chém thậm chí chưa kịp nhận ra, người ra tay đã đi xa. Theo lý, đao pháp như vậy, chém hai con báo là chuyện có thể, cái khó ở chỗ, trong bữa tiệc đêm trừ tịch đó Dung Viên lại không mang đao theo người, phản ứng của cơ thể nhanh đến mấy, trong tay ôm một người, né tránh cũng khó khăn.
Còn con báo gấm vồ mồi vốn rất nhanh, khi thịnh nộ càng khủng khiếp.
Bộ vuốt sắc bất ngờ chồm lên vai trái Dung Viên, bảy vị phu nhân xung quanh đồng thanh thét lên, cùng lúc các thị vệ lao đến, một người kịp thời đâm kiếm trúng ngực con báo, con vật trúng thương gầm lên, lao đến ngoặm đứt nửa cánh tay thị vệ đó. Cả toán thị vệ lập tức quây vòng tròn quanh con thú, bảo vệ Dung Viên phía sau. Nhưng con báo trúng thương điên cuồng lồng lộn còn lao đến cắn xé làm mấy thị vệ bị thương nặng.
Oanh Ca mặt tái nhợt, tay giằng đao của thị vệ đứng gần, Dung Viên cau mày, nghiêng người khéo léo cướp thanh đao trong tay cô, trở tay đẩy cô vào lòng Dung Tầm lúc này vừa xông ra cứu.
Đèn lồng trong cung sáng suốt mười dặm trong màn đêm bảng lảng sương khói, hoa tươi khắp nơi, một cảnh đêm đông huy hoàng hiếm có, phút chốc ánh nến hồng đã loang loáng ánh đao, nhuộm sắc máu, Trịnh hầu vương trẻ tuổi ung dung thể hiện đao pháp nhanh như ánh sao băng, chỗ ánh đao lướt qua chùm tia máu vọt lên không trung tản mạn sương khói, con báo giãy giụa gục xuống, đầu lăn lông lốc mấy vòng như một quả cầu.
Trong hoa đình bất chợt im phăng phắc, môi Oanh Ca run run, một tay đẩy Dung Tầm ra, lê váy dài loạng choạng chạy về bên Dung Viên đang cầm trường đao, giơ tay vuốt bờ vai bị thương của chàng, chợt tròn mắt thất kinh, máu đen đang thấm qua thường phục màu bạc, thần sắc chàng vẫn không thay đổi, hơi nhíu mày nhìn cô, vẻ không vui: “Cướp đao nhanh như thế để làm gì?”. Ngừng lại rồi tiếp, “Những lúc như thế này chỉ cần đứng sau ta là được”.
Cô không thể nói nên lời, mặt càng tái nhợt, môi run run, ôm chặt cánh tay chàng, dường như mọi nỗ lực của chàng đều là gắng gượng, quả nhiên chàng gục xuống ngay sau đó.
“Độc, vuốt con báo đó có độc”.
Sự thật là Dung Viên đã quá gắng sức, khi ngự y hốt hoảng đi đến, chàng vừa ngã ra, trường đao rơi xuống, Oanh Ca cố đỡ chàng, nhưng cả hai đều ngã ra đất. Cô nhổm dậy, quỳ trên nền tuyết nhuốm máu đỏ ôm lấy chàng, hoang mang nhìn vết thương vẫn đang tuôn máu trên vai chàng, nhìn đôi mắt nhắm nghiền và khuôn mặt đã trắng bợt của chàng, đôi môi tím ngắt ghé sát vành tai cứ xúc động là đỏ ửng của chàng, cô khẽ nói: “Nếu chàng chết, em sẽ đi theo chàng”.
Dung Tầm bên cạnh nghe vậy ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng vào Oanh Ca đang ôm Dung Viên, nhìn sâu vào đôi mắt đen như nhân hạnh đào của cô, lúc này dù ánh trăng chiếu vào cũng không thấy ánh sáng.
Dung Viên đúng là bị trúng độc, mặc dù tôi tin là có nhiều người mong chàng ta chết, nhưng chung quy không phải là kịch độc có thể nôn ra máu chết ngay, cho dù cách thức đầu độc cao tay hơn nhiều so với dùng thuốc chuột.
