dẫn đứa nhỏ một đường từ Giang Nam đến Hoàng Hà, cũng chịu không ít khổ cực, mấy tháng nay tìm nàng mặc dù vô cùng sốt ruột, nhưng cũng không nhẫn tâm mắng nàng.
Vươn tay, lau nước mắt cho nàng, “Đừng khóc.”
“Xin lỗi, ta không phải cố ý lừa chàng.”
“Chuyện ấy sau này hẵng nói.” Một tay ôm con, một tay dắt nàng, “Đi thôi.”
Hoa Khai khóc thút thít ngẹn ngào hỏi:” Đi đâu?”
“Quay về trong trang a, bằng không cứ sống ở đâu sao?”
“Nhưng nãi nãi...”
Bà nội khi ấy rất giận, nàng bị đánh mấy cái, xin lỗi rồi lại xin lỗi, bà nội vẫn kêu nàng cút về Hà gia.
Nhưng nàng không quay về Hà gia, lại dẫn tằng tôn của bà chạy trốn, chỉ sợ bà càng không tha thứ cho nàng.
Hoa Khai biết hắn hiếu thuận với bà đến mức nào, có thể nói chuyện gì cũng theo ý bà, nàng đương nhiên không nghĩ mình có thể khiến hắn ngoại lệ.
“Nàng không cần quan tâm đến nãi nãi, ta đã nói rõ với bà rồi.”
“Nói rõ ràng?”
Hoa Khai có chút hoài nghi, dáng vẻ của bà nội, có thể nói rõ ràng sao?
“Nàng không cần xen vào, chỉ cần nàng nhớ kĩ, nàng vẫn là thê tử của Thượng Quan Vũ Nguyệt ta, là thiếu phu nhân của Giang Nam tơ hồ trang, như vậy là được rồi.”
“Chàng làm sao thuyết phục được nãi nãi?”
“Có gì phải thuyết phục, ta nói ta đã đáp ứng người ta, một vợ một chồng, tuyệt đối không lấy người khác, tôn tức phụ này mặc dù không phải danh môn thiên kim hào môn chi nữ, nhưng cũng là một, xem ngài thích có tôn tức phụ ngư gia, hay là không có tôn tức phụ.”
Hoa Khai mở to mắt, “Chàng... chàng cư nhiên khiêu khích nãi nãi?”
Thượng Quan Vũ Nguyệt trừng mắt nhìn nàng một cái, nàng lập tức im miệng.
Mặc dù cảm thấy không ổn, nhưng trong lòng lại mơ hồ có cảm giác vui vẻ – nàng đến giờ vẫn chưa từng nghĩ, mình quan trong với hắn đến như vậy, quan trọng tới mức hắn lần đầu tiên phản đối quyết định của bà.
Làm sao bây giờ, nàng thật vui vẻ, cảm thấy chính mình hình như sắp cười.
******
Sau khi cảm ơn khắp hàng xóm láng giềng, Thượng Quan Vũ Nguyệt dẫn tiểu nương tử cùng con trai tới khách điếm, hai người cùng nhau tắm rửa cho con, sau khi cùng dỗ hắn ngủ, cuối cùng cũng có thời gian ở riêng.
“Quãng thời gian này nàng đã đi đâu?”
Kể từ khi đoán được nàng không quay về Hà gia, ý nghĩ đầu tiên của hắn chính là Tân Tập thôn, cùng với mười mấy người đi giữa trời tuyết, ngày đêm không nhỉ lên bắc, tìm kiếm hết trong ngoài thôn đến mấy lần, nhưng không ai nhìn thấy Kim Hoa Khai, lại mạc danh kì diệu (ko hiểu được) ở thôn qua năm mới, sau thật không tìm thấy, đành quay về Giang Nam.
Có điều hắn không bỏ cuộc, để mấy người ở đây chờ.
Mấy người kia cũng thông minh, sau khi phát hiện thiếu phu nhân liền cho người về báo, hắn thu được tin tức, liền bỏ qua hết công việc ở xưởng nhuộm liền lên bắc.
Không ngờ vừa đến trước cửa tiểu viện đã nghe thấy cái gì: “Kim Phồn Thịnh.”
Con trai của hắn từ lúc nào sửa họ Kim?
“Sau khi rời đi, thời tiết rất lạnh, ta không có nơi nào để đi, đột nhiên nhớ tới mỗi tháng đều đến miếu dâng hương, liền tới đó ở nhờ, cho tới mùa xuân mới rời khỏi.”
