Tần Viễn từ trong bóng tối đi ra, đến trước mặt cô ngồi xổm xuống, cầm tay của cô, "Tình Vân."
Phương Tình Vân lại xoay mặt không nhìn hắn, nước mắt rơi càng nhiều hơn, lại cố nén không khóc lên tiếng.
"Tình Vân, thật xin lỗi." Ánh mắt của Tần Viễn phức tạp mà nhìn sang cô, giơ một tay lên dịu dàng mà xóa đi những giọt nước mắt rơi trên càm, "Anh biết em đối với anh rất tốt, anh cũng chỉ là nhất thời có chút tức giận."
"Anh chỉ cần vừa nghe tên Cận Tử Kỳ thì người lập tức thay đổi."
Cổ họng Phương Tình Vân khản đi khi đọc lên tên của người phụ nữ ấy, người đó luôn chen ngang giữa bọn họ, vĩnh viễn không vượt qua nổi cái rãnh đó, dù bị cô cố ý chôn vùi suốt mười năm lại nữa lần hiện ra vạn trượng.
Tần Viễn khẽ rũ mi mắt xuống, không thấy rõ tâm tình trong mắt.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa thì cố định và nghiêm túc, hắn nắm chặt tay của cô: "Tình Vân, anh cùng cô ấy đã là quá khứ, em mới là người anh muốn quý trọng, em cho rằng anh cùng cô ấy còn quay lại được sao?"
"Anh không quên cô ta, chỉ là bởi vì anh không thể quên được cái loại hận đó, mối hận bị người bẻ gãy hai chân!"
Màu mắt của hắn u ám sâu sắc, không thấy rõ bên trong ẩn chứa gì đó.
Trên thực tế, ngay cả chính hắn cũng không rõ, những năm gần đây, rốt cuộc là hận nhiều hơn hay là yêu nhiều hơn.
Nhưng Phương Tình Vân bởi vì lời của hắn mà thân thể cứng đờ, ngay sau đó liền quay mặt sang nhìn khuôn mặt tuấn nhã của hắn.
"Ở giữa em và cô ta, anh lựa chọn vẫn là em sao?"
Tần Viễn nhàn nhạt cười, nhìn sang cô nước mắt dính đầy mặt, ánh mắt phá lệ dịu dàng.
"Mười năm này, ở trong thời điểm anh cô đơn nhất cùng ở bên cạnh anh chính là em, ở trong thời điểm anh thành công nhất cũng là em, anh đã vì em mà đưa ra lựa chọn, em không cảm thấy sao?"
Phương Tình Vân nín khóc mỉm cười, lại phát hiện mình vừa khóc lại cười thật mất thể diện, xấu hổ mà quay mặt đi lại bị Tần Viễn nắm chặt tay, ngược lại bị hắn một phen kéo vào trong ngực.
Bàn tay của hắn khớp xương rõ ràng khẽ vuốt ve vén mái tóc cô dâu, "Nha đầu ngốc, tại sao cũng không tin anh?"
Hai người như keo như sơn mà dính nhau một hồi, Tần Viễn liền kéo Phương Tình Vân đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài xã giao với khách mời, nhưng lúc xoay người, giữa lúc ấy thấy được hình ảnh từ trong TV mở ra.
Bước chân mới vừa nâng lên nhất thời dừng tại chỗ, tầm mắt cũng dừng ở trên TV.
"A Viễn, Sao rồi?" Phương Tình Vân theo tầm mắt của hắn nhìn sang.
Kênh truyền hình đang truyền một mục tin tức, bối cảnh là Thịnh Thế Hào Đình ở thành phố S, ngay cửa đã có đầy phóng viên giới truyền thông lấy tin tức, bảo vệ đang cố gắng mà duy trì trật tự, ngăn cản bọn họ đi vào.
Sau đó, từ bên trong có vài nhân vật nổi tiếng ăn vận đẹp lộng lẫy đi ra, nhìn thấy phóng viên ở cửa thì mặt cũng lập tức đổi sắc, vừa che mặt của mình vừa nhanh chóng đi tới chỗ dừng xe.
