Ai bảo anh luôn chị Trương hiền lành chứ? Đáng đời!
Cô tiến lên đẩy anh ra, muốn mở cửa ra, bất ngờ bị anh dùng lực cầm cổ tay, đau đến thiếu chút nữa thét chói tai.
"Cô ấy ở đâu?"
Nghiêm Hâm hơi híp mắt, trong con ngươi hiện lên vẻ nguy hiểm.
Mặc kệ tin tức của Tiểu Hoa có đúng hay không, chỉ cần một chút khả năng, anh sẽ không dễ dàng bỏ qua.
"Anh … không phải anh không tin em sao?"
Tổn thọ đó ~~ Nghiêm lão đại đáng sợ như vậy, cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
"Đừng chơi chữ với anh, Tiểu Hoa." Anh cắn chặt hàm răng, âm thanh bật ra giữa các kẽ răng.
"Nói – cho – anh – biết – cô - ấy - ở - đâu!"
Tiểu Hoa sợ choáng váng, vội vàng từ trong túi lấy ra địa chỉ tiệm thuê sách đưa cho Nghiêm lão đại, không quay đầu lại đã lao ra phòng làm việc, cả người xụi lơ trên sàn nhà văn phòng.
Mẹ ơi! Chị Trương thật đáng thương, vậy mà lại gả cho một ông chồng khủng bố như vậy!
Nếu không phải là cô còn có chút tín nhiệm với Nghiêm Hâm, tin anh sẽ không xuống tay ác độc với mình, nếu không nhất định sẽ dọa cô đến nước tiểu chảy chảy ra luôn! Ô ~~
Xe vừa dừng trước cửa tiệm thuê sách, Nghiêm Hâm còn không kịp xuống xe tìm người đã nhìn thấy Trương Vận Như ưỡn bụng to đi ra ngoài tiệm, thoáng chốc anh như bị điểm huyệt, không thể động đậy.
Bụng của cô làm sao vậy?
Cô rời anh chỉ mới 3, 4 tháng, thế nhưng cô ăn vào bụng lại lồi ra thế sao, không phải quá khoa trương chứ?
Lúc anh chưa tỉnh hồn, một thân hình đàn ông to con đi theo phía sau cô ra khỏi tiệm thuê sách, đưa nước suối cùng khăn lông cho cô, Vận Như mỉm cười, mở miệng nói chuyện với người đàn ông kia.
Mặc dù anh ngồi trong xe, không nghe được cô và người đàn ông kia nói cái gì, nhưng trên mặt cô lại hiện ra nụ cười ngọt ngào chết người như vậy cũng đủ khiến dạ dày anh sôi trào ghen tức rồi!
Anh mới là chồng cô, anh mới là người đàn ông có tư cách sở hữu từng nụ cười, từng cái nhíu mày của cô, người đàn ông kia dựa vào cái gì có được nụ cười chỉ thuộc về riêng anh chứ?
Anh bị ghen tức làm cho u mê, xung động rút chìa khóa, chuẩn bị xuống xe tranh luận với người đàn ông kia thì động tác khẽ vuốt bụng của cô giống như một cái đánh mạnh mẽ, đánh cho đầu óc anh choáng váng.
Cô. . . . . . Mang thai sao?
Anh nhớ vợ mấy người bạn trong lúc mang thai thường sẽ xuất hiện động tác này.
Cho nên không phải cô ăn mà mập ra, mà là mang thai?
Nghiêm Hâm tức giận nhăn lại mày, cô cũng chỉ rời anh đi mấy tháng ngắn ngủn, không chịu nỗi cô đơn, nhanh chóng lỡ lầm mang thai với thằng khác sao?
Cuối cùng cô đặt anh ở vị trí nào chứ?
Ném đơn ly hôn ra đó rồi vứt bỏ “chồng trước” sao?
Rất xin lỗi, anh còn chưa ký tên, cũng sẽ không ký tên, cho nên cô vẫn là vợ của Nghiêm Hâm anh, người vợ danh chính ngôn thuận!