Khó trách.
Lúc hắn tới Tân Tập thôn, nàng vẫn ở Giang Nam, chờ hắn trở lại Giang Nam, nàng lại chậm rãi tiến về phương bắc.
“Nàng không nghĩ để lại thư cho ta sao?”
“Có, nhưng mà... ta sợ thư chưa tới được tay chàng, nãi nãi đã xem trước, đến lúc đó không gặp được chàng, lại không có nhi tử.”
“Nãi nãi sẽ không tới xưởng nhuộm.”
“Nãi nãi không tới, nhưng hạ nhân sẽ đi.”
Thượng Quan Vũ Nguyệt nghĩ lại cũng đúng, sở dĩ chuyện này bị phát hiện, không phải là do nha đầu lắm miệng tham thưởng hay sao?
Ngày thường hắn sự vụ bận rộn, không có cách nào lo hết mọi việc, muốn chặn thư tín của hắn cũng không khó.
Thật sự là... không ngờ đi kinh thành một chuyến, trong nhà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Trừ bỏ tìm người, chuyện của Tú nhi cũng phí một phen công phu.
Nếu không phải nhị nương làm chứng nói, không phải cố ý bỏ mặc Tú nhi, là Tú nhi tự mình không muốn gả, thật không biết cái tiểu đội trưởng ngự lâm quân này còn gây ra bao nhiêu rắc rối.
Nói tốt nói xấu, cuối cùng cũng đem hắn tiễn bước, Tú nhi cũng theo về kinh thành, cuối cùng cũng hiểu rõ sự tình.
Còn Hà gia thiên kim kia, sau khi về bệnh nặng một trận, khiến cho cha mẹ mềm lòng, đồng ý cho nữ nhi thành thân với trường công kia, điều kiện là trường công kia phải ở rể, con trai đầu phải theo họ Hà.
Hiện tiểu nương tử cũng tìm được rồi, trừ bỏ mấy tháng phiền toái, có chút mệt mỏi, Thượng Quan Vũ Nguyệt cảm thấy tất cả đều còn may.
Nguyên lai gia nghiệp lớn cũng không quan trọng, một nhà hòa thuận mới là tốt nhất.
Kéo tiểu nương tử lại gần, “Nàng cho ta biết, tên nàng là gì.”
“Kim... Kim Hoa Khai.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Năm nay mười bảy, cha mẹ đã qua đời, trong nhà có bốn tỷ muội, tên là Cát Tường, Như Ý, Hoa Khai, Phú Quý.”
Thượng Quan Vũ Nguyệt nhướng mày, Cát Tường, Như ý, Hoa Khai, Phú Quý, không phải tên của mấy con thỏ kia sao?
“Tám, chín năm trước bán mình chôn cất cha mẹ, hiện giờ lưu lạc ở đâu không rõ.”
Thấy tiểu nương tử rơi lệ, Thượng Quan Vũ Nguyệt lại thấy không nỡ – chỉ mất đi tin tức của mẹ con hai người có mấy tháng, hắn đã kinh hoảng đến vậy, huống gì gần mười năm vô thanh vô tức.
“Yên tâm đi, có ta đây.” Nhẹ nhàng ôm lấy thê tử, “Sau này ta sẽ giúp nàng cũng tìm, mặc kệ tốn bao nhiêu năm ta cũng giúp nàng tìm người.”
Hoa Khai ra sức gật đầu, “Vâng.”
Thật đáng yêu.
Bàn tay to nhẹ nhàng đặt trên bụng tiểu nường tử, “Ta còn chưa được sờ hắn đâu.”
“Hiện giờ vẫn còn nhỏ.”
“Đủ lớn.” Lần trước sờ bụng nàng, hoàn toàn bằng phẳng, hiện giờ đã lộ cả ra, sờ giống như cái gối nhỏ, trong tròn, sờ rất thích.
Hai người im lặng, đột nhiên, hắn đột ngột nhớ đến một việc, “Ta hiện giờ... vẫn là canh ô thảo sao?”
Nàng trước kia từng so sánh người mình thích với canh đậu đỏ, người không thích với canh hạnh nhân, mà hắn, lại bị nói là canh ô thảo.
Trung thực mà nói, sống lâu tới vậy. Hắn chưa bao giờ nghe qua đến thứ canh ô thảo này.
