Ngưng Tuyết đang đeo dây chuyền dừng lại, trên mặt cũng thoáng hiện lên một phần phức tạp, nhưng lập tức khôi phục bình tĩnh không gợn sóng: "Nói bậy bạ gì đó, mẹ đã một xấp tuổi, còn muốn đi đến tình yêu xế bóng sao?"
"Tình yêu xế bóng? Mẹ, mẹ xác định là tình yêu xế bóng, không phải là hoa mai hai lần nở sao? Mẹ và chú Kiều nhìn qua cũng bất quá là người khoảng bốn mươi tuổi thôi, nói không chừng khi tái hôn còn có thể cho sinh cho con đứa em trai nữa."
Cận Tử Kỳ thử dò xét làm cho khuôn mặt Tô Ngưng Tuyết lập tức đỏ bừng, bà làm sao cũng không nghĩ đến chính đứa con gái này xưa nay nghiêm trang lại sẽ nói ra loại lời nói to gan như vậy, nghe được sinh con, Tô Ngưng Tuyết theo một cách tự nhiên liên tưởng đến sự việc kia, mình cũng là người năm mươi tuổi, đâu nào chịu nổi giày vò?
Khi nhìn đến sắc mặt mẹ mình một hồi đỏ một hồi xanh, Cận Tử Kỳ cảm thấy buồn cười, nhưng mà sau khi nhẹ nhõm đi qua tâm tình lại ngưng trọng, nhưng cuối cùng cô cũng chỉ biết mở miệng: "Mẹ, có chuyện con nghĩ phải nói với mẹ."
Bên tai của Tô Ngưng Tuyết cũng trở nên nóng hổi, vừa định dạy dỗ Cận Tử Kỳ, thì nghe được giọng nói của cô đột nhiên nghiêm túc lại, thì quay đầu nhìn cô, ngay tiếp theo trên mặt cũng rất nghiêm túc, không khỏi tiếp lời hỏi: "Chuyện gì?"
"Là về Kiều Hân Hủy ."
Quả nhiên, nghe được ba chữ Kiều Hân Hủy, lông mày Tô Ngưng Tuyết nhíu lại một cái, đây tuyệt đối không phải là sắc mặt tốt.
Nhưng Cận Tử Kỳ vẫn cứ thế mà nói ra, đem cả ngóc ngách ngọn nguồn của chân tướng nói đại khái.
Tô Ngưng Tuyết sau khi nghe xong lẳng lặng, thậm chí ngay cả đáy mắt đều không có chút nào sóng gợn, sau đó đi thẳng đến bên giường, bỏ giấy hôn thú và bóp da vào trong túi xách, sau đó vác túi lên trên vai: "Đó là chuyện của bọn họ."
Cận Tử Kỳ ngạc nhiên nhìn sang mẹ của mình, thế nhưng lời này cùng lời nói của chính mình rất giống nhau, đối với sự tình giữa Cận Chiêu Đông và Kiều Hân Hủy, trước đó cô cũng không hề kích động như vậy.
Tô Ngưng Tuyết quay đầu lại, chứng kiến vẻ mặt kinh ngạc của Cận Tử Kỳ, thoáng mỉm cười: "Mẹ tự nhận không phải là người phụ nữ khoan hồng độ lượng, cũng không có biện pháp đem trách nhiệm cùng tình yêu hoàn toàn tách ra, thấy bà ta trở lại, mẹ mới biết được những năm gần đây mình vẫn luôn không thay đổi, muốn một người chồng từ trong ra ngoài chỉ dung chứa một mình mẹ. Những năm này mẹ cố gắng sử dụng công việc làm mình mất đi cảm giác, nhưng thỉnh thoảng khi mệt mỏi mà dừng lại thì cũng là thấy cô độc lẻ loi trước giờ chưa từng có."
"Thời điểm mẹ gặp cha của con, ông ấy cũng đã là một quyển sách tràn ngập chữ, đáng tiếc, mẹ chỉ có thấy được bìa mặt tinh xảo, nhưng không biết bên trong sớm đã tràn ngập bút tích của một người phụ nữ khác, ở đâu còn cho phép mẹ đi đặt bút viết? Chấp nhất nhiều năm như vậy, cũng đủ rồi, lần này đến lượt mẹ buông tay trước, vứt bỏ cái thập tự giá nặng nề này."
