Bạc Thanh Hàn nhấc điện thoại bên cạnh gọi nội tuyến cho thư ký Lý, đồng thời gọi điện cho Mộc Cận.
Không ngờ Mộc Cận tắt máy.
Thực ra không phải cô cố ý tắt máy. Đêm qua không ngủ được, đành dùng điện thoại lên mạng đọc tiểu thuyết, nên xem ra điện thoại hết pin đã tự động tắt. Chín giờ bốn mươi sáng, sau khi rời giường, cô tiện tay cắm sạc điện thoại, sau đó quay người đi thu thập hành lí.
Trong kí túc xá còn có Đâu Đâu và Đào Tử. Đồ đạc của Mộc Cận đã chuyển hết tới chỗ Cố Tuấn Nghiêu từ trước, bây giờ cũng không còn gì để thu thập. Đâu Đâu và Đào Tử yên lặng giúp cô đóng gói nệm chăn, giúp cô sắp xếp mấy thứ đồ lặt vặt, cuối cùng rốt cục Đâu Đâu ngẩng đầu lên nói: “Mộc Cận, sau này nếu có dịp đến Bắc Kinh, nhất định nhớ đến tìm tớ.”
Mộc Cận nhẹ gật đầu: “Tớ biết rồi. Cậu nếu tới Thâm Quyến cũng đừng quên tìm tớ.”
Sau đó cô nhìn thấy khóe mắt Đâu Đâu đỏ lên.
Mộc Cận cũng rất muốn khóc. Ở cùng nhau bốn năm, bốn người chưa từng xảy ra chuyện gì to tát, ngay cả mâu thuẫn nhỏ xíu cũng chưa từng có, hòa thuận còn hơn cả người thân. Hai ngày trước lão đại cũng đã trở về nhà, Đâu Đâu và Đào Tử vì đều là người Bắc Kinh, cho nên vẫn còn ở lại trường.
Lần này Mộc Cận đi rồi, có lẽ hai người cũng sẽ về nhà. Cuộc sống sinh hoạt chung của bốn người coi như đã hoàn toàn đi đến một dấu chấm, cả quãng đời đại học, vĩnh viễn đã trở thành quá khứ.
Khóe mắt Đào Tử cũng hồng hồng, trề miệng nói với Mộc Cận: “Nhớ phải liên lạc thường xuyên, có gì cần giúp đỡ thì nói một tiếng đừng có khách khí. Nếu còn quay lại Bắc Kinh làm việc thì nhớ đến chào tớ với Đâu Đâu, bọn tớ sẽ giúp cậu thăm dò.”
Mộc Cận giang hai tay ôm Đào Tử, nước mắt thoáng cái chực trào ra, nghẹn ngào: “Tớ biết rồi.”
Đào Tử cảm giác trên cổ mát mát, cũng rơi lệ, vòng tay ôm Mộc Cận, vỗ vỗ lưng cô.
Mộc Cận lại quay sang ôm Đâu Đâu: “Đâu Đâu, sau này gặp lại.”
Đâu Đâu cũng khóc, nước mắt rõ ràng đã rưng rưng, nhưng cô nhất quyết chịu đựng không để nó rơi xuống: “Tớ biết rồi biết rồi, sau này còn nhiều dịp mà. Mùa đông tớ sẽ đến Thâm Quyến ăn uống của cậu, đến lúc đó cậu đừng có chê tớ phiền phức.”
Trong mắt Mộc Cận vẫn còn ngấn lệ, nhưng lại bật cười: “Cậu ăn ít đi một chút thì tốt hơn.”
Đâu Đâu cười đánh Mộc Cận, nhưng lại cười ra nước mắt.
Cuối cùng xe Cố Tuấn Nghiêu cũng đến dưới lầu, Mộc Cận gạt nước mắt, nói với Đào Tử và Đâu Đâu: “Đừng tiễn nữa, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là trong phòng kí túc xá này, vậy thì hãy tạm biệt từ đây đi. Đào Tử, chúc cậu sau này muốn ăn bao nhiêu táo thì được ăn bấy nhiêu; Đâu Đâu, chúc cậu học nghiên cứu sinh thuận lợi rồi tự chào hàng mình ra ngoài. Sau này có cơ hội chúng ta sẽ gặp lại!”
Một câu nói khiến cho Đào Tử và Đâu Đâu vốn không khóc lại bắt đầu rơi nước mắt. Đào Tử rất muốn khóc nhưng lại cố giả vờ như đang cười, nhào lên ôm lấy Mộc Cận, nói: “Tạm biệt.” Đâu Đâu thì khóc lên thành tiếng, ôm Mộc Cận nói thẳng: “Tớ sẽ rất nhớ cậu.”
Mộc Cận cũng khóc theo hai người, đứng ở cửa ra vào nhìn lại căn phòng một lượt. Bốn chiếc giường quen thuộc, bệ cửa sổ quen thuộc, tấm áp phích quen thuộc, từ giờ trở đi hoàn toàn vĩnh biệt. Cô một trái một phải vỗ vỗ bả vai Đào Tử và Đâu Đâu, thấp giọng nói câu “Tạm biệt” rồi quay người đi xuống lầu.
Cố Tuấn Nghiêu trông thấy Mộc Cận, vừa giúp cô xách hành lí vừa nói: “Khóc à?”
“Ừm.” Mộc Cận vẫn đang nghẹt mũi, nhưng không hề thấy mất mặt, chỉ vừa nấc vừa nói, “Khóc.” Nói xong mở cửa xe ngồi vào, từ trong xe nhìn lên cửa sổ phòng ngủ - Đâu Đâu và Đào Tử đang chen chúc ở đó vẫy tay với cô.
