bên trong biệt thự, dưới chân thật giống như có gió, tốc độ cực nhanh.
Lại một lần nữa không ai để ý cảm giác thật không tốt.
Sở Viêm ngẩng đầu nhìn trời một chút, nhíu mày.
Bên trong biệt thự, cũng đang trong nháy mắt có chút biến đổi kinh thiên động địa.
Trong con ngươi cô phản chiếu hình ảnh Lục Cảnh Sinh tức giận, còn có thất vọng, tức giận, bất an khi hắn ở bên, làm cho hắn giống như một con sư tử bị thương.
“Trường An, em nói cho anh biết, muốn anh làm như thế nào, em mới có thể rời người đàn ông kia đi?”
Trường An đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt sáng ngời mà xa xăm: “Vậy anh nói cho tôi biết, muốn như thế nào mới có thể tha cho tôi?”
Tổn thương không tiếng động cùng nổi buồn trầm thấp tản ra khắp phòng.
Có tiếng cười khẽ phát ra, khóe môi Trường An lộ ra một chút châm chọc, như cái gai đâm sâu vào mắt Lục Cảnh Sinh, cái người đàn ông luôn miệng nói yêu cô này, tại sao bây giờ làm chuyện gì cũng khiến cô cảm thấy buồn cười như vậy?
Cánh tay cùng lưng của cô vẫn còn đang chảy máu, mà hắn còn ở đây hằng giọng chất vấn cô như thế nào mới có thể rời đi người đàn ông kia?
Lục Cảnh Sinh, cả đời anh, không thật sự yêu ai cả, anh chỉ yêu có chính bản thân mình mà thôi.
Ánh mắt Trường An trầm xuống, muốn vòng qua người hắn, lại bỗng nhiên bị hắn kéo lại.
“Em chỗ nào cũng không thể đi.”
“Xin lỗi, cô ấy, tôi phải mang đi.”
Một tiếng nói sáng ngời mang theo hơi thở đàn ông trầm thấp.
Trầm ổn, nghiêm túc, lạnh như băng, giống như trụ băng khó tam nhất trên thế giới, thế nhưng Trường An lại cảm thấy thanh âm này mang theo chút mùi vị quen thuộc.
Nhất thời không nhớ ra được.
Bỗng nhiên, một trận gió lạnh từ cửa sổ đi vào, mang theo vài tia bụi chầm chậm, một người đàn ông mặc một bộ quần áo màu đen thoải mái xuất hiện sau lưng Trường An, một tay ôm lấy eo cô.
Đôi tay rộng lớn như vậy, Trường An lại không cảm nhận được chút nhiệt độ nào, thậm chí lạnh đến làm người ta phát run.
Mà trong nháy mắt đó, đôi tay mạnh mẽ ôm lấy eo Trường An, nhanh chóng nhảy ra cửa sổ.
“Người, tôi đây liền mang đi.”
"Đứng lại"! Lục Cảnh Sinh gầm lên một tiếng, muốn đuổi theo, lại bị một cây súng ngắn đặt vào huyệt thái dương, hắn lạnh lùng quay đầu, nhìn người đàn ông này.
Lạc Sâm!
Là người Trường An hôm nay để trong lòng sao?
Lạc Sâm bễ nghễ nhìn hắn, nụ cười yêu nghiệt vô thanh vô túc biến mất, lưu lại một mảnh hàn ý: “Phó Trường An đâu?”
“Tôi tại sao lại phải nói cho anh biết?” Lục Cảnh Sinh hung tợn nói.
“Xuống địa ngục đi.” Tức giận mắng một tiếng, Lạc Sâm giơ lên quả đấm đánh tới, khi
anh vừa tiến vào, anh nhìn thấy một bóng người rời đi, thì trong lòng đã rõ.
Người kia, đến cuối cùng là muốn làm gì?
Nhưng Trường An ở với hắn cũng không có nguy hiểm gì.
Đang lúc suy nghĩ, phía dưới vang lên tiếng súng, Lạc Sâm liếc Phục Linh đang nằm trên giường, đi tới xem xét hơi thở của cô, sau đó quay đầu lại nhìn Lục Cảnh Sinh cười khinh miệt.
“Chờ Đồng Trác Khiêm tới xử lý ngươi đi.”
Ông đây không muốn đánh một thằng đàn ông ti tiện như mày, Lạc Sâm ở trong lòng mắng thầm, ôi chao, vì bảo vệ bộ dáng thần bí, thuần khiết vô tư ngày xưa của anh, chỉ có thể mắng trong lòng, bên ngoài, hay là thôi đi.
Thân thể Trường An bị đàn ông ôm trong ngực, rất là khó chịu, rốt cuộc sau một trận lắc lư mãnh liệt, cô ghé mắt nhìn người đàn ông đang ôm mình.