Nụ cười của Tô Ngưng Tuyết tràn đầy thoải mái, thực sự không phải là miễn cưỡng cười vui.
"Nếu như đây là quyết định của mẹ, con ủng hộ mẹ." Cận Tử Kỳ nắm tay của bà khích lệ.
Tô Ngưng Tuyết chụp lấy mu bàn tay cô vỗ vỗ, liếc nhìn đồng hồ treo trên tường: "Thời gian không còn sớm, mẹ phải đến cục dân chính, lúc kết hôn không để cho ông ấy chờ mẹ, lúc ly hôn cũng không muốn phải muộn một giây."
Tô Ngưng Tuyết quật cường Cận Tử Kỳ đã biết, bà không hy vọng để cho Cận Chiêu Đông một chút xíu hiểu lầm, để cho ông cho rằng bà đang hối hận đang sợ mà muốn vãn hồi, bà muốn lưu lại cho Cận Chiêu Đông chính là một người hoàn mỹ xoay người.
"Mẹ, con đưa mẹ đi đến đó." Cận Tử Kỳ chủ động xin đi, vẫn là không muốn mẹ cô đơn chiếc bóng.
Tô Ngưng Tuyết hiểu tâm tư của cô, không có cự tuyệt, "Vậy sau khi đưa mẹ đến thì đi làm đi."
Cận Tử Kỳ gật đầu, lúc đi ra nhắn nhủ Tô Ngưng Thu vài câu, Tô Ngưng Thu nghe được chị gái thật sự muốn cùng Cận Chiêu Đông ly hôn, lập tức không dây dưa với cái tin tức này, sau khi biết được cũng không còn mừng rỡ như điên như trong dự liệu. truyện mới nhất chỉ có tại thichtruyen.vn
Bà chỉ im lặng mà gật đầu, cùng Cận Tử Kỳ và Tô Ngưng Tuyết đi xuống lầu, sau khi nhìn xem các cô lên xe, cách cánh cửa xe còn muốn an ủi Tô Ngưng Tuyết: "Chị, đợi lát nữa em đi đón chị nhé."
"Chẳng lẽ nhìn qua chị thật sự yếu ớt như vậy sao?" Tô Ngưng Tuyết bật cười, con gái là như thế này, em gái cũng là như vậy, một hay hai người đều dè dặt, thật giống như bà là đồ sứ Thanh Hoa quý báu đặt ở trong viện bảo tàng.
"Lúc này dễ vỡ hay yếu ớt không liên quan, dù sao người trong nhà ly hôn là lần đầu mà."
Tô Ngưng Thu nhẹ giọng nói thầm vài câu, hai tay Cận Tử Kỳ đặt ở trên tay lái, tâm tình không tốt không xấu, việc đã đến nước này, cũng chỉ có thể dùng tâm bình tĩnh đến đối đãi, ly hôn, kỳ thật cũng không phải là cái chuyện lớn gì kinh thiên động địa.
Đối với Tô Ngưng Tuyết mà nói, ly hôn, cảm giác không phải là hành động bất đắc dĩ đi đến sơn cùng thủy tận chứ?
Nếu như cuộc sống vẫn là tiếp tục, có ai sẽ tìm tai vạ cho chính mình treo trên đầu mình cái nhãn mác ly hôn?
Nói lời tạm biệt với Tô Ngưng Thu, Cận Tử Kỳ cùng Tô Ngưng Tuyết lập tức đi đến cục dân chính trước, dọc theo đường đi, hai mẹ con cũng không nói thêm lời gì, giống như cũng trang nghiêm chờ đợi một nghi thức trang nghiêm khác đến.
Xe mới vừa dừng ở ngoài cục dân chính, Cận Tử Kỳ lập tức liếc nhìn xe của Cận Chiêu Đông, ông ấy thế nhưng so với các cô còn đến sớm hơn, tình hình tối hôm qua làm cho cô cho rằng ông ấy không bằng lòng ly hôn .