Coi như cô mang thai con người khác thì sao, chuyện này có thể thảo luận sau, tóm lại, ghen tức mãnh liệt cùng tức giận che mờ mắt anh, anh tức giận mở cửa xuống xe, đứng dưới ánh mặt trời, lạnh lùng trừng mắt nhìn cô.
Vận Như không phát hiện bóng dáng anh, ngược lại Trần Duy Ninh đứng đối diện cô chú ý tới.
Trần Duy Ninh lén dò xét người đàn ông cao lớn trước mắt, nghĩ thầm người này ăn mặc xa hoa, khí chất sang trọng, nhìn cũng biết giá trị con người không hề tầm thường …
"Anh đang nhìn cái gì?"
Trương Vận Như phát hiện Trần Duy Ninh nhìn lơ đãng, tò mò nhìn theo tầm mắt anh, khi thấy bóng người dần dần đến gần, cô hít sâu một hơi.
"Em làm gì vậy? Mặt trời như vậy còn lạnh sao?" Trần Duy Ninh thấy phản ứng của cô, buồn cười trêu nói.
"Cô ấy không lạnh mà là nhìn thấy tôi tới."
Trần Duy Ninh không khỏi hỏi: "A, anh là ai?"
"Nghiêm Hâm, chồng của Vận Như." Nghiêm Hâm tự nhiên nói lên tên họ và thân phận của mình.
Phần 3
"A, anh chính là người chồng không chịu trách nhiệm của Vận Như?" Trần Duy Ninh khẽ nhíu mày, trong lời nói đầy ý khiêu khích, không thấy chút sợ hãi: "Xin chào, tôi là Trần Duy Ninh, bạn tốt của Vận Như."
Nghe vậy, Nghiêm Hâm hung hăng nheo lại mắt.
Cô đều nói với người ngoài như vậy sao? Người chồng không chịu trách nhiệm?
Rất tốt, trời đánh thật tốt!
Đúng vậy, anh thừa nhận anh là người chồng không có trách nhiệm, nhưng cô thì có sao?
Bỏ mình anh ở nhà, ở Cơ Long cùng một thằng đàn ông ngang tàng, như vậy coi như có trách nhiệm sao?
Ghê tởm hơn chính là còn mang thai, muốn người chồng như anh phải cư xử như thế nào?
"Cái anh gào rống này, không phải là tôi thích nói, anh để mặc vợ mình lớn bụng lưu lạc ở bên ngoài thì tính là cái dạng đàn ông gì?"
Để mặc vợ mình lớn bụng lưu lạc ở bên ngoài?
Những lời này có ý gì?
Nghiêm Hâm hoàn toàn ngây người ra, là trình độ tiếng Trung của anh quá kém, hay là người đàn ông này có ý nói, đứa nhỏ trong bụng Vận Như thật ra là của anh?!
Anh mất hồn ngồi trong phòng Vận Như, cho đến bây giờ vẫn không rõ lời Trần Duy Ninh nói có ý gì, cả người đứng ở đó.
"Làm sao anh tìm được chỗ này?" Vận Như rót ly nước đưa anh, không hiểu làm sao anh sẽ tìm được nơi mình dừng chân.
"Tiểu Hoa. . . . . . Là Tiểu Hoa vô tình gặp em, đến công ty nói với anh."
Nghe giọng nói của cô, cuối cùng anh phục hồi lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp khiến anh ngày nhớ đêm mong, trong lòng mênh mông không thôi.
Tất cả nhớ nhung, không cam lòng, giờ phút này nhìn thấy cô toàn bộ đều được cứu vớt, cho đến bây giờ anh mới biết, chỉ cần có thể nhìn thấy cô, chạm vào cô, cái gì cũng không quan trọng.
"Vậy sao? Em không để ý tới em ấy. . . . . ." Vận Như suy nghĩ một chút, thật đúng là không chú ý Tiểu Hoa có từng đến tiệm mượn sách hay không.