Vừa nhìn, cô không khỏi hít một hơi thật sâu.
Da thịt như ngọc, giống như mới sinh ra, tuấn dật mi mục sáng như sao, giống như dãi ngân hà, nhìn một chút cũng có cảm giác xa xỉ. Thượng Đế rất không công bằng, chế tạo cho hắn một bộ ngũ quan không gì sánh kịp, đúng vậy! Chính là như vậy.
Làm cho người ta hô hấp không thông.
Sau khi cảm thán mỹ nam, Trường An hồi hồn, lại cảm thấy khuôn mặt này nhìn có chút quen mắt.
Hơn nữa mới vừa nghe giọng nói của hắn cũng có chút quen tai.
Bỗng nhiên, cô nhớ lại lúc đang cãi nhau với Lục Cảnh Sinh, giọng nói của Lạc Sâm.
Cô muốn lên tiếng hỏi, lại đột nhiên lắc lư kịch liệt, làm cho vết thương sau lưng cô kịch liệt chảy máu, nhiễm đỏ áo cô cùng áo người đàn ông trước mặt.
Hắn nhíu mày nói: “Chịu đựng.”
“Anh có phải hay không……có quan hệ với Lạc Sâm?” Thanh âm của cô từ từ suy yếu, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập phòng bị, giống như con mèo nhỏ mất mẹ.
Người đàn ông lắc đầu một cái, đang chuẩn bị gật đầu, lại thấy Trường An không nói hai lời, hôn mê bất tỉnh.
Ôm lưng cô, vết thương vẫn còn chảy máu, ướt cả cổ tay hắn, hắn thấp giọng thở dài một tiếng: “Thật là quật cường ghê gớm.”
“Có thể ra rồi.” Sau khi Trường An ngất xỉu, đôi mắt của người đàn ông trở nên quỷ quyệt, con ngươi đen giống như vẩy mực, phía sau hắn giống như thơ, giống như phong cảnh biển, xinh đẹp xuân thủy, bất quá là một tia sáng trong mắt hắn.
Có tiếng cười khẽ phát ra, sau đó một người phụ nữ đi ra.
Đúng vậy, thoạt nhìn giống như một phụ nữ đã hoàn toàn thay đổi.
Màu môi ướt át đỏ tươi, giống như chậu máu, tóc đen phiêu dật hết lần này đến lần khác bị cô búi thành hai cái búi gai thô tục, trên trán có chút hồng, giống như bức tranh trừu tượng.
Nhất thời sấm sét ầm ầm đánh tới, trong mắt người đàn ông tràn đầy vui vẻ, phảng phất như sinh hoa.
“Hoa Chân, cô ăn mặc như vậy thật khác biệt nha.”
Người phụ nữ cười nhạt, cả khuôn mặt đều vặn vẹo, đánh bật thẩm mỹ thế nhân, ánh mắt hơi lệch kia, nhìn vô cùng thê thảm.
Cô cười, so với khóc còn, có thể nói là thê thê thảm thảm, khó coi.
Mà trên mặt người đàn ông thủy chung không xuất hiện vẻ mặt chán ghét hay khó chịu.
Chỉ có cười, nhàn nhạt cười nhìn cô cười.
“Thích?” Hoa Chân nhíu mày, không có chút gì giật mình, thấy người đàn ông không trả lời, hỏi lần nữa: “Thích?”
“Có chút thích____” hắn gật đầu cười, chợt vòng vo: “Thích cô cách xa tôi một chút.”
Người phụ nữ khinh thường hừ lạnh: “Thật sự nghĩ mình là vạn nhân mê sao? Đem người phụ nữ trong tay ném qua đây, phải đi chỗ đó thì, tranh thủ đi, đừng tán dóc.”
Người đàn ông cười cười: “Hoa Chân, cô chẳng những ăn mặc khác lạ, ngay đến tư tưởng cũng khác lạ, cô đã không có thời gian, vậy thì không tán dóc.” Dứt lời, mang theo Trường An rời đi.
“Lạc Lịch!” Hoa Chân đột nhiên gọi hắn lại: “Anh muốn cùng tôi đối nghịch sao?”
Lạc Lịch dừng bước, quay đầu nhìn cô một cái: “Cô lấy thân phận gì hỏi tôi câu này.”
Hoa Chân suy nghĩ mà trong chốc lát sắc mặt cứng lại, ánh mắt hơi híp, giống như nhớ lại một chút chuyện cũ, nhanh chóng trong thời gian lưu chuyển, môi gợi lên.
Giống như một tia chớp lạnh lùng.
“Trùm buôn thuốc phiện Đông Âu”
Một câu nói tựa hồ làm lòng Lạc Lịch nhộn nhạo, con ngươi quỷ quyệt lâu năm kia giống như có tia sáng, phảng phất giống như gặp được kỳ phùng địch thủ.
