?” Cố Tuấn Nghiêu bất ngờ ngẩng đầu nhìn Mộc Cận, hai mắt dường như chợt lóe sáng, “Hay chỉ có một mình em?”
Mộc Cận cắn môi không dám nhìn anh, một lúc sau mới thấp giọng nói: “Một mình em.”
Cố Tuấn Nghiêu “À” một tiếng, đột nhiên trầm thấp cười, cũng không hỏi nữa, đưa tay khởi động xe.
Đến cổng trường, Mộc Cận đang định xuống xe thì Cố Tuấn Nghiêu bỗng gọi cô lại, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Cô vẫn để tay trên cửa xe, quay đầu hỏi: “Sao vậy?”
Mộc Cận sững sờ, không ngờ cô đã giấu diếm tốt như vậy, vẫn có thể bị anh nhìn ra.
Cô đưa tay sờ sờ mũi, hé miệng khẽ cười với Cố Tuấn Nghiêu, nét mặt nhàn nhạt vui vẻ: “Không có gì, em nhớ nhà. Em lại chỉ có một mình ở bên ngoài đón năm mới, nhưng mà anh yên tâm đi, trường em vẫn có lệ cũ, tối mai sẽ cùng ăn bữa cơm tất niên với thầy hiệu trưởng, đãi ngộ thật cũng không tệ.”
Cố Tuấn Nghiêu nhíu mày, khẽ “Ừm” một tiếng: “Kí túc xá có đủ ấm không?”
Mộc Cận gật gật đầu: “Đủ, em còn phát nóng lên ấy.”
Ánh mắt Cố Tuấn Nghiêu vẫn chăm chú trên mặt cô, nhìn một lúc lâu mới nhẹ gật đầu, nói: “Anh đưa em đến dưới lầu, trời tối lắm, trong trường lại không có người, anh không yên tâm.”
Mộc Cận vốn muốn từ chối, nhưng lại thấy không tiện mở lời, chỉ khẽ gật đầu, quay người đẩy cửa xe. Cô vừa xuống xe vừa lấy điện thoại trong túi ra xem giờ, ai ngờ điện thoại lại tự động tắt máy, vì vậy cô kéo kéo cổ áo hỏi Cố Tuấn Nghiêu: “Mấy giờ rồi?”
“Tám rưỡi.” Cố Tuấn Nghiêu cũng cầm điện thoại xem giờ, “Kí túc xá chẳng có mấy người, em xác định dám ở lại?”
Mộc Cận lườm anh: “Anh cũng coi thường em quá, có gì mà không dám.”
“Thế à.” Cố Tuấn Nghiêu đột nhiên cười, “Cũng không biết là ai, ôm anh khóc không dứt, dỗ thế nào cũng không nín.”
Anh muốn nói đến một lần hồi học cấp hai, bố mẹ Mộc Cận đều đi công tác, cô sang nhà Cố Tuấn Nghiêu ở hai ngày. Không ngờ lúc tan học về nhà gặp sự cố trong thang máy, mắc kẹt ở lưng chừng hơn hai tiếng đồng hồ.
Chờ nhân viên sửa chữa mở được cửa thang máy, Mộc Cận vừa trông thấy Cố Tuấn Nghiêu đã khóc đến trời đất mịt mù, dỗ thế nào cũng không được, nước mắt nước mũi lau hết vào người anh.
Cuối cùng vất vả lắm mới dỗ được cô vào nhà, cô vẫn còn thút tha thút thít, đôi mắt đỏ hồng như thỏ: “Tối như mực, em tưởng sẽ không ra được.”
Từ đó về sau Mộc Cận rất ít khi ở một mình, thà leo thang bộ chứ không đi thang máy.
Không ngờ Mộc Cận chỉ nhẹ nhàng cười: “Chuyện đã bao nhiêu năm rồi, anh tưởng em vẫn còn là nhóc con hồi đó sao. Mấy năm đại học thì không nhưng lần trước thực tập chẳng phải em cũng thuê phòng ở một mình còn gì.”
“Cố Tuấn Nghiêu, em sớm đã không còn là Mộc Cận ngốc nghếch hồ đồ nữa.” Giọng nói của cô bỗng trở nên kìm nén, có chút trống rỗng, “Em đã trưởng thành, chẳng qua anh không muốn tin mà thôi.”
Cố Tuấn Nghiêu đột nhiên quay đầu lại nhìn cô, ánh đèn đường u tối, không thấy rõ vẻ mặt cô, dường như chỉ cảm thấy cô đang đeo một chiếc mặt nạ trống rỗng, không chút biểu cảm. Anh hoảng sợ: “Mộc Cận…”
“Em nói thật đấy!” Mộc Cận lại đột nhiên mỉm cười quay sang nhìn anh, trong ánh mắt hiện lên ánh hào quang, cười thật xinh đẹp, rực rỡ: “Lúc anh ra nước ngoài em mới học cấp ba, chớp mắt đã tốt nghiệp đại học. Cố chấp phải loại bỏ đi, anh phải học tập cho tốt để cùng nhau tiến lên nhé!”
Nói xong, cô ha ha cười, bước nhanh về phía trước.
Buổi tối trời nổi gió, thốc vào người thấy hơi lạnh, Cố Tuấn Nghiêu lẳng lặng đi sau lưng cô, khẽ nhíu mày.
Mộc Cận đi hai bước, phát hiện ra anh không theo kịp, vì thế cô quay đầu lại nhìn anh: “Không đi sao?”
“Em trưởng thành là tốt, nhưng trước mặt anh có cần thiết phải chống đỡ thế không Mộc Cận?” Cố Tuấn Nghiêu ngừng lại một chút, lại nói, “Em hãy trung thực với anh, giữa em và Bạc Thanh Hàn rốt cuộc là có chuyện gì?”