r/> Căn phòng rộng thế này, đêm nào cũng vậy, làm việc xong anh lại ảm thấy trống trải, từ khi có cô, cảm giác ấy càng khó chịu hơn. Anh mỉm cười nhẹ nhàng ôm lấy cô, dù vợ anh ham ăn ham ngủ nhưng ít ra có cô căn phòng này cũng có thêm hơi ấm. Dương Mẫn khẽ cựa mình, chép chép miệng mấy cái rồi ngủ tiếp.
- Thế này mà cứ ra vẻ sợ sệt, giờ lại lăn ra ngủ thế này, đúng là ngốc!
Anh hôn yêu vào trán cô, thoắt cái đã gần hai giờ sáng, anh với tay tắt điện rồi nhắm mặt lại, đêm nay anh thực sự rất vui… Buổi sáng mở mắt ra, anh nhìn sang bên cạnh để chắc rằng cô vẫn nằm đó, anh ước sao có thể giữ lại khoảnh khắc ấy, lúc cô vòng tay ôm lấy anh và ngủ thật ngon lành.
"Anh yêu em"
Anh nghĩ thầm và tự mỉm cười với ý nghĩ ấy.
Lúc cô tỉnh giấc thì thấy anh đang khom lưng ủi đồ. Cô dụi dụi mặt, từ trước đên giờ quần áo anh cô giặt nhưng chưa từng ủi cho anh một cái áo nào, mà nói cho đúng thì cô cũng chẳng biết ủi quần áo.
Nghe tiếng cô ngáp, anh quay lại mỉm cười.
- Dậy rồi à? Em ngủ như heo ấy, chắc trời có sập cũng chẳng biết. - Kệ em!
Dương Mẫn dụi dụi mắt lọ mọ đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.
Chiếc bàn chải nhỏ của cô được để ngay ngắn bên cạnh bàn chải của anh, bất giác Dương Mẫn mỉm cười, cảm thấy hết sức hạnh phúc.
Lúc cô đánh răng rửa mặt xong thì anh đã ăn mặc chỉnh tề. Nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ, cô bỗng thấy hối hận, đồ ăn sáng còn chưa nấu, lại để anh đi làm bụng đói. Nhìn mặt cô bí xị, anh nhẹ bật cười xoa đầu.
- Mai anh dậy thì gọi em dậy với! – Cô ngước mắt nhìn anh. - Hì hì, tại thấy em ngủ ngon quá không nỡ gọi. Được rồi, mai anh sẽ gọi, dù sao anh cũng thích ăn đồ em nấu hơn.
Anh hôn lên trán cô rồi xách cặp đi làm.
Dương Mân bỗng thấy bâng khuâng quá đỗi, đây chẳng phải là cuộc sống mà cô ao ước hay sao, nhớ lại những ngày đầu khốn khổ, cô chợt mỉm cười.
Anh thay đổi, cô cũng thế, chẳng biết từ bao giờ cô đã yêu anh hơn, yêu hơn rất nhiều.
Sáng hôm ấy Bạch Khiết dậy muộn, cơ thể cô mệt mỏi dị thường, miệng cũng khô đắng. Cô vịn thành giường đứng lên thì lảo đảo ngã xuống.
- Thôi chết rồi!
Bạch Khiết lẩm bẩm. Bây giờ cô mới nhận ra toàn thân mình nóng như hòn than, mọi thứ trước mắt cứ méo mó dần đi. Cô vội với tay lên đầu giường lấy điện thoại, đầu cô cứ hoa lên, Bạch Khiết gắng gượng nhìn vào màn hình, mọi thứ cứ mờ đi, đầu đau như muốn vỡ tung, cô cuống cuồng tìm số Vương Lâm.
- Anh mau đến đi… em… em không xong rồi…
Đó là giây phút cuối cùng cô còn nhận thức được trước khi ngã ra sàn nhà ngất lịm đi.
- Alo! Alo!
Đâu dây bên kia lo lắng hét lên nhưng chiệc điện thoại đã tuột khỏi tay cô.
Trong cơn mơ màng, Bạch Khiết lại mơ thấy hình ảnh một người đàn mặc áo trắng, ngồi bên chiếc giường trắng…
Mùi thuốc sát trùng là thứ mùi mà Bạch Khiết ghét nhất. Chỉ cần một chút thôi là cô đã cảm thấy buồn nôn, ớn lạnh.
Cô cố mở mắt ra nhưng thứ anh sáng kia cứ chiếu thẳng vào mắt cô.
- May quá, chị tỉnh lại rồi!
Có tiếng ai đó nói.
- Cảnh Liên… - Trời ạ, bệnh quá lú lẫn hết rồi, em là Thiên Kỳ đây mà! - À…
Cô ngước mắt nhìn lên. Lại là anh chàng đẹp trai ấy.
- Khi nãy tôi gọi nhầm cho cậu à? - Ừ, còn tỉnh chán, thế mà cứ sợ bị sao rồi! – Thiên Kỳ mỉm cười đặt tay lên trán cô. – Chị bớt sốt rồi, lát nữa tình yêu của chị sẽ mang cháo đến, cứ yên tâm mà dưỡng bệnh đi!
Bạch Khiết phì cười, cậu ta lúc nào cũng thích bông lơn.
Thiên Kỳ ngồi trên chiếc ghế, hai tay tì vào giường bệnh chống cằm nhìn cô mà cười, cô vừa buồn cười vừa thấy kì cục.