệc đều muốn muộn ít nhất hai giờ sao? Cho nên đối phương mới có thể cố ý đi trễ hai giờ phối hợp với ngài."
"Phối hợp cái rắm!" Bạch Triển Minh bất ngờ nói tục, "Ai nói cho anh biết tôi đi ăn cơm thích đến trễ, tôi ở thương trường lăn lộn nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngay cả chút quy củ này còn không hiểu sao?"
"Vậy trước đó tại sao ngài không nói?" Thư ký theo phản xạ oán trách một câu.
"Anh nói cái gì!" Bạch Triển Minh không dám tin cái tên thư ký nho nhỏ này dám dạy dỗ mình.
Thư ký phát hiện mình nói sai vội vàng giải thích "Là nhân viên phục vụ ở Thịnh Thế Hào Đình nói, các cô đó nói Bạch chủ tịch ăn cơm thích trễ hơn so với khách bình thường khác vài tiếng đồng hồ, đây là thái tử gia của các cô ấy len lén nói bí mật này với các cô ấy."
Thái tử gia? Thái tử gia Tống thị, ngoại trừ cái tên toàn thân vô lại Tống Kỳ Diễn kia còn có thể là ai!
Bạch Triển Minh xoay người đá một cước vào vách tường trên hành lang, mũi giày da quá cứng, sức lực dưới chân quá lớn, phương hướng của một cước kia đi qua cũng vô cùng chuẩn xác, thành công gạt ngã đồ trang trí được bày trên chiếc bàn bên cạnh, rầm một tiếng làm vỡ bình sứ Thanh Hoa, đêm đó, Bạch Triển Minh không khỏi hao phí không ít tinh lực, thời gian còn mất cả tiền, hơn nữa còn bị lưu lại tiếng xấu vì tính cách thô bạo.
Đương nhiên, đây đều là chuyện sau này hãy nói, Bạch Triển Minh nếu như biết rõ tính tình của Tống Kỳ Diễn là chỉ cần bị trừng mắt một cái thì hắn sẽ ghi hận và trả đũa, thế nhưng mức độ lại ác liệt đến như vậy, e rằng tối hôm nay cũng sẽ không dám quá sĩ diện mà ra oai phủ đầu hắn như vậy.
Dù sao, cuối cùng khổ thân là chính bản thân ông, ông hận đến nghiến răng nghiến lợi muốn chửi má nó!
Khoảng tám giờ tối, người nhà họ Bạch mới đi vào phòng bao, tới đây là vợ chồng Bạch Triển Minh còn có Bạch Lộ Ngưỡng.
Với tư cách là nữ chính của việc liên hôn này, nhưng Bạch Tang Tang đã rất nhiều ngày chưa từng lộ diện.
"Bạch chủ tịch, Bạch phu nhân, Bạch tổng, mời!"
Tống Kỳ Diễn mỉm cười đứng dậy nghênh đón, Cận Tử Kỳ cũng theo sát phía sau, trên mặt mang theo nụ cười chuyên nghiệp hóa.
Bạch Triển Minh hừ nhẹ một tiếng xem như trả lời, lập tức đi đến trước bàn ngồi xuống, Bạch phu nhân thì lại ôm túi đi thẳng vào toilet trong phòng bao, mà Bạch Lộ Ngưỡng thì sau khi điện thoại di động vang lên lại quay ra đường cũ ra khỏi phòng bao.
Cận Tử Kỳ nhìn thấy ba người trước mặt tùy ý tản đi, không có người nào đưa mắt liếc nhìn vợ chồng họ một cái, không khỏi nhướng đôi lông mày đen xinh đẹp lên, quay đầu nhìn sang Tống Kỳ Diễn ở bên cạnh, "Cha của anh ngược lại khôn khéo."
Biết rõ đêm nay người nhà họ Bạch nhất định mặt nặng mày nhẹ, cho nên bản thân mình không đến mà để cho con trai tới đây cáng đáng chịu tội.
Tống Kỳ Diễn cười vô cùng ấm áp khoan dung, giống như cũng không ngại bị lạnh nhạt như vậy, quay sang chỗ nhân viên phục vụ đang cung kính chờ ở một bên vỗ tay phát ra tiếng, ý bảo cô có thể dọn thức ăn lên.
