h, không cần biết có bất kỳ chuyện gì xảy ra, em sẽ cố gắng chống chọi với bệnh của em”.
Sợ sợ hãi cũng tạm giảm đi một nửa, Tề Diệu xúc động ôm chặt lấy cô:
“Anh cảm ơn em. Anh yêu em, Phi Phi”.
“Em cũng yêu anh”.
“Ừm, hai chúng ta cùng ngoắc tay”. [Bơ lượn qua: “Trẻ con thía anh chị”. Tề Diệu quát: “Đi-chỗ-khác-chơi”. Bơ: “Biến liền”)
Không ngờ anh cũng học cách ngoắc tay của con trai, nước mắt cô càng trào ra.
“Dzạ, anh và em ngoắc tay”.
Cả ngày, Tề Diệu mừng rỡ như phát điên. Anh nói to tới mức các công nhân đều mất hồn, làm ông chủ Phương tới giám sát tiến độ cũng giật mình.
“Tề Diệu, cậu sao thế?”. Ông chủ Phương vội hỏi.
Tề Diệu liền ôm cổ ông chủ Phương.
“Chú Phương, cảm ơn chú đã luôn quan tâm tới cháu. Cả đời này cháu coi chú như cha cháu”.
Thấy Tề Diệu đột nhiên ôm ông chủ Phương nên ai cũng lấy làm lạ.
“Tề Diệu, có phải bệnh viện đã thông báo tin tốt không vậy?”
Ông chủ Phương đoán việc Tề Diệu bất ngờ ôm lấy ông như thế này chắc chỉ xoay quanh việc của vợ.
Gương mặt anh không giấu được sự mừng rỡ.
“Đúng thế. Bệnh viện mới gọi điện tới thông báo cho cháu là đã tìm được ân nhân hiến tủy thích hợp với vợ cháu”
“Thật sao? Chúc mừng cậu. Chắc ông trời cảm động với tất cả những gì cậu đã làm với vợ cậu”. Chính ông còn bị làm cho cảm động nữa là ông trời.
“Cảm ơn chú”.
Công trường ai cũng lên tiếng chúc mừng. Tề Diệu cảm động trước những lời đó còn hơn với lúc đồng nghiệp chúc mừng anh thắng kiện.
“Tôi xin cảm ơn tất cả mọi người”.
“Sao cậu không tới bệnh viện ngay đi?”. Ông chủ Phương cười nhưng mắt lại hơi đỏ.
“Dzạ, cháu muốn xin phép chú cho cháu tới bệnh viện!”.
“Thằng này, xin phép gì mà xin phép. Đi đi!”
“Dzạ!”
“Nhớ sau khi vợ cậu ra viện, tôi mời cả nhà cậu ăn cơm”
Cuộc giải phẫu ghép tủy thành công, không hề phát sinh bất kỳ bài xích nào. Sau đó Trình Tâm Phi bắt đầu điều trị bằng hóa chất. [Hùi xưa, coi phim gì cũng có nói “bài xích”… nôm na là… chuyện gì bất thường)
Nửa năm sau…
Vì mẹ Trình nhất quyết muốn chăm sóc cho con gái nên Tâm Phi tạm thời về sống với mẹ. Tề Diệu cũng đồng ý. Vợ anh dù sao đi nữa cũng còn yếu, cần mẹ chăm sóc.
Sau khi công ty Luật thành lập, anh giao việc cho cấp dưới và chỉ giải quyết những chuyện quan trọng nhất. Trừ khi khách hàng chỉ đích danh muốn anh làm luật sư đại diện, còn không anh đều giao cho các luật sư khác.
Hàng ngày, sau giờ làm việc, anh đi đón nhóc Duy Duy rồi lái xe đến nhà ba mẹ Trình thăm vợ và ở lại ăn cơm. Anh tin, ngày cô về nhà với anh không xa nữa.
