u Ảnh ngỡ ngàng. Cô bắt đầu thực sự tò mò về mẹ của Quản Đồng, và đương nhiên cũng thực sự có sự ác cảm ngay từ trước khi gặp gỡ với bố Quản Đồng.
Trước lúc đó, không phải cô chưa từng suy nghĩ về cuộc sống sau đám cưới, thậm chí có thể nói, kể từ ngày cô quyết định chọn Quản Đồng, dù gia đình anh có nghèo hơn cũng không thể ngăn cản việc cô lấy anh. Tuy nhiên, cô thực sự không ngờ rằng nhà anh lại trải qua sự thăng trầm ghê gớm như vậy. Trời đất ơi, đây quả là một bộ phim truyền hình dài đến 20 tập!
Với cảm xúc như vậy, khi trời chập choạng tối, chiếc xe đường dài của Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng vào đến huyện thành, sau đó lại bắt “taxi dù” vào thôn, sau nửa tiếng, chiếc xe dừng lại trước sân một nông gia bình thường đến không thể bình thường hơn, lần đầu tiên cô nghe thấy tiếng gọi mang đậm chất giọng nhà quê của Quản Đồng: “Mẹ, con về rồi đây!”
Cố Tiểu Ảnh không nhịn nổi bật cười…
Quản Đồng quay đầu nhìn bộ dạng lấy tay bụm miệng của Cố Tiểu Ảnh, cũng cười theo. Một tay anh xách hành lý, một tay dắt Cố Tiểu Ảnh, đổi sang giọng bình thường: “Về đến nhà rồi, vào đi em”.
Về đến nhà rồi… Cố Tiểu Ảnh vừa bước theo Quản Đồng vừa ngẫm nghĩ về mấy chữ đó. Không thể không thừa nhận mấy chữ này đã mang lại cảm giác rất ám áp, rất đẹp đẽ, dù là trong một ngôi nhà rộn rã tiếng gà kêu chó sủa.
Vừa đi vào sân, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tạ Gia Dung đang vội bước ra đón, bà mừng rỡ nhìn con nói: “Sao nhanh thế? Chẳng phải con nói tối mới về đến nơi hay sao?”
Quản Đồng kéo tay mẹ cười: “Xe chạy nhanh nên về sớm”.
Anh giới thiệu Cố Tiếu Ảnh với mẹ: “Mẹ, đây là Cố Tiểu Ảnh, bạn gái con”.
Tạ Gia Dung cười rạng rỡ, kéo chặt Cố Tiểu Ảnh không buông tay, nhìn đi nhìn lại khen: “Cố tiểu thư xinh quá”.
Cố Tiểu Ảnh từ nhỏ lớn lên bên ông bà, đương nhiên rất biết lấy lòng người già, liền cười ngọt ngào: “Cháu chào bác ạ!”
“Tốt, tốt”, Tạ Gia Dung hối hả kéo tay Cố Tiểu Ảnh vào nhà: “Vào nhà ngồi, vào nhà ngồi”. Quản Đồng theo sau, mỉm cười nhìn họ, thuận miệng hỏi: “Cha con đâu?”
“Ông ấy đi mua con cá để tối nay nướng cá cho các con ăn”. Tạ Gia Dung vui sướng rót nước cho Cố Tiểu Ảnh, Cố Tiểu Ảnh cười tươi nhận lấy, Quản Đồng đứng một bên khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Không bao lâu sau, Quản Lợi Minh tay xách mấy cái túi đi vào. Tạ Gia Dung đón lấy túi, giới thiệu Cố Tiểu Ảnh cho ông, rồi quay người đi xuống bếp.
Quản Lợi Minh vui vẻ nhìn Cố Tiểu Ảnh, rồi quay sang nói với con trai: “Bố đi mua cá, gặp trưởng thôn, ông ấy nói muốn mời con sang nhà ăn cơm. Bố nói như thế sao được, con trai về nhà đương nhiên phải ăn cơm ở nhà, đã thế còn đưa cả con dâu tương lai về nữa”.