“Hoan nghênh cô lần nữa trở lại thân phận đầy kịch tính này.”
“Tiếp chiêu!” Hoa Chân hừ lạnh một tiếng, trực tiếp lật người nhảy lên, ra nhiều chiêu bén nhọn, tập kích vào vị trí nguy hiểm trên người, Lạc Lịch ôm Trường An mềm mại né tránh, chưỡng phong giống như châm thấu xương đập vào mặt, mang theo cảm giác đau nhói, hắn câu môi, khuôn mặt nhẹ nhàng tránh đi, thoát khỏi chưỡng phong của cô.
Hoa Chân thấy một kích không được, đột nhiên xoay người, nhảy lên cao, mang theo phá không chi thế lần nữa đánh tới, năm ngón tay thanh móng vuốt, hé ra từng chút một trong không gian, mang theo nồng đậm sát khí.
Lạc Lịch mắt lạnh nhíu lại, không có tránh đi, ôm lấy Trường An hoàn mỹ xoay người, giống như vậy, năm ngón tay thành móng vuốt, cứng đối cứng, tiến tới tiếp sát chiêu của Hoa Chân.
Hoa Chân tự mình biết rõ chưỡng này hoàn mỹ không gì sánh kịp, cô đột nhiên cười một tiếng, “xinh đẹp” nhộn nhạo giống như trinh tử, đột nhiên nghiêng bàn tay, trực tiếp cùng bàn tay trẵng noãn của Lạc Lịch hợp làm một.
Ngón tay cô đan vào kẽ tay của hắn, ngón tay hắn cũng trong nháy mắt đó đan vào kẽ tay cô.
“Tôi đặc biệt yêu thích đôi tay này của anh, dính nhiều máu tươi như vậy, vẫn xinh đẹp như thế.”
Lạc Lịch bình tĩnh nhìn cô, không có nói gì, hồi lâu sau mới nói: “Tôi cũng đặc biệt thích phong cách của cô, không giống những người khác, tản ra “sức quyến rũ” rất khác lạ.”
“Cảm ơn quá khen!” Lúc đang nói chuyện, rút khỏi bàn tay, khom lưng xuống, trực tiếp nghiêng đá, tốc độ nhanh đến làm người chặc lưỡi hít hà.
Đột nhiên, bùm một tiếng, không phải là tiếng súng, mà là khói lửa.
Hoa Chân cười to, gương mặt giống Palette bắt đầu cười vô cùng vui vẻ, mặt mày mang theo anh khí không thua kém đàn ông, trong nháy mắt làm cho người khác không thể
khinh thường.
“Hôm nay, đến đây thôi, anh đi đi.”
Lạc Lịch cười một tiếng: “Hoa tiểu thư rộng rãi bỏ qua cho tôi?”
Nghe vậy, Hoa Chân cười càng vui vẻ: “Bớt dát vàng lên mặt tôi đi, lần sau gặp lại, tôi sẽ trở lại thăm hỏi anh kĩ càng.”
“Tùy ý.”
Hoa Chân không nói gì, ngay sau đó, giống như lúc tới rời đi, không mang theo chút bụi đất.
Lạc Lịch lạnh lùng nheo lại ánh mắt, đó là tín hiệu của tập đoàn buôn thuốc phiện Đông
Âu.
Hoa Chân đã rời Đông Âu mấy năm, lần này xuất hiện, nhất định tất cả mọi chuyện sẽ bắt đầu, máu tanh chiến hỏa bắt đầu lan tràn.
Nhớ tới người phụ nữ Palette mang cùng một khuôn mặt kia, lại giả trang ngu ngốc, Lạc Lịch không khỏi cười cười.
***
Mà đầu bên này, Đồng Trác Khiêm đứng đối lập cùng Sở Viêm, khi Lạc Sâm ôm Mạnh tiểu thư giống như con cá chết đi ra, mặt Đồng thiếu, hoàn toàn xanh mét.
Dáng vẻ giống như vợ ra tường…, thuận tiện cũng bị lừa đi đứa con.
Anh bây giờ không có cách nào nhịn được, sau nhiều ngày như vậy, lần đầu nhìn thấy Phục Linh, lại là dáng vẻ lôi kéo sự sống này, buồng tim đau không ức chế được, giống như bị người lôi ra trên đất, dùng giày da Ý đạp lên.
Vừa thối, vừa đau______
Kết quả, trong một khắc nhìn thấy Phục Linh, Đồng thiếu đột nhiên rút súng, tốc độ thần tốc giống như ánh sáng, nhắm vào Sở Viêm liền lập tức nổ súng, còn không quên tức giận mắng một tiếng.