Ngôn không nói, chỉ nghịch chiếc cốc trong tay. Tôi đắn đo một lát, hơi ngẩng đầu, dũng cảm nhìn chàng: “Giả sử tôi muốn gả tôi cho chàng, chàng có ưng không?”.
Công Nghi Phỉ bật cười, phun cả rượu trong miệng ra ngoài, một nửa bắn lên áo tôi.
Mộ Ngôn để cái chén xuống, ngồi im không nói, mắt nhìn cành mai để trên bàn. Mặc dù cũng biết không nên hy vọng nhiều, nhưng lòng không kìm được vẫn thầm hy vọng.
Lát sau, cuối cùng chàng lên tiếng, nhưng chẳng ăn nhập gì với câu hỏi của tôi: “Cha mẹ cô nương có biết chuyện không?”.
Tôi hiểu ra, trang trọng gật đầu.
Chàng cười: “Họ có biết người cô nương muốn lấy là chủ hiệu tạp hóa?”.
Tôi ngớ người: “Sao?”.
Công Nghi Phỉ lại bật cười, rượu lại phun ra lần nữa, Mộ Ngôn thoáng liếc chàng ta, quay đầu nói với tôi: “Lấy tôi rất khổ, cô có bằng lòng?”.
Tôi ngẫm nghĩ, cuối cùng hiểu ý chàng, có lẽ chàng vẫn cảm thấy chuyện quá hoang đường, không muốn lấy tôi, nhưng lại sợ làm tôi tổn thương mới viện cớ đó để tôi nản chí tự rút lui. Nhưng chàng không biết nếu chàng đúng thật chỉ là chủ hiệu tạp hóa, nếu…
Tôi nghĩ mặt tôi nhất định nở một nụ cười thật tươi: “Nếu là ông chủ hiệu tạp hóa thì quá tốt…”.
Không kìm được nắm tay Mộ Ngôn: “Tôi có thể nuôi chàng”.
Lần đầu tiên cảm nhận vẻ mịn màng, êm dịu của bàn tay chàng, nhưng lòng còn xúc động hơn. Một giọt nước long lanh trên cành mai trắng, rơi trên bàn tay, cảm giác trên mặt hơi ươn ướt, vội lấy ống tay áo lau, không biết có phải tửu lầu bị dột?
Cuối cùng Mộ Ngôn cũng đồng ý để tôi đi theo, thầm hiểu có lẽ chàng muốn đưa tôi về Vệ quốc, nhưng không có người hộ tống, lại không thể bỏ mặc tôi, không có cách nào khác, đành đưa tôi đi cùng.
Đi theo mấy ngày mới biết hai người bọn họ định đi đến Dĩnh Xuyên. Nghe nói ở đó có một người họ Hình làm nghề đúc kiếm nổi tiếng. Hình lão gia cơ hồ dùng tâm huyết nửa đời đúc được một thanh kiếm quý, mời các bậc anh hùng thiên hạ đến thử sức để tìm chủ nhân cho thanh bảo kiếm của mình. Chuyến đi này của họ là vì chuyện đó. Cũng phải nói thêm, đương kim gia tộc đúc kiếm nổi tiếng nhất phải là Công Nghi gia ở Bối Trung.
Mặc dù đến nay Công Nghi gia đã bị hủy hơn sáu năm, nhưng Mộ Ngôn đã lấy được từ Khanh Tửu Tửu bí thuật đúc kiếm gia truyền của họ, không hiểu sao vẫn có hứng với thanh kiếm của Hình gia.
Tôi quay sang hỏi dò Công Nghi Phỉ mới biết thì ra thanh kiếm Hình lão gia đúc không phải là kiếm thường, ngay từ khi cho thép vào lò đã chế vào máu người để tế lễ, bởi vậy đó là một thanh hung kiếm, một binh khí tùy thân lợi hại hiếm có, theo ông ta, mọi kiếm khách trong thiên hạ đều thích.
Tôi ngẫm nghĩ, cảm thấy cũng có lý. Về điểm này tư duy của kiếm khách và lãng khách có thể cũng có chỗ tương đồng, chỉ là một người khao khát sưu tầm danh kiếm, một người khao khát sưu tầm mỹ nhân, không được sở hữu cũng phải sờ một cái, không sờ được, ít nhất cũng phải nhìn một cái, nếu ngay nhìn cũng không được thì đâu phải là kiếm khách hoặc lãng khách đích thực.
