m qua một bên, tiếp tục cầm bút lên ghi chép, không quên ngẩng đầu liếc liếc Tống Nhiễm Cầm một cái sắc mặt đã tái nhợt: "Giao phó đi, chính sách của đảng bà nên biết . . . . . ."
Dân cảnh còn chưa nói hết, Tống Nhiễm Cầm cũng đã giành nói trước: "Biết, biết, thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị mà, tôi nhất định thành thật khai báo, tranh thủ xử lý khoan hồng, điểm này xin chú cảnh sát yên tâm."
Chiêu Đông cùng Bạch Triển Minh đang bị những dân cảnh khác cưỡng chế nhấn xuống ngồi chồm hổm trên mặt đất, đầu đang chôn giữa hai chân ngẩng lên, mắt nhìn Tống Nhiễm Cầm, trong nội tâm khinh bỉ, thật sự là tăng thể diện cho ông già Tống gia mà!
Tống Nhiễm Cầm đâu nào quản nhiều như vậy, giống như đang chuẩn bị nói với đồng chí dân cảnh oan tình của mình, đầu kia dì Hồng đã khai xong khẩu cung mà đi ra ngoài, một người nữ dân cảnh theo sát phía sau, cầm ba tờ khẩu cungcủa nhóm người Tống Kỳ Diễn tới đây.
“Dì Hồng.” Cận Tử Kỳ đứng dậy đi qua, “không có sao chứ?”
Dì Hồng lắc đầu một cái, nắm lấy tay Cận Tử Kỳ, mắt lại nhìn đám người xám xì xám xít bên kia, trong miệng nói câu: “thật là nghiệp chướng, một gia phong đã bất chính có thể cách ngày suy tàn lụi bại còn xa sao? Ác giả ác báo.”
Vốn núp ở trong ngực Kiều Hân Hủy, Kiều Niệm Chiêu vừa nghe dì Hồng nói, lập tức tối mặt, đứng dậy, liền muốn xông tới cùng dì Hồng gây gổ, lại bị một dân cảnh ở bên cạnh tay mắt lanh lẹ mà kéo lại: “cô muốn làm gì!”
Đối mặt đồng chí dân cảnh trừng mắt lạnh nhạt, Kiều Niệm Chiêu chợt cảm thấy ủy khuất, hai mắt nước mắt lưng tròng mà nhìn sang nam dân cảnh không chút nào thương hương tiếc ngọc mà lôi kéo mình, phải có bao nhiêu ủy khuất thì có bấy nhiêu ủy khuất.
Nếu như cái bộ dạng này đặt ở trong ngày thường nhất định là điềm đạm đáng yêu, giống như dân cảnh loại người rắn rỏi kiên cường này bảo không cho phép cũng sẽ bị mềm lòng, nhưng giờ phút này mặt mày của Kiều Niệm Chiêu mặt Bạch phu nhân cùng Tống Nhiễm Cầm làm cho sưng lên tựa như đầu heo, hồng hồng, dưới ánh đèn sáng ngời, rất là khôi hài bỉ ổi, đâu nào có người phụ nữ mảnh mai xinh đẹp?
cô lúc này rưng rưng liếc mắt nhìn một cái, dân cảnh chỉ cảm thấy một trận buồn nôn, vốn là không có tâm địa gian giảo gì, điều này càng không thể nào có, nhanh gọn mà buông cô ta ra, tiện tay đẩy cô ta: “Ngồi đàng hoàng cho tôi!”
Kiều Niệm Chiêu không có ngờ tới tên dân cảnh này thế nhưng lại thô bạo, trực tiếp đẩy cô trở lại ở trên chiếc ghế, Kiều Hân Hủy vội vàng tới đỡ cô: “Chiêu nhi có sao hay không? Sứt mẻ gì chưa?”
Nữ cảnh sát đang cầm khẩu cung của nhân chứng đảo mắt qua lại xem xét mười người đầu tro mặt đất, cuối cùng nắm lấy cây bút ký tên chống ở cằm, ánh mắt suy tư dừng lại ở trên người Tô Hành Phong.
“Căn cứ khẩu cung nhân chứng, vụ án này hình như là gia đình tranh cãi sau khi yêu đương vụng trộm bị bắt gặp.”
Tống Nhiễm Cầm vừa nghe, hai mắt trừng không ngừng, quay đầu lại nhìn một chút con trai của mình, vô thức lại quay đầu nhìn về phía Kiều Niệm Chiêu, lập tức hiểu đại khái, thầm mắng con hồ ly tinh này lại muốn hại chết A Phong nhà ta!
Thấy sắc mặt của người Bạch gia ở đây cũng vô cùng khó coi, Tống Nhiêm Cầm vội vàng không ngừng giải thích: “Nữ đồng chí, hiểu lầm hiểu lầm, con tôi làm sao có thể làm ra chuyện như vậy, nhất định là người đàn bà kia nhiều lần dùng đi dùng lại thủ đoạn câu dẫn con tôi!”
Tống Nhiễm Cầm nói câu đầu tiên đã chỉa mũi nhọn vào Kiều Niệm Chiêu, Kiều Niệm Chiêu thoáng cái trở thành tiêu điểm chú ý, cũng không phải là tầm mắt thưởng thức thứ tuyệt đẹp, những loại ánh mắt kinh ngạc, khinh bỉ, tức giận kia cô nhìn thấy mà không khỏi ủy khuất rơi lệ.
“Mẹ!” Tô Hành Phong không nhìn nổi, đứng dậy muốn ngăn lại, Tống Nhiễm Cầm đang tiếp tục vũ nhục Kiều Niệm Chiêu.
Kiều Hân Hủy thấy con gái mình bị người khác tạt nước dơ như vậy, cũng không nén được tức giận, khẽ vuốt lưng Kiều Niệm Chiêu, quay sang Tống Nhiễm Cầm nói: “Tô phu nhân, đúng như bà nói, chuyện này bên trong có hiểu lầm, bà cũng không có nhìn thấy chuyện đã xảy ra, như thế nào có thể ở chỗ này nói xằng bậy bàn luận đứt đoạn, hủy hoại thanh danh con gái của tôi?”
Tống Nhiễm Cầm lại trợn trắng cả hai mắt, không cho là đúng mà mấp máy khóe miệng của mình, không hề cảm thấy mình nói sai.
Ngược lại bên kia Bạch phu nhân lạnh lùng mà giễu cợt cười ra tiếng, “Bà ấy không nhìn thấy không thể nói, vậy tôi cái người nhìn thấy toàn bộ quá trình chung quy có thể nói đôi câu chứ?”
Mặt mày Kiều Hân Hủy lập tức biến sắc, Bạch phu nhân đã không nể mặt mà châm chọc: “không quản được con gái của mình cho tốt, mặc cho cô ta ra ngoài câu dẫn chồng của nhà người khác, đây chính là kẻ làm mẹ như bà không đúng, dĩ nhiên, lúc này nếu nói đến vấn đề gia phong, vậy tôi cũng không có thể nói thêm cái gì, huống chi, cô con gái này của bà còn có danh tiếng đáng để nói sao?”
Ngồi ở bên cạnh Bạch phu nhân Bạch Lộ Thần cười đùa mà chen vào nói: “Vị này tôi chưa từng thấy qua nha, chẳng lẽ là phu nhân Cận chủ tịch mới nạp sao? Ủa, vị Kiều tiểu thư này tôi cũng đã gặp qua, không phải nói là con gái lạc bên ngoài của vợ cả Cận chủ tịch sao, vậy lúc này như thế nào thành con gái của phu nhân mới rồi?”