Mà các phóng viên ở bên ngoài đang cầm micro miêu tả sinh động như thật——
"Dựa vào các tin tức đang dấy lên, hôm nay thiên kim Cận gia làm cô dâu sắp sửa bước vào nhà giàu số một của thành phố này là Tống gia, vô cùng có khả năng cùng một vụ án ngộ sát mười năm trước có liên quan, hơn nữa càng khéo chính là, ngày hôm qua mười năm trước thì xảy ra án giết người, nếu tin tức này là thật, vậy cổ phiếu Cận thị cũng vì thế mà sụt giá, về phần thiên kim Cận gia sợ rằng khó thoát tai ương lao ngục."
Màn hình TV rất nhanh thì chuyển hướng sang bãi đậu xe đang có vài chiếc xe có rèm che chậm rãi lái ra, không ít phóng viên có khứu giác bén nhạy đã chỉ huy nhiếp ảnh gia ôm máy quay phim đuổi theo cản đường.
"Không ít người có liên quan biết chuyện này, nhưng luôn luôn cố ý tránh né khi chúng tôi hỏi thăm, vậy mà đến bây giờ chúng tôi cũng không thấy cô dâu xuất hiện ở trước mặt mọi người, có tin tức tiết lộ, cô đã bị cảnh sát bí mật mang đi."
"Là người trong nhà chủ tịch Cận thị Cận Chiêu Đông đối với chuyện này cũng trả lời một cách hờ hững, vậy mà trên mặt đã khó nén thần sắc mệt mỏi, chuyện này đến bản tin sau đài sẽ tiếp tục đưa tin, hoan nghênh mọi người đến lúc đó theo dõi!"
Bàn tay của Phương Tình Vân không nhịn được siết chặt ống tay áo của Tần Viễn, "A Viễn, chúng ta nên đi xuống."
Tần Viễn lại nhìn sang TV không có phản ứng, trong đầu óc hắn là nói câu nói kia của phóng viên——
Ngày hôm qua mười năm trước, ngày mười bốn.
Ngày mười hai mười năm trước, cô đi Luân Đôn tìm hắn.
Vậy mấy đến tột cùng xảy ra chuyện gì?
Chuông điện thoại di động trong túi quần vang lên, chân mày Tần Viễn càng nhíu chặt, hắn lấy điện thoại di động ra, là của thư ký của hắn gọi điện thoại tới, giọng nói có chút thấp thỏm bất an.
"Tần tổng, mới vừa rồi cảnh sát thành phố S gọi điện thoại tới nói muốn gặp anh hỏi một vài vấn đề để biết thêm về án giết người vào mười năm trước, không biết anh khi nào thì có thể dành chút thời gian để gặp họ?"
Các ngón tay của Tần Viễn đang cầm điện thoại hiện lên khớp xương cứng ngắc, hắn nhìn chằm chằm màn hình TV, ánh mắt đột nhiên giống như là muốn rỉ máu, giọng nói của hắn cũng thay đổi khàn cả giọng: "Cái gì án giết người?"
"Bọn họ nói có thể bắt nhầm người, bây giờ hoài nghi là thiên kim Cận thị ở thành phố S lỡ tay giết người, bởi vì điều tra biết được các vị quen biết cho nên mời anh đến lấy khẩu cung. . . . . ."
"Em đặt cho anh vé máy bay nhanh nhất đến thành phố S." Giọng nói của hắn giống như bị hút hết khí lực.
Dường như quên mất hắn hôm nay là chú rể, khoảnh khắc ấy đầy trong đầu hắn đều là nội dung hắn nghe được trên TV, Cận Tử Kỳ mười năm trước giết người sao?
"A Viễn!" Phương Tình Vân so với hắn nhanh hơn một bước ngăn ở cửa, "Anh chẳng lẽ quên hôm nay chúng ta kết hôn?"
Ánh mắt Tần Viễn sâu thẳm, giữa lông mày đầy vẻ rối rắm "Anh biết, Tình Vân, chờ anh trở lại, anh nhất định phải biết năm đó đến tột cùng xảy ra chuyện gì, nếu không anh không thể nào an tâm."
Phương Tình Vân còn muốn đưa tay kéo hắn lại, hắn cũng đã lướt qua cô nhanh chóng xuống lầu. Xuyên qua khách mời kinh ngạc, chạy ra khỏi cổng chính, chạy thẳng tới nhà để xe.
Nghe lầu dưới mẹ lo lắng hỏi thăm và âm thanh xe phát ra, Phương Tình Vân suy sụp tinh thần tựa vào cạnh cửa, thất thanh mà cười cười, sắc mặt đen tối, thì ra là, cuối cùng không sánh bằng người kia. . . . . .