Không lâu sau, chúng tôi đến một thị trấn nhỏ tựa lưng vào núi, nghe nói bên kia núi chính là Dĩnh Xuyên. Có lẽ do tôi đeo bám Mộ Ngôn quá chặt, mười hai canh giờ trừ lúc đi ngủ tôi đều bám riết chàng, khiến chàng cảm thấy phiền hà, dù không cố ý tránh, nhưng không hòa nhã như lần đầu gặp ở núi Nhạn Hồi.
Tôi nhận ra vấn đề, nhưng không biết giải quyết thế nào, thời gian không còn nhiều, chỉ muốn nhanh chóng gây được thiện cảm với chàng. Buổi tối nhân lúc Mộ Ngôn và Công Nghi Phỉ có việc đi ra ngoài, Quân Vỹ vẫn lẽo đẽo theo chúng tôi suốt chặng đường cuối cùng tìm được cơ hội gặp tôi, dắt theo Tiểu Hoàng chỉ trích tôi: “Suốt ngày muội lẽo đẽo đi theo người ta nói là thích, là yêu phỏng ích gì, chỉ nói suông ai chẳng nói được? Yêu không phải chỉ nói, mà phải làm”.
Tôi ngớ ra hồi lâu: “Làm… làm ư? Ý huynh là bảo muội đêm nay…”.
Anh ta cũng ngớ ra, mặt đỏ bừng: “… Huynh nói chỉ là ý mặt chữ đơn thuần muội đừng suy diễn…”.
Ý kiến của Quân Vỹ xứng đáng là ý hay, xứng danh tiểu thuyết gia, trước giờ quả thật tôi coi đã thường anh ta. Làm thế nào để động lòng Mộ Ngôn, tôi vắt óc nghĩ mãi, cuối cùng quyết định nấu cho chàng một bữa cơm ngon, lúc đầu cũng chỉ thoáng nghĩ như vậy, nhưng khi chí đã quyết bỗng hưng phấn bừng bừng.
Tôi chưa bao giờ nấu ăn cho Mộ Ngôn, dù lúc đã lấy chàng cũng chẳng mấy khi đoàn tụ, mỗi người bận lo việc mình, không có cơ hội làm việc đó.
Những cảnh hạnh phúc đời thường vợ nấu nướng, giặt giũ cho chồng trong tiểu thuyết mô tả ngày trước tôi không mảy may quan tâm, bây giờ lại thấy trân trọng. Mặc dù tôi nấu ăn không thạo, may có Quân Vỹ giúp, hơn nữa có lẽ đây là việc duy nhất anh ta có thể có tự tin giúp đỡ mà không làm tôi bận thêm.
Đã nghĩ xong các món, tôi xuống bếp nhà trọ mượn dụng cụ, lại phát hiện thiếu hai loại gia vị đặc trưng của món ăn Vệ quốc, được nhà bếp gợi ý, tôi chạy thẳng đến hiệu tạp hóa, Quân Vỹ không yên tâm, dắt Tiểu Hoàng đi theo.
Một thị trấn nhỏ toàn những người dân chất phác như vậy không hiểu anh ta có gì không yên tâm. Mặc dù trời đã sẩm tối, nhưng lòng tôi lâng lâng ngọt ngào, nhảy chân sáo trên đường, lúc đi qua lầu xanh duy nhất của thị trấn lại còn khe khẽ hát, rồi bất ngờ ngẩng đầu nhìn lên, lại bất ngờ khựng chân.
Tôi dụi mắt, chàng trai trẻ dáng thực hào hoa nhàn tản đứng tựa song cửa sổ là… Mộ Ngôn?