Ông hài lòng nhìn Cố Tiếu Ảnh, lại nói thêm với Quản Đồng: “Bí thư nói trưởng trấn gì gì đó đều biết con về, còn đang đợi để mời con ăn cơm, bố nói con bận, còn chưa biết ở nhà mấy ngày”.
Ông cười đắc ý: ‘Cũng không thể cứ mời là đi ngay, quan trên tỉnh về, dù gì cũng phải ra dáng chứ. Bố nói luôn với họ rồi, chuyện đó con trai tôi khi nào có thời gian thì mới tính được…”
Ông vẫn còn kể lể, Cố Tiểu Ảnh quay đầu nhìn Quản Đồng, thấy anh nhíu mày, càng lúc càng khó chịu.
“Quản Đồng”, Cố Tiểu Ảnh biết Quản Đồng sắp nói gì, liền nói trước: “Em đói rồi!”
Vẻ mặt cô thật đáng thương, Quản Đồng mềm lòng, những lời chưa nói ra miệng lại nuốt trong lòng. Anh thở dài, nói với Quản Lợi Minh: “Chuyện ăn cơm thì nói sau. Thực ra con cũng chỉ là chân loong toong thôi, làm sao mà gọi là làm quan được
Nghe anh nói thế, mặt Quản Lợi Minh xịu hẳn xuống, mặt mũi sa sầm “hừm” một tiếng: “Có loong toong nữa thì cũng không to hơn họ hay sao? Chúng tôi nuôi anh ăn học bao nhiêu năm nay, chỉ là để nhìn anh làm chân loong toong thôi à?”
Quản Đồng chẳng muốn nói tiếp nữa, kéo tay Cố Tiểu Ảnh đi xuống bếp, Quản Lợi Minh ở lại một mình vuốt râu trợn mắt tức tối.
Cố Tiểu Ảnh vừa đi theo Quản Đồng, vừa bất giác quay lại nhìn Quản Lợi Minh, tự nhiên bắt đầu thấy đồng cảm với Quản Đồng.
Đến cửa bếp, thấy Tạ Gia Dung cầm một rổ rau đi ra ngoài, Cố Tiểu Ảnh nhìn theo với vẻ rất tò mò, hỏi Quản Đồng: “Mẹ anh đi đâu vậy?”
Quản Đồng vừa đi vào bếp vừa nói: “Rửa rau”.
Cố Tiểu Ảnh nhìn vòi nước trong sân, thắc mắc: “Sao không dùng nước máy?”
Quản Đồng đã lấy một củ hành bắt đầu bóc, vừa bóc vừa ngẩng đầu nhìn cô: “Quen rồi mà. Phía sau nhà có một con sông, mọi người thấy rửa ở đó tiện hơn”.
“Có sông à?” - mắt Cố Tiểu Ảnh sáng rực, “Vậy em cũng đi!”
Vừa nói cô vừa quay người chạy như bay đuổi theo Tạ Gia Dung. Quản Đồng không kịp gọi lại, nghĩ đi nghĩ lại, lắc đầu cười, rồi lại ngồi xuống bóc hành.
Nói thực lòng, đây là lần đầu tiên Cố Tiểu Ảnh thực sự được tận mắt chứng kiến cuộc sống nông thôn.
Bây giờ phải giới thiệu một chút vị trí địa lý nhà Quản Đồng: đây là một sơn thôn nào đó thuộc một thị trấn nào đó, thuộc một huyện nào đó thuộc thành phố R ven biển. Vì là vùng núi, nên nơi đây không có sự giàu có của ngư dân, cũng như không có sự trù phú của những cánh đồng, nhà nào cũng chỉ trồng ít cây ăn quả. May mà vùng này nước sông cũng khá dồi dào, nên việc tưới tiêuó gì khó khăn. Những người nông dân ở đây cũng đã quen với việc rửa rau, đãi gạo, giặt quần áo, thậm chí giặt tã lót ở sông.