Oanh Ca túc trực ở điện Thanh Lương suốt ba ngày đêm không ngủ, Dung Viên cuối cùng tỉnh lại, mặc dù vẫn suy yếu xanh xao, đôi mắt đen lại tràn đầy sinh khí khác thường. Chàng khoác áo choàng mỏng ngồi dựa đầu giường chăm chú nhìn Oanh Ca bê bát thuốc đi đến: “Lúc đó nàng đã nói gì?”.
Cô cúi đầu, múc một thìa thuốc đưa lên miệng thổi, đưa sát miệng chàng, “Uống thuốc đi đã, hết nóng rồi”.
Chàng cụp mi mắt: “Không uống”.
Mặt cô lộ vẻ bất bình, đổ thìa thuốc vào bát, lặng lẽ nhìn chàng, từ từ lấy ra trong ống tay áo một con xúc xắc: “Vậy, cái này tặng chàng”.
Chàng nhìn cô, cầm xúc xắc nhìn kỹ dưới đèn, miệng lẩm nhẩm: “Xúc xắc gắn đậu tương tư…”. Lát sau, cầm xúc xắc trong tay, ánh mắt như cười: “Tại sao tặng ta quân xúc xắc này?”.
Cô ngẩng đầu lườm chàng, “Chàng không biết ư?”.
Dung Viên lắc đầu: “Ta không biết”.
Cô nhao đến hai tay ôm mặt chàng, dụi mũi vào mũi chàng: “Chàng không biết thật ư?”.
Chàng nắm tay cô, ngẩng nhìn cô: “Không ai dám đối với ta như vậy, như thế là khi quân, đợi ta bình phục…”.
Cô nghiêng đầu nhìn chàng, má ửng đỏ như hoa mùa xuân lại nở sau tiết đông hàn. “Đợi chàng bình phục thì sao?”.
Chàng không nói, lặng lẽ nhìn cô.
Cô trượt xuống, gục trên đầu gối chàng, nói như tự an ủi: “Thiếp đợi chàng bình phục, nhanh bình phục nhé”.
Sau đó, mọi chuyện như Mộ Ngôn nói, Oanh Ca và Dung Tầm chung sống ba năm, được sủng ái nhất Trịnh cung, mùa xuân năm sau được phong đệ nhất phu nhân. Tôi không biết trên đời liệu có tình yêu vĩnh hằng, hoặc như Mộ Ngôn nói, một cuộc tình dang dở giữa lúc đẹp nhất mới có thể vĩnh hằng, như Thẩm Ngạn và Tống Ngưng ngày nào.
Sử Trịnh không thấy ghi chép chuyện này, đó là bí mật cung thất được giấu kín. Dung Viên bố cáo thiên hạ Tử Nguyệt phu nhân lâm bệnh qua đời, từ khi biết thân phận Oanh Ca chúng tôi đã biết nhất định có sự cố, nhưng không nghĩ sự cố chỉ là sự tự tôn của bậc quân vương. Năm Cảnh hầu thứ mười, chuyện Oanh Ca tráo đổi thân phận vào cung bị bại lộ. Dung Viên nổi giận. Oanh Ca bị phạt giam mười năm trong núi Đình Hoa để sám hối, mười năm không được xuống núi.
Núi Đình Hoa ở ngay sát biên giới Trịnh – Triệu, đó là ngọn núi thiêng của nước Trịnh, tương truyền là nơi hóa thân của một nữ thần được vương thất sùng bái, đàn ông không được đến, đàn bà nếu không được vương thất cho phép, cũng không được lui tới, ai trái lệnh sẽ bị chu di.
Năm đó Oanh Ca hai mươi ba tuổi, lừa dối Dung Viên ba năm, chàng chôn vùi mười năm tuổi xuân của cô ở nơi núi sâu cách biệt thế gian. Thị vệ trói cô áp giải khỏi Dung Nguyệt cung, cô muốn gặp chàng lần cuối cũng không được.