Toàn bộ bên trong phòng bao, ngoại trừ tiếng bát đũa thỉnh thoảng chạm vào nhau thì không có tiếng động nào khác, lúc rảnh rỗi trầm tĩnh, Cận Tử Kỳ lại nghiêng đầu ghé tai thì thầm Tống Kỳ Diễn nói vài lời, mang trên mặt vẻ ngọt ngào sung sướng.
Bạch Triển Minh vốn ngồi ở chỗ kia lên mặt ra vẻ, sắc mặt càng thêm đen, ông ta vẫn chờ Tống Kỳ Diễn mở miệng nói xin lỗi, kết quả tên nhóc này ngược lại còn vui vẻ, cùng vợ hi hi ha ha xem cả nhà bọn họ là người tàng hình đúng không!
"Bộp!" Bạch Triển Minh nặng nề gác đũa lên trên mặt bàn, doạ cho nhân viên phục vụ đang đưa đồ ăn qua dừng bước không dám tiến lên.
Nhất thời không khí yên tĩnh quỷ dị trong phòng bao trở nên có chút nóng nảy.
Tống Kỳ Diễn nhíu mày, dựa vào thành ghế, biểu tình trên mặt không rõ, giống như là đang cười, lại có một chút lạnh lùng.
Tầm mắt của Cận Tử Kỳ đảo qua mọi người trước bàn, mỉm cười thản nhiên, biểu tình trên mặt như có như không, cũng gác đũa qua, nhìn Bạch Triển Minh: "Bạch chủ tịch, không biết thân thể của Bạch tiểu thư thế nào?"
Nếu đã không có người phá vỡ yên tĩnh trước, vậy cũng chỉ có thể để cô đảm đương cái việc chim đầu đàn bị nả súng này.
Bạch Triển Minh liếc nhìn gương mặt mỉm cười của Cận Tử Kỳ, hừ một tiếng: "Dù sao cũng không chết được."
Thật đúng là hếch mũi lên mặt nha!
Cận Tử Kỳ liếc ngang Tống Kỳ Diễn, ánh mắt ý bảo hắn mở miệng, Tống Kỳ Diễn lại không nhanh không chậm nâng lên ly rượu chân cao của hắn, đong đưa một chút, hương rượu đỏ lan khắp bốn phía.
"Bạch chủ tịch, lệnh thiên kim trừ bỏ phá hỏng đại sự cả đời của cháu trai tôi thì định bỏ mặc như vậy sao?"
Tống Kỳ Diễn nói thẳng ra vấn đề làm cho người nhà họ Bạch biến sắc.
Bạch Triển Minh vì Tống Kỳ Diễn lúc này đổi trắng thay đen nguyên nhân sự việc mà tức giận đến đỏ bừng mặt, mới vừa giơ tay lên vỗ bàn, Tống Kỳ Diễn lại nhanh hơn ông ta một bước, mỉm cười nói: "Bạch chủ tịch, nghề nghiệp của ngài là thương nhân, cũng không phải là cường hào ác bá."
"Anh có ý gì?" Ánh mắt của Bạch Lộ Ngưỡng rét lạnh thẳng tắp bắn về phía Tống Kỳ Diễn.
Tống Kỳ Diễn quét mắt nhìn anh ta một cái: "Trong chuyện nam nữ thì thua thiệt luôn ở phía người nữ, Bạch chủ tịch thật cho là đứa cháu trai không nên thân của tôi nếu không phải Bạch tiểu thư thì không lập gia đình sao? Đừng quên, cậu ta chính là cháu ngoại của Tống Chi Nhậm."
Ánh mắt tinh nhuệ của Bạch Triển Minh nhíu lại, đánh giá Tống Kỳ Diễn, Tống Kỳ Diễn nhấp một hớp rượu đỏ, "Dù cho tôi không muốn thừa nhận, nhưng máu mủ vẫn là không thể chia cắt, cậu ta dầu gì cũng là cháu trai của tôi, năng lực để cho cậu ta có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc an khang chung quy vẫn phải có."
Tống Kỳ Diễn trong lúc im lặng vẫn lộ ra khí tràng nghiêm nghị làm cho không khí trong phòng bao đều ngưng trọng.