Cô không nén được cảm thấy mũi cay xè, thò tay lên lấy hộp khăn giấy đằng trước, không dám kéo cửa sổ xe xuống mà chỉ xua xua tay với hai người trên lầu.
Bởi vì chia ly đơn thuần như vậy, cho nên lại càng thấy đáng quý và khó quên, giống như chia tay một lần có khả năng sẽ là vĩnh biệt, cả đời này có lẽ sẽ không còn có dịp gặp lại.
.
Lúc đến sân bay vẫn còn sớm, Mộc Cận đi xếp hàng làm thủ tục, nhân thể tiến hành gửi hành lí, lúc lo liệu xong mới nhìn đến thời gian, hai giờ.
Chuyến bay vào lúc ba rưỡi.
Mộc Cận giục Cố Tuấn Nghiêu quay về đi làm, còn cô sau khi kiểm tra an ninh thì đợi một lúc là có thể lên máy bay. Nhưng Cố Tuấn Nghiêu hết nhìn đông nhìn tây lại quay trái quay phải, nhất định không chịu đi, một lúc lại bảo vào siêu thị giúp Mộc Cận mua đồ ăn, một lúc lại nói mua giúp Mộc Cận quyển sách để xem trên đường đi. Mãi đến tận hai giờ năm mươi, mọi người xếp hàng qua cửa kiểm soát đã dài dằng dặc, Cố Tuấn Nghiêu vẫn không cho Mộc Cận đi xếp hàng, Mộc Cận không kìm được có chút sốt ruột.
Cô cau mày hỏi: “Cố Tuấn Nghiêu, nếu bây giờ em không đi xếp hàng qua cửa kiểm soát, anh cho rằng em vẫn kịp lên máy bay sao?”
Cố Tuấn Nghiêu ngẩng đầu nhìn lên bảng chỉ dẫn to đùng ở đối diện, từng dãy kí tự màu đỏ đang lập lòe biến đổi. Anh giơ tay xem đồng hồ, đã gần ba giờ rồi.
Rốt cục anh thở dài: “Đi thôi, anh đi xếp hàng cùng em.”
Thực ra xếp hàng trước nay luôn rất nhàm chán. Mộc Cận vừa tán gẫu với Cố Tuấn Nghiêu, vừa nghe anh dặn dò một hai ba bốn năm, vừa nhìn màn hình tinh thể lỏng cực lớn. Viền màu đen, chữ màu đỏ, một hàng lại một hàng. Cô thò tay lấy điện thoại ra quơ quơ trước mặt Cố Tuấn Nghiêu: “Bây giờ tắt máy đây, khi nào em đến Thâm Quyến sẽ gọi điện cho anh. Em chỉ về nhà, không phải đi xa nhà, anh yên tâm đi.”
Cố Tuấn Nghiêu gật gật đầu.
Tốc độ kiểm tra an ninh khá nhanh, chưa đến ba giờ mười lăm đã đến lượt Mộc Cận. Cố Tuấn Nghiêu lùi lại phía sau, nhìn Mộc Cận đứng trước cửa thoát hiểm kiểm tra an ninh, vẫy vẫy tay với cô. Mộc Cận ôm túi, quay lại vẫy tay với Cố Tuấn Nghiêu, miệng nói không ra tiếng câu “Tạm biệt”, nhẹ nhàng quay người mà đi.
Cố Tuấn Nghiêu đứng đó, mắt nhìn Mộc Cận rẽ vào trong, đến khi không trông thấy bóng dáng cô nữa mới lắc đầu, chậm rãi xoay người chuẩn bị quay về công ty.
Ai ngờ vừa xoay lại, anh liền sững sờ cả người.
Trên tất cả các màn hình trước mặt anh đập vào năm chữ cực lớn.
Mộc – Cận – anh – yêu – em.
Cố Tuấn Nghiêu chưa kịp phản ứng, chỉ thấy xa xa Bạc Thanh Hàn đang thở hồng hộc chạy tới, tìm tới tìm lui trong hàng người đang xếp hàng qua cửa kiểm soát.
Anh nhịn không được vẫy vẫy tay với Bạc Thanh Hàn.
Bạc Thanh Hàn cũng nhìn thấy Cố Tuấn Nghiêu, lại chạy về phía anh, câu nói đầu tiên là: “Mộc Cận ở đâu?”
“Vào trong rồi, điện thoại cũng đã tắt máy.” Cố Tuấn Nghiêu chỉ chỉ cằm về phía cửa kiểm soát sau lưng, lại nhìn sang Bạc Thanh Hàn, “Tôi đã cố kéo dài thời gian nhưng vẫn không đợi được anh, tôi tưởng anh sẽ không đến.”
“Tắc đường nên chậm trễ.” Bạc Thanh Hàn mắt nhìn màn hình bốn phía, mấp máy môi, nói: “Cô ấy không nói gì sao?”
“Không có. Không khéo, còn chưa nhìn thấy.” Cố Tuấn Nghiêu nói xong ngừng lại một chút, nhìn Bạc Thanh Hàn mỉm cười, “Tôi đoán vé cho chuyến bay này, có lẽ vẫn chưa hoàn toàn bán hết.”
Nói xong anh đầu cũng không quay lại, đi nhanh ra cửa bên ngoài.
Để lại Bạc Thanh Hàn vẫn còn đứng đó thêm vài phút, không biết là đang suy nghĩ gì. Một lúc sau anh giơ tay nhìn đồng hồ, thở dài thật sâu, cũng quay người đi ra cửa bên ngoài.
Phía sau lưng anh, đồng hồ điện tử cực lớn của sân bay hiển thị:
Năm hai ngàn lẻ bảy, ngày mùng bảy tháng sáu, mười lăm giờ hai mươi tám phút ba mươi chín giây.