Hai tháng đầu bị nhốt ở núi Đình Hoa, ngày đêm cô suy tính tìm cách phá trận pháp trong núi trốn ra, cuối cùng mình đầy thương tích, cô cũng thoát ra được, đi suốt ngày đêm trở về vương cung ở kinh thành, dọc đường nghe tin triều đình ra bố cáo mình bị bệnh qua đời, và vị phu nhân thứ sáu của Dung Viên, Như phu nhân Hồng Châu đã hoài thai cốt nhục của chàng.
Do mình đầy vết thương, cô đi rất chậm, mới đến nửa đường đã bị thị vệ truy đuổi bắt được. Đường trường hoang vắng, trên trời một mảnh trăng lưỡi liềm cùng mấy đốm sao tàn, Dung Viên tưởng là đang ở kinh thành xa ngàn dặm bỗng vén rèm kiệu, dưới ánh trăng nghiêng, hiện ra khuôn mặt ẩn phong sương.
Mũi đao dài kéo lê trên đất, cô khó nhọc lết từng bước đến trước mặt chàng, như một đóa hoa rơi, để lại vệt máu dài sau lưng. Cô ngẩng đầu nhìn chàng, mắt ngấn lệ long lanh, giọng nghẹn ngào: “Lúc đó chàng đã nói với thiếp, chàng không như họ, chàng quên rồi ư?”.
Cô nắm ống tay áo chàng: “Xúc xắc thiếp tặng, chẳng phải ngày đêm chàng vẫn mang bên người đó sao, chàng…”.
Dung Viên ngắt lời cô, rút trong ống tay ra con xúc xắc, khẽ bóp, lớp bột trắng rơi xuống như cát: “Cô nói vật này?”.
Cô kinh ngạc nhìn chàng, ánh nước trong mắt càng dâng, nhưng trước khi tụ thành giọt đã bị ép tan đi, môi run run rất lâu, mới phát ra tiếng: “Kỳ thực chàng đã sớm biết thiếp không phải là Cẩm Tước đúng không? Cố tìm lý do để giam cầm thiếp”. Đột nhiên cô bật cười, “Chàng đã chán thiếp rồi chăng?”.
Cô giơ tay bịt mắt mình, giọng thấm buồn như nói với mình, hai má lại ngấn nước: “Sao thiếp có thể tin chàng như vậy, những người trong vương thất đâu có hiểu sự quý giá của nhân tâm”.
Xung quanh tĩnh lặng, cô từ từ buông tay, khóe mắt vẫn còn ánh nước, hai mắt lại mở to kiên cường, “Nghe nói Hồng Châu phu nhân đã hoài thai, chúc mừng chàng”. Những mạt bụi từ mảnh ngà bị bóp vụn bay theo gió, trong bóng đêm như dệt ra một dải sa mỏng, tay Dung Viên chợt cứng đờ, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt sâu hoang vắng, xa xăm như ánh sao cuối trời ngày xuân.
Ngày xưa khi tình vẫn nồng, Dung Viên thường dạy đao pháp cho Oanh Ca, chị đã từng là hộ vệ của Dung Tầm, em biết đao thuật cũng chẳng có gì lạ, nhưng dạy thì dạy, chưa bao giờ thực sự đấu với cô một lần. Trận duy nhất này lại là đêm nay sau khi đã chia lìa. Ngàn vạn đóa anh đào tan tác dưới ánh đao như bóng chớp của chàng, theo gió bay xa, chàng chộp tay cô giao cho thị vệ: “Không đưa được phu nhân về núi, hãy mang đầu đến gặp quả nhân”.
Đó là lần cuối cùng họ gặp nhau.
Núi Đình Hoa quanh năm hưu quạnh, mặc dù nhân gian khắp nơi khói tỏa, duy chỉ nơi này bị lãng quên, xuân về oanh ca lảnh lót, hạ đến cây xanh ngút ngàn, thu sang lá đỏ xao xác, đông tới tuyết trắng mênh mang. Oanh Ca không nhắc tới Dung Viên nữa, cũng không tìm cách trốn khỏi núi Đình Hoa. Trong ba năm Trịnh quốc đã xảy ra bao biến cố, nhưng không một tin tức nào lọt tới núi này.