Chỉ là không ngờ Nghiêm Hâm thật sự tìm đến cô, thay vì nói là cảm xúc xúc động, chẳng bằng nói mình thật ra rất vui vẻ khi có thể nhìn thấy anh.
Nhưng vì sao anh đến đây? Bây giờ hai người đã không còn quan hệ, huống chi anh còn hoài nghi mình cùng anh Ngụy không trong sạch, đã như vậy, tội gì còn phải đi chuyến này chứ?
"Những thứ kia đều không quan trọng, quan trọng là theo anh về nhà!" Anh cầm tay cô, nghiêm túc nói.
Anh cũng không chịu được nữa cuộc sống không có cô bên cạnh, bây giờ chỉ muốn nhanh nhanh mang cô về nhà, đền bù tất cả những gì nhà họ Nghiêm thiếu cô, dĩ nhiên, cũng sẽ càng yêu cô chân thành hơn, chỉ hy vọng cô có thể mau về bên cạnh anh, trở lại nhà của hai người bọn họ.
"Anh đừng như vậy!"
Cô có chút sợ hãi, muốn hất tay anh ra: "Chúng ta đã ly hôn, không nên lôi lôi kéo kéo như vậy."
"Ai nói! Em chính là vợ anh."
Thấy cô không cảm kích, nói gì anh đều không buông tay: "Chúng ta căn bản không có ly hôn! Em chính là vợ của anh."
"Anh. . . . . . Anh đừng nói lung tung, em đã ký tên rồi."
Cô không dám tin tưởng mở lớn hai mắt, làm sao bọn họ có thể vẫn còn là vợ chồng chứ? Cô rõ ràng đã để lại đơn li hôn rồi, làm sao có thể đến bây giờ còn chưa li hôn xong chứ?
"Em không biết sao? Bây giờ nhà nước đã sửa lệnh lại rồi, nhất định phải hai vợ chồng đến Cục Dân Chính làm thủ tục mới có thể ly hôn, cho nên chúng ta vẫn là vợ chồng." Huống chi anh căn bản không muốn ký tên! Nghiêm Hâm chờ tính giải thích.
"Hả? Sao có thể như vậy?"
Cô trợn tròn mắt, đổi lúc nào sao cô không biết vậy?
"Vốn chính là như vậy!"
Bộ dạng ngây ngốc của cô cuối cùng cũng làm anh lộ ra nụ cười mỉm đầu tiên trong ngày.
Vận Như mím môi, nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười của anh, không khỏi tức giận lên.
Anh cười cô không chú ý thời sự mới gây ra truyện cười như vậy sao? Coi như cô đần đi, vậy cô đi với anh đến Cục Dân Chính là được chứ gì?
"Được, anh chờ em chút, chúng ta đi đến Cục Dân Chính.” Lần này nhất định phải mang giấy chứng nhận về, tránh cho người nào đó chê cười.
Anh vừa nghe, nụ cười nhanh chóng đông cứng lại, lập tức sưng mặt lên."Không đi."
Sao cô có thể không quan tâm như vậy?
Cô cứ vội vã như vậy muốn phủi sạch quan hệ với anh sao?
Lời nói dứt khoát như vậy, không thể nghi ngờ chính là cầm con dao đâm vào trái tim không thể chịu nỗi tàn phá của anh, anh khẽ cắn răng, nói gì cũng không chịu đồng ý.
"Tại sao?"
Cô hoài nghi rốt cuộc anh có biết mình quyết định cái gì hay không? "Không tin em lại không ly hôn với em, anh thật rất kỳ quái đó!"
"Em đã mang thai con anh, còn dám hỏi anh vì sao?" Anh vừa giận vừa hờn gầm nhẹ.
Cho đến bây giờ anh mới hiểu được, từ đầu đến cuối Vận Như không có người khác, vẫn luôn chỉ có một người đàn ông là anh, duy nhất anh.