Quân Vỹ không biết từ lúc nào đã đến sau lưng, kéo tôi đi một mạch, miệng lẩm bẩm, “Đó không phải là Mộ Ngôn, muội nhìn nhầm”. Cảm thấy anh chàng thật ngốc, tôi còn chưa nói người đó giống ai, anh ta làm vậy khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Bị anh ta kéo đi một đoạn, tôi hỏi: “Có phải huynh sợ muội buồn?”. Anh ta còn chưa kịp trả lời, tôi lại tiếp, “Kể ra thì cũng hơi buồn, nhưng biết làm sao, vả lại đây là mộng cảnh tái hiện quá khứ, lúc đó muội vẫn chưa tìm thấy chàng”.
Quân Vỹ ngập ngừng: “Nhưng bây giờ muội đã tìm thấy rồi”.
Phía xa màn đêm đã buông, tôi hà hơi sưởi bàn tay lạnh cóng, cười: “Vả lại chàng vẫn chưa thích muội”.
Quân Vỹ ngoái đầu nhìn tôi, thần sắc nghiêm túc chưa từng có: “A Phất, cho dù muội thích anh ta cũng không nên hạ mình như thế, trước đây muội có thế đâu?”.
Tôi sững người, buông tay, lát sau khẽ nói: “Đó là mộng cảnh, hoặc là chưa xảy ra trong hiện thực, hoặc đã thành quá khứ. Nếu có một người như muội, chỉ còn sống được ba tháng nữa, thiết nghĩ không nên, cũng không thể dùng quãng thời gian quý báu đó để đắn đo câu nệ những chuyện bất đắc ý trong quá khứ, cho dù chỉ là một khắc. Huống hồ, vẫn chưa phải là quá khứ chung của muội và chàng. Chúng ta có lúc quyết chí muốn làm một việc nào đó, cuối cùng thường thất bại, không phải bởi vì không có khả năng, mà do trong quá trình thực hiện lại bận tâm vào những chuyện vụn vặt, dẫn tới xao nhãng mục tiêu ban đầu. Muội luôn luôn nhớ muội đến đây để làm gì, còn huynh, huynh còn nhớ không, Quân Vỹ?”.
Anh ta cau mày: “Huynh chưa hỏi muội, muội vì anh ta như vậy, anh ta có đáng không?”.
Tôi ngẩng đầu mỉm cười: “Đáng!”.
Cho dù trong mộng, có lúc nhắm mắt cũng có thể nghe thấy giọng trầm ấm của Mộ Ngôn dường như vẫn vẳng bên tai: “Nếu em không muốn cùng tôi ở trần gian, thì tôi sẽ đi cùng em, được không”.
Phu quân của tôi, chàng là quân vương Trần quốc, chàng điềm nhiên nói ra những lời đáng sợ như vậy nhưng cũng khiến tôi vui. Chàng là người tôi thích nhất, tôi lưu luyến nhất trên trần thế.
Được sự giúp đỡ của Quân Vỹ, tôi hoàn thành một bàn thức ăn thịnh soạn, thực ra anh ta chỉ đứng bên chỉ dẫn, còn mọi khâu từ nhóm bếp, rửa rau, chặt thái xào nấu, đến bày lên đĩa đều do tôi tự tay làm. Chỉ có điều thao tác không quen, khi thái thịt bị đứt tay hai lần, lúc xào rau mỡ bắn ra làm phồng một nốt trên tay.
Mặc dù hơi đau, nhưng cảm giác từ ngón tay truyền đến não lại khiến người ta hoài niệm, quả thật quá lâu rồi không có cảm giác đau. Quân Vỹ đã rời đi khá lâu, Mộ Ngôn vẫn chưa trở về quán trọ, bếp vẫn còn củi, cũng đủ để hâm nóng nếu thức ăn bị nguội. Tôi gục đầu xuống bàn chờ chàng trở về, chờ mãi chờ mãi, ngủ thiếp lúc nào. Trong mơ màng thoảng thấy mùi hương mai thanh khiết, dưới ánh trăng mênh mang một cây mai cô đơn trổ hoa, thần trí lơ mơ một hồi, đột nhiên tỉnh giấc, nhìn thấy Mộ Ngôn đang cúi xuống.