Bất quá bị một câu Tô Ngưng Tuyết nói không ly hôn liền chống án, e rằng chỉ cần là một người đàn ông thì sẽ phải đến.
Nhất là đàn ông quyền cao chức trọng, nơi nào sẽ mặt dày mày dạn không quan tâm liều lĩnh nói lời vô lại "Muốn tôi ly hôn, trừ phi tôi chết", nếu quả thật là như vậy, thì Cận Chiêu Đông cũng không phải là Cận Chiêu Đông .
Cận Tử Kỳ không khỏi quay đầu đưa mắt nhìn Tô Ngưng Tuyết, trên mặt của bà bình tĩnh như trước, cũng nhìn thấy cỗ xe quen thuộc xe có rèm che kia, bà cầm túi xách lên rồi mở cửa xe, sau khi xuống xe nói với Cận Tử Kỳ: "Con đi trước đi thôi."
Mặc dù có chút không yên lòng, nhưng ý Tô Ngưng Tuyết đuổi cô đi rất rõ ràng, ý tứ biểu hiện cô không đi thì bà cũng không đi vào, Cận Tử Kỳ bất đắc dĩ, nói tạm biệt rồi lái ô-tô rời đi, tầm mắt lại dừng ở trên kính chiếu hậu.
Tô Ngưng Tuyết nhìn sang xe Cận Tử Kỳ đi xa, hít sâu một cái, không khí mùa đông lạnh như băng, làm cho đầu óc mình giữ vững thanh tỉnh, sau đó xoay người đi đến cửa chính cục dân chính, mỗi một bước đi bước đến độ rất tao nhã, cũng rất quyết đoán.
Chiếc xe Maserati giám đốc cửa xe vừa mở ra, Cận Chiêu Đông từ trong ghế lái đi ra, khó có được khi không để cho tài xế lái xe, cũng đúng, ly hôn không phải là chuyện gì vẻ vang, thân phận này của ông, hẳn là càng ít người biết rõ càng tốt.
Khoé miệng của Tô Ngưng Tuyết cong lên cười giễu, Cận Chiêu Đông đến gần bà, bà mới nhìn rõ mặt của ông, không giống với trước kia tuấn lãng trầm liễm, có chút suy sụp, hốc mắt hãm sâu, xương gò má nhô ra, tiều tụy thật giống như đã vài đêm không ngủ.
Bà quay mắt đi không nhìn tới, thản nhiên nói: "Giấy thoả thuận đã ký rồi sao?"
Cận Chiêu Đông không tiếp lời, chỉ là nhìn bà chằm chằm gắt gao, hai tay tạo thành quyền chặt chẽ, không biết còn tưởng rằng ông và bà có thâm cừu đại hận, giống như đang ngấm ngầm chịu đựng không tiến lên bóp chết sự vọng động của bà.
Tô Ngưng Tuyết ngẩng đầu nhìn bầu trời, mùa đông này so với trước kia đều rét lạnh, mặt trời rất gay gắt, nhưng vẫn tồn tại rét lạnh như cũ, trong không khí có vài miếng bông tuyết lác đác bay bay, đây là mùa đông, bất cứ lúc nào cũng có tuyết rơi.
Bà đột nhiên nhớ tới, khi bọn họ kết hôn là ở tháng giêng, ngày đến lĩnh giấy hôn thú đó, tuyết rơi cực kỳ lớn, nhưng bà cầm chắc giấy chứng minh và sổ hộ khẩu, gió tuyết không ngại lại tới đây, sợ lùi lại một ngày sẽ bỏ lỡ.
Hiện tại nhớ lại, mới phát hiện lúc ấy có biết bao nhiêu ngây ngô.
Đó cũng là ngày hôm sau bọn họ kết hôn, vì phối hợp với không khí vui mừng, bà cố ý mặc chiếc áo khoác ngoài màu đỏ, trên gương mặt bị đỏ do mùa đông lạnh lại không che dấu được sự thấp thỏm mừng rỡ, thỉnh thoảng chuyển động con ngươi nghiêng mắt nhìn người đàn ông anh tuấn bên cạnh.