Những người đàn ông lượn lờ bên người cô tất cả đều tham muốn mãnh liệt giữ lấy sắc đẹp của cô, bây giờ suy nghĩ lại thật đúng là ngu xuẩn, mình thiếu chút nữa lại vì những kẻ địch kia mà mất đi cô.
Nếu như trong lòng cô không có anh, sẽ không xa anh mười năm mà thủ trinh cho anh. . . . . . Mặc dù cô không nói ra, nhưng anh tin tưởng vậy.
"Thì ra là anh vì con mà tới." Ánh mắt của cô ảm đạm, coi như thấy rõ ý đồ của anh.
Nếu như không có đứa nhỏ, anh sẽ không đến đây tìm cô, càng sẽ không chịu không đi làm thủ tục li hôn?
Sự chua xót không nói nên lời từ dưới đáy lòng tràn ra, mùi vị kia. . . . . . Thật đau khổ thật đau khổ. . . . . .
"Không phải!"
Nghiêm Hâm tức muốn ngất, vừa nóng vừa giận, giận cô không hiểu trái tim mình, như vậy so với giết anh còn đau đớn hơn. "Là vì em, em so với ngu ngốc còn đần hơn!"
". . . . . . Anh làm gì mà mắng người khác?" Cô nháy mắt mấy cái, như cũ không hiểu ý anh.
"Bởi vì em đần đến không có thuốc chưa!"
Anh đứng lên, phiền não, ở trong phòng không coi là lớn đi tới đi lui. "Người một nhà có lời gì không thể nói? Chịu uất ức tại sao không nói? Ngay từ lúc mười năm trước em nên nói cho anh biết."
Trương Vận Như chấn động, lảo đảo đi lui một bước, cũng may hộc tủ sau lưng ngăn thân thể cô lại mới không đặt mông ngã ngồi xuống đất.
"Anh. . . . . . Em không biết anh đang nói cái gì."
Mặt cô trắng bệch, cô cúi đầu, chột dạ quay mặt.
Phần 4
"Cho đến bây giờ em còn gạt anh? Mẹ cũng đã chính miệng thừa nhận rồi!" Anh tiến lên cầm vai cô, có chút kích động nói.
Trương Vận Như kinh ngạc, mở to mắt, hai chân không khỏi mềm nhũn.
Cho dù cô nghĩ như thế nào, cũng không tin Lưu Thục Quyên kiêu ngạo sẽ tự thừa nhận trước mặt người nhà chuyện xấu mình làm.
Nghiêm Hâm nhìn vẻ mặt luống cuống của cô, rốt cuộc khó nhịn mà ôm cô vào ngực …
Trời! Anh nhớ người phụ nữ này biết nao nhiêu! Thiếu chút nữa anh sẽ phải mất đi cô!
"Bà nội vì chuyện này nổi giận rất lớn, mẹ cũng thừa nhận sai lầm rồi, bây giờ lôi kéo ba đến trung nam bộ, đến một chỗ sẽ cầm hình em giữ người hỏi, nói không tìm được em tuyệt không về."
Anh nhẹ giọng tự thuật chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, cố gắng duy trì giọng nói bình thản để tránh hù cô cùng đứa bé."Em nhẫn tâm nhìn hai lão già có nhà không thể về sao? Cùng anh về nhà, được không?" Anh dịu dàng khuyên nhủ.
Cô không lòng dạ sắt đá như vậy, đã cảm nhận được sự hối hận của mẹ chồng, cũng được biết trưởng bối chung quanh vì cô mà bôn ba khắp nơi, thành thật mà nói thật rất không nhẫn tâm, nhưng, mình dễ dàng thỏa hiệp như vậy sao?
Hôn nhân là chuyện cả đời, mới đầu vì anh thay mình giải vây, cô coi trọng cam kết thành vợ của anh, bây giờ lại muốn vì sự vất vả của ba mẹ chồng mà quay về