Từ khi rời thị trấn nơi gặp chàng trong mộng, chàng bèn bỏ mặt nạ, có lẽ ở đó có người chàng không muốn gặp, giống như trong hiện thực ngoài lần đầu gặp ở núi Nhạn Hồi hầu như chàng không đeo mặt nạ. Chỉ là thấy tôi tỉnh ngủ, chàng hơi lùi lại, đôi mắt đen trầm tĩnh như nước: “Muộn thế này sao không về phòng ngủ, ngồi ở đây làm gì?”.
Nếu như trước đây, nhất định tôi không khách khí trợn mắt đối lại: “Chàng cũng biết là muộn cơ đấy!”.
Nhưng bây giờ tôi hiểu, thực ra đó là một kiểu làm nũng, không phải ai cũng có thể nói với chàng như vậy, ngập ngừng một lát, tinh thần phấn chấn, miệng mỉm cười: “Em chờ chàng về cùng ăn cơm”.
Chàng nhìn thức ăn trên bàn: “Tôi…”.
Tôi giật thót, ngắt lời chàng: “Dù đã ăn ở ngoài cũng phải ăn một chút, chỉ một chút chút thôi, em đã chuẩn bị rất lâu”. Còn chưa nói hết, sực nhớ có lẽ thức ăn đã nguội, đúng lúc tiểu nhị đi qua, vội cầm bát canh nấu xong trước nhất, “Này tiểu nhị ca…”.
Tôi chưa nói xong, Mộ Ngôn đã ngồi vào bàn, cầm đũa hướng về đĩa bánh chẻo nhân tôm đặt giữa bàn, ngẩng đầu: “Tôi vẫn chưa ăn, cùng ăn đi”.
Tôi ngẩn người: “Chàng thích món này ư?”.
Mộ Ngôn ngắm nghía chiếc bánh kẹp trên đũa, dường như nghĩ gì, lát sau mới trả lời: “Có ấn tượng lờ mờ, không nhớ rõ, cô làm à?”.
Tôi gật đầu thật mạnh, háo hức chờ đợi thái độ tiếp theo của chàng, trong lòng có phần để ý cái gọi là ấn tượng lờ mờ chàng vừa nói, nhưng chỉ lát sau lại xua đi ngay, cho dù có ấn tượng cũng không liên quan đến tôi, Hoa Tư điệu Tý Ngọ nếu dễ nhìn thấu sao có thể xứng được coi là khúc nhạc cuối cùng của đời người.
Ăn xong một chiếc bánh chẻo, chàng buông đũa, uống một ngụm trà, miệng hơi nhếch lên: “Vị không tồi, trông cô không có vẻ là người biết nấu ăn”.
Trong ánh nến lờ mờ, tôi chống cằm khẽ nói: “Phải, em rất biết nấu ăn, vậy chàng… có thích em thêm chút nào không?”.
Bàn tay cầm cốc trà của chàng khựng lại, nụ cười tan dần, liếc nhìn hai ngón tay tôi băng bó như củ nhân sâm, không trả lời câu hỏi của tôi: “Tay cô sao thế? Cắt vào tay à?”.
Tôi vội vàng định giấu tay ra sau: “Không”. Nửa khắc trước nếu chàng hỏi câu đó, tôi không chỉ nói thật mà còn thêm dấm thêm ớt, biết đâu sẽ khiến chàng thương xót, nhưng vừa rồi đã hùng hồn khẳng định mình rất biết nấu ăn, bây giờ nếu thừa nhận bị cắt vào tay thì quá thiếu trí tuệ, đành thầm thở than, đã ăn xôi thì khỏi ăn thịt.
Chàng nhìn tôi từ đầu xuống chân, rõ ràng không tin: “Vậy sao lại băng bó thế kia?”.
Tôi há miệng, nhất thời không nghĩ ra cớ gì, lát sau nói: “… Băng bó chơi thôi”.
Chàng lẳng lặng kéo tay tôi, từ từ tháo lớp băng, khi vết thương lộ ra hết mới nói nhẹ tênh: “Còn chối nữa không?”.
Vết thương chạm vào vẫn hơi đau, nhung tôi quả thật còn có lời muốn nói, ghé lại hỏi nhỏ: “Mộ Ngôn, các cô gái lầu xanh có đẹp không?”.
Những ngón tay cầm tay tôi hơi khựng lại, cảm thấy có lẽ chàng sẽ không trả lời, lát sa