Sau bữa tối, Duy Duy xem ti vi cùng ông bà ngoại trong phòng khách. Trình Tâm Phi ra trước ban công ngắm trăng.
Nhìn bầu trời đêm đẹp lung linh, cảm xúc của cô ùa đến.
Bất chợt, người cô được choàng lên bởi một chiếc áo khoác. Cô không cần quay đầu lại cũng biết ai choàng cho mình.
“Ở đây lạnh lắm. Sau này ra đây đứng em phải mặc áo khoác”.
Đúng là hơi lạnh. Hì. Tề Diệu lo lắng quá rồi. Nhưng cô cũng cảm thấy rất ấm áp trước sự chăm sóc của anh.
“Em cảm ơn”. Cô cười. Qua đợt xạ trị bằng hóa chất làm cô rụng hết tóc, giờ phải đội mũ len”.
Tề Diệu nhìn vợ, môi cong lên. Nhìn cô hơi yếu nhưng sắc mặt đang dần trắng hồng trở lại. Anh chắc chắn không bao lâu nữa cô sẽ hoàn toàn khỏe mạnh.
“Sao anh nhìn em? Vì không có tóc nên giống “ni cô”…
Trình Tâm Phi nói chưa hết câu đã bị anh ôm vào lòng, hôn lên môi.
“Anh yêu em, Phi Phi”
Ui trời. Cô còn chưa nói hết câu. Lúc nãy cô chỉ định giỡn chút cho vui.
Không biết tại sao sau khi cô mắc bệnh và phải điều trị lâu dài như thế, cô lại có cảm giác anh và cô lúc đó mới thực sự là vợ chồng, chỉ cần nhìn vào nhau là hiểu được tâm tư tình cảm của nhau.
Rời môi cô, Tề Diệu vẫn ôm chặt lấy cô.
“Cảm ơn em”.
“Sao lại cảm ơn em?”. Cô giương đôi mắt lấp lánh nhìn sâu vào mắt anh.
“Vì chuyện em đã hứa với anh”. Anh lại hôn lên môi cô. “Cảm ơn em đã cố gắng chống chọi với tất cả”. Đợt trị liệu có thể nói là rất khổ, nhưng cô chưa bao giờ mở miệng than vãn, lúc nào cũng vui vẻ.
“Chẳng phải em đã ngoắc tay với anh đó thôi”
“Giờ ngoắc tay nữa em”
“Ủa, sao lại ngoắc nữa?”
“Chúng mình ngoắc tay, phải sống với nhau cả đời”. Tề Diệu giơ ngón tay ra chờ cô cũng giơ ra nhưng lại không thấy. “Phi Phi?”
“Em có được đưa ra điều kiện không?”
“Điều kiện gì? Muốn gì anh cũng chiều”.
“Em muốn sao trên trời kia kìa, anh hái xuống cho em được chứ?”. Trình Tâm Phi nói xong cười khẽ. Biết anh yêu cô nhiều như thế nào nên giờ lòng cô đã không còn bị đè nén như trước kia, vô tư hơn rất nhiều.
“Anh hái xuống cho em liền đây”.
Anh nói xong thì định trèo lên ban công, cô vội ôm chầm lấy anh.
“Anh làm gì thế? Em giỡn, em nói giỡn thôi. Đừng có tưởng thật. Em biết anh sẽ hái xuống cho em mà”.
“Vậy giờ nói điều kiện khác của em đi?”
“Em muốn chúng mình không chỉ sống với nhau cả đời mà còn yêu nhau tới già, được không?”. Cô cười.
“Đồng ý, yêu nhau tới già”.
Cả hai hôn nhau, sau đó ngoắc tay.
“Ba mẹ ơi, Duy Duy cũng thích ngoắc tay”. Tề Duy Duy từ phòng khách chạy ra gọi ba mẹ vào ăn trái cây. Nhìn thấy ba mẹ đang ngoắc tay nên cậu bé cũng chìa ngón tay nhỏ xíu ra.