Kết quả là vào lúc chiều tối, Cố Tiểu Ảnh đã may mắn được nhìn thấy cảnh tượng rửa ráy sôi động bên bờ sông: trên bờ có người đang giặt quần áo, bọt xà phòng trôi theo dòng nước, nhanh chóng chảy đến gần chỗ rau Tạ Gia Dung đang rửa. Tạ Gia Dung chẳng thấy có gì lạ, lấy tay gạt đi, làm nước bắn tung lên đánh tan đám bọt xà phòng, rồi thản nhiên rửa đám rau xanh giữa dòng nước vẫn còn đầy bọt xà phòng giặt đồ lót. Hết rửa rau lại rửa sang cá, lúc này ở phía trên không xa, cùng ở phía bờ sống ấy, có một người phụ nữ bắt đầu ra sức rửa cái ống nhổ…
Cố Tiểu Ảnh trợn tròn mắt!
Nửa phút sau, Cố Tiểu Ảnh cố gắng kìm nén cảm giác khó chịu đang cuồn cuộn trong dạ dày, cố nặn ra một nụ cười, lại tiến về phía trước một bước, ngoan ngoãn hỏi: “Bác gái, để cháu giúp bác…”
Dù có không thích đi nữa, không quen đi nữa, thì tư thế cũng phải đoàng hoàng.
Tạ Gia Dung quay đầu cười hiền hậu: “Không cần đâu con, sắp xong rồi”.
Bà vừa nói vừa cầm con cá đã rửa xong đứng lên, để vào chậu, rồi vẫy Cố Tiểu Ảnh: “Về thôi”.
Cố Tiểu Ảnh do dự, không nói gì, đi theo bước Tạ Gia Dung.
Trước giờ ăn tối, Tạ Gia Dung bận rộn trong bếp, Quản Lợi Minh cũng đang nổi lửa một bên.
Trên chiếc bàn ăn bên cạnh, thịt đã thái xong xếp thành đĩa lớn, mấy chú ruồi bay qua bay lại, thỉnh thoảng lại đỗ xuống nghỉ. Cố Tiểu Ảnh nép vào bên cửa thò cổ nhòm vào, rồi lại vội vàng rụt cổ lại.
Quản Đồng từ phía sau đi ra, nhìn theo ánh mắt Cố Tiểu Ảnh vào trong bếp, thắc mắc hi: “Nhìn gì thế?”
“Đói rồi hả?” Quản Đồng cười xoa xoa đầu Cố Tiểu Ảnh, kéo tay cô đi vào chái nhà phía đông: “Đến đây xem, em ngủ phòng này được không?”
Trong căn phòng sáng ánh đèn, chiếc giường đơn giản kê sát tường, vừa nhìn đã biết là được trải ga mới, có hình hoa trên nền trắng, Cố Tiểu Ảnh nhìn rồi mỉm cười, quay người ôm lấy Quản Đồng. Quản Đồng thoáng sững người, rồi cũng vòng tay ôm chặt cô.
Cô vùi đầu vào lòng anh, dường như thì thầm câu gì đó, anh không nghe thấy.
Nhưng khi hỏi lại, cô ngẩng đầu cười ranh mãnh: “Không nói lần thứ hai!’
Quản Đồng cười, bất giác nhìn ra ngoài cửa: khói bếp mù mịt trong căn bếp cách một khoảng sân, khiến cửa bếp trở nên mờ ảo, anh quay đầu lại, một tay ôm chặt cô gái trước mặt, cúi đầu hôn.
Cố Tiểu Ảnh nhắm mắt mỉm cười, đáp lại nụ hôn rõ ràng là mang tính chất chủ nhà của anh.
Cô nhớ lại câu nói lúc nãy mà anh không nghe thấy.
Thực ra cô đã nói: Quản Đồng, em yêu anh.
“Em yêu anh” không phải chỉ là câu bột phát do hoàn cảnh, mà xuất phát từ trái tim cô, bởi anh lớn lên trong một gia đình như thế này, những ngày sống nghèo đói, bần cùng, cô đơn nhưng Quản Đồng vẫn kiên trì, kiên cường phấn đấu để có ngày hôm nay; đã khiến Cố Tiểu Ảnh cảm thấy không có lý do gì để không yêu. Hoặc giả, ngoài tình yêu, còn có sự kính nể và tình thương xuất phát từ đáy lòng.