Ba năm sau, vú già được lệnh chăm sóc Oanh Ca ốm nặng, lúc lâm chung bà nắm chặt tay cô, đôi mắt đục rơi lệ: “Bệ hạ lệnh cho lão nô hầu hạ phu nhân mười năm, hôm nay lão nô đành phụ ủy thác của bệ hạ, phu nhân oán giận bệ hạ, nhưng hai năm trước bệ hạ đã lâm bệnh quy thiên, người đã chết, mọi oán hận cũng nên hóa thành cát bụi, bệ hạ mong phu nhân được sống bình yên, câu này lẽ ra mười năm sau mới được nói với phu nhân, nhưng lão nô mệnh bạc, không được hầu hạ phu nhân thêm nữa, phu nhân đã suy ngẫm tội lỗi ba năm, thực ra chẳng có lỗi gì, nhưng ba năm, ba ngàn ngày, thế gian dâu bể, có lẽ phu nhân đã nghĩ thông rồi?”.
Gió thổi qua cửa làm tắt ngọn nến, một lúc sau giọng Oanh Ca vang vọng, tan trong gió: “Vừa rồi vú nói gì? Dung Viên, chàng, chàng làm sao?”.
Sự thực cho thấy Oanh Ca vẫn chưa nghĩ thông, nếu nghĩ thông thì đã suốt đời làm bạn với ngọn đèn xanh trong núi, chứ không bôn ba vượt núi truy tìm kết cục năm xưa. Có thể thấy vú già không hiểu cô, cả đời cô luôn sống rất tỉnh táo, đã quen như vậy, không biết rằng hồ đồ một chút chính là phúc, người ta không nên làm khó chính mình.
Nhưng xuống núi cũng không có tiền, chưa bao giờ nghe có chuyện người bị giam lỏng còn mang một đống tài sản vàng bạc, cho dù xiêm y lụa là ngọc bội kim thoa do Dung Viên tặng cũng không thể tùy tiện đem cầm, đành quay lại nghề cũ, vừa giết người kiếm tiền vừa đi tìm Dung Viên.
Trên thế gian có bao nhiêu kẻ muốn giết người nhưng không có bản lĩnh ra tay, may họ có nhiều tiền, lần đầu tiên gặp Oanh Ca, cô nói cô không tin Dung Viên đã chết, xem ra cô không tin thật.
Đó chính là giấc mơ của cô, mơ đến chỗ này lại ngoảnh đầu, nghiền ngẫm lại những hồi ức đẹp đẽ của quá khứ, chìm đắm trong đó không thể thoát ra. Cuối cùng tôi đã hiểu cô muốn gì, cô muốn Dung Viên, cho dù Dung Viên đã nhốt cô trong núi, cô vẫn muốn chàng ta.
Nếu Dung Viên chưa chết, đối với cô chàng chỉ là người phụ bạc, ba năm, năm năm, bảy năm, nhất định có ngày cô sẽ quên, nhưng mọi người đều nói chàng đã chết, để lại bao mối hoài nghi, mà khi người đã chết, sự chia ly cuối cùng lại biến thành hoài niệm, ngay cả những lời độc ác ngày xưa cố tình nói ra để làm đau lòng cả hai dường như cũng không làm người ta đau lòng nữa, giống như hồi ức về một cây xanh bị chặt, người ta chỉ còn nhớ hình ảnh huy hoàng cành lá sum suê, mà quên đi vẻ khô héo điêu tàn của nó khi đông về.
Nhưng càng sợ hãi càng không thể sợ hãi, bởi vì không có ai ở bên mình, cô nói không tin Dung Viên đã chết, nói chắc như đinh đóng cột nhưng trong lòng lại vô cùng sợ hãi, vậy là ngày nghĩ đêm mơ. Giấc mơ phản ánh mong muốn trong lòng, người ta trong lúc yếu đuối điều khó nhất là chống lại dục vọng trong lòng, Oanh Ca mãi không tỉnh lại, bởi vì bản thân cô không muốn.