Bạch Triển Minh hiển nhiên cũng đã nghe nói qua một chút chuyện về Tống Kỳ Diễn, nghe nói hắn khi còn bé là được người con gái thứ hai của chủ tịch hãng xe hơi trình độ cực cao nhận nuôi, ở trong hôn lễ ông cũng tận mắt nhìn thấy qua vị phu nhân Windsor kia, cũng tình cờ gặp một số người lạ từng xuất hiện trên tạp chí tài chính và kinh tế, đều là một vài nhân vật bậc triệu phú giàu có không lộ ra ngoài.
Tài lực của Tống thị tại thành phố này thậm chí cả nước đều đứng hàng thứ nhất, đây cũng là nguyên nhân vì sao nhà họ Bạch cuối cùng sẽ đáp ứng gả con gái cho Tô Hành Phong, lòng người tham lam, muốn từng bước thăng cấp, không biết thoả mãn.
"Hôn sự giữa Bạch tiểu thư cùng cháu trai tôi, Bạch chủ tịch, thời gian một ngày một đêm đã đủ cân nhắc chưa? Tôi hi vọng vào tối mai thời gian này nhận được điện thoại của Bạch chủ tịch, cha tôi cũng bắt đầu sốt ruột với hạng mục hợp tác của hai nhà."
Tống Kỳ Diễn vẫn cười, lại cười đến mức ngấm vào người khác, khiến cho người ta nhìn qua sinh ra ảo giác bị tính kế.
Bạch Triển Minh lặng im suy nghĩ nhìn chằm chằm Tống Kỳ Diễn, cuối cùng hỏi ra một câu: "Rốt cuộc anh đang làm việc gì?"
"Nếu như tôi nói tôi đang làm ruộng ông tin sao?" Tống Kỳ Diễn nửa đùa nửa thật chuyển động ly rượu.
Bạch Triển Minh và Bạch Lộ Ngưỡng nghe thấy cũng là hai mặt nhìn nhau, trong mắt ánh lên tia sáng nào đó nhưng không xác định, nếu như bọn họ nhớ không lầm, trên bảng danh sách Forbes thật sự có một vị chính là làm ruộng ...
Chẳng lẽ...
Trong nội tâm Bạch Triển Minh và Bạch Lộ Ngưỡng đều ngạc nhiên run sợ, nói không kinh hoảng là giả .
Hai cha con không hẹn mà cùng nhìn về phía Tống Kỳ Diễn, muốn chứng thực suy đoán trong lòng.
Nhưng Tống Kỳ Diễn nhìn cũng không nhìn lại bọn họ một cái, hắn đẩy cái ly trên bàn, nhìn sang Cận Tử Kỳ ngồi ở bên cạnh nói: "Cận Tử Kỳ, rượu cũng đã uống cơm cũng đã ăn, dẫn anh về nhà đi!"
Câu nói sau cùng rất có hàm ý làm nũng, cha con nhà họ Bạch nghe được thiếu chút nữa nôn ra một búng máu, đối với Tống Kỳ Diễn đang khinh bỉ mà nhìn từ trên xuống dưới vài lần, tính tình như vậy mà thật sự là ông vua nông nghiệp rồng thần thấy đầu không thấy đuôi kia sao?
... ...... ...... ......,
Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ rời sân dưới ánh mắt soi mói của cha con nhà họ Bạch.
Bạch phu nhân nhìn nhìn thần sắc khó coi của hai cha con lại nhìn một chút cửa phòng bao đang khép lại, "Tiểu Bạch, không xin lỗi mà để cho anh ta đi sao?" Trước khi đến không phải nói rồi, muốn hung hăng nhục nhã thằng nhóc thối tha này một trận à?
Bạch Triển Minh liếc nhìn vẻ mặt ngu ngốc của bà nhà, không kiên nhẫn chậc chậc một tiếng: "Chuyện trên thương trường bà biết cái gì!"
"Nhưng cũng không thể để cho một tên nhóc tính khí ngang tàng kia cưỡi lên trên đầu nhà họ Bạch chúng ta, việc này truyền đi, về sau nhà họ Bạch chúng ta còn làm sao có thể ngẩng đầu trước mặt những thân bằng hảo hữu?" Bạch phu nhân không muốn vì vậy mà bỏ qua.
"Bà có thu dọn chỉnh tề rồi đi ra ngoài cho tôi hay không." Bạch Triển Minh trừng mắt một cái cảnh cáo bà: "