Tâm tình ngay lúc đó bà đã nhớ không rõ lắm, dù sao tuyệt đối sẽ không như giờ phút này tâm như nước lặng thế này.
"Vào đi thôi." Tô Ngưng Tuyết nói xong thì tự mình dẫn đầu xoay người, không nhìn xem biểu tình trên mặt ông.
Ba mươi năm sau lại lần bước vào cục dân chính, chỉ cảm thấy vật đổi sao dời, dường như đã có mấy đời, vật và người đều phát sinh biến hóa, sớm đã không phải là một cái bàn thấp và hai băng ghế năm đó.
Nhìn qua một đôi nam nữ trẻ tuổi đang cầm lấy thẻ chứng minh ôm vai bá cổ rỉ tai thân mật, Tô Ngưng Tuyết cũng đi tới xếp hàng phía sau bọn họ, ly hôn và kết hôn lại là ở cùng một cái cửa sổ, cũng coi là vừa cười vui vừa buồn bã.
Về phần buồn bã, ngày hôm nay không có gì ăn nhập với bà, bà thật bình tĩnh giống như đang hoàn thành một hạng mục công tác thôi.
Bất quá khi khi bà vừa đứng ở phía sau đội ngũ, trong nháy mắt lập tức thu hút không ít sự chú ý của người khác, nhất là sau khi Cận Chiêu Đông đứng ở phía sau bên cạnh bà, đã có đôi tình nhân trẻ tuổi quay đầu lại nhân tiện hỏi bà: "Dì ơi, các người cũng kết hôn sao?"
"Ách..." Cô gái nhỏ trẻ tuổi mang vẻ mặt lúng túng, ngượng ngùng nói câu xin lỗi lập tức nhanh chóng xoay người.
Sau đó mọi ánh mắt chung quanh quan sát bà ngược lại không hề quái dị như trước, dường như cũng đang nói: thì ra là ly hôn, vậy thì không có gì ly kỳ, mỗi ngày tới nơi này ly hôn cũng không ít mà, không kém một đôi này.
Cận Chiêu Đông đứng ở phía sau của bà, lại trước sau không có bất cứ động tĩnh gì, nhưng bà có thể cảm nhận được đôi mắt ông vẫn luôn dừng ở trên chiếc gáy của mình, dường như muốn nhìn đến khoét ra được một cái hố.
Bất quá bà không quay đầu lại mắt to trừng mắt nhỏ với ông, cũng phải ly hôn, cần gì lại ầm ĩ một trận?
Bà nhìn thấy phía trước cô dâu mới cẩn thận cất giấy hôn thú vào trong túi xách, sau đó lại một tầng một tầng kéo khóa kéo lên, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, ôm túi xách thật chặt vừa lòng thỏa mãn theo sát chú rể đi ra.
Bốn phía phối hợp vang lên tiếng vỗ tay chúc phúc, cô dâu chú rể mới đỏ mặt đi đến lối ra, trong miệng không ngừng nói cám ơn.
Tô Ngưng Tuyết không khỏi nhớ lại năm đó nhân viên chịu trách nhiệm làm đăng ký kết hôn bảo bà mang thẻ chứng minh cùng sổ hộ khẩu lấy ra, bà cúi đầu ở trong túi lật tung cả buổi cũng không tìm được sổ hộ khẩu, gấp đến độ đỏ bừng cả khuôn mặt, cắn môi đỏ mắt lên, cuối cùng vẫn là Cận Chiêu Đông tìm được sổ hộ khẩu ở trong túi áo khoác ngoài của bà.
Nhân viên làm việc cười trêu ghẹo: cô dâu mới quá khẩn trương, nếu như thật sự không mang đến, có thể mệt mỏi cho chú rể rồi!
Bà ngượng ngùng cúi đầu không dám nhìn tới ông đang ngồi ở bên cạnh, khuôn mặt lại đỏ như trái cà chua chín mọng.
.............
"Đôi phía sau." Nhân viên làm việc đứng lên gọi một tiếng.