Cho đến lần trước bởi vì tìm người ở Tân Tập thôn mừng năm mới, hắn mới biết được, canh ô thảo vốn là loại đồ ngọt khó có được, bởi vì khó lấy khó làm, giá cả cực cao, không phải thứ người bình thường có thể ăn.
Đơn giản mà nói, là thứ người bình thường sẽ không động tới.
Hoa Khai giật mình, không ngờ hắn vẫn nhớ kĩ sự so sánh này, nhịn không được nở nụ cười, “Đã sớm không phải là canh ô thảo.”
Thượng Quan Vũ Nguyệt nhướng mày, vất vả lắm mới biết rõ canh ô thảo, lại nhảy ra một cái canh tuyết nhung, canh tuyết nhung là cái quỷ gì?
Quên đi, ngày mai kêu điếm tiểu nhị ra hỏi, thuận tiện bảo hắn làm một chén đem lại đây, nếu đã bị ví thành canh tuyết nhung, tốt xấu cũng phải biết đó là cái dạng gì.
Còn hiện tại, hắn cái gì cũng không muốn nghĩ tới, hảo hảo ôm ấp thê tử xa nhà nhiều tháng của hắn.
Hắn hứa cả một đời này, một vợ một chồng với tiểu thê tử.
Chương cuối
Hoàng Hà quanh co khúc khuỷu trải qua Đô thành chầm chậm chảy về phía đông Tân Tập thôn, mặt nước tĩnh lặng như con Hoàng Kim cự long (rồng vàng khổng lồ) bị thuần phục, hàng xóm chung quanh nhanh chóng xuất hiện, lau sậy bao quanh thôn đều bị vây vào trong một thạch đê trùng điệp, con đê còn có cửa thoát nước, những lúc khô hạn có thể thoát nước ra tưới tiêu hoa màu.
Con đường trong thôn là náo nhiệt nhất, lúc này tiếng pháo nổ vang dội, Tân Tập thôn gần hai mươi năm qua không có vui mừng như vậy, nạn lụt nhiều năm liên tục khiến cho thôn dân khổ không thể tả, mười năm trước, Thượng Quan gia ở Hồ trang Giang Nam có giao tình với Lục vương gia đương triều nói về tình hình của thôn dân, tâu lên Thánh Thượng, lúc này mới khiến quan địa phương giúp sức, cùng nhau xây dựng thạch đê này.
Bởi vì đặc thù địa chất, xây dựng thạch đê không dễ, chỉ là xử lý nguồn gốc vấn đề đã hao phí sáu, bảy năm, rốt cuộc năm nay mới làm xong trước kì nước lên.
Làm cho thôn dân vui mừng khôn xiết không chỉ việc tốt này, Cát Tường tiền trang nổi danh khắp nơi cũng mở phân hào ở Tân Tập thôn này, ngày hôm nay khai trương thuận lợi, một chuỗi pháo lớn dài chính là bọn họ đốt, cửa tiệm vừa mới mở đă xếp dài một hàng người, người người che lỗ tai lại cười đến miệng cũng không ngậm lại được, bởi vì tiền trang mấy ngày trước đă tuyên bố, chỉ cần ngày khai trương còn tồn bạc, sẽ đưa vào bao tiền lì xì.
Một khách điếm cũ gần đây cũng đổi chủ hiệu, đổi tên là “Tiệm Phú Quý”, kim chủ vốn là một phù hoa sơn trang, nghe nói đương gia chủ mẫu vô cùng yêu thích món cá dấm đường của bọn họ, cùng với cá muối nhập vào từ thành Lâm An từ mấy năm trước, năm lần bảy lượt thích thì chạy tới thăm, sau này trang chủ ngại khách điếm cũ kỹ, dứt khoát mua lại của Trịnh lăo bản sửa chữa, cũng không quan tâm trong thôn có mấy người dám tới khách điếm xa hoa như vậy, nghe khẩu khí trang chủ, coi như mua để nuôi muỗi cũng không hề gì.
Bất quá, mấy ngày nay bởi vì thạch đê làm xong cùng việc khai trương Cát Tường tiền trang, trong cửa hiệu cũng không ít khách quý bước vào, Huyện thái gia cũng mời phu thê Thượng Quan ăn bữa cơm trưa.
“Ai, Ai, Ngọc ca ca, chàng xem đằng trước có rất nhiều người xếp hàng? Có phải có cái gì ngon ăn không?”
Trong đám người, một thiếu phụ có gương mặt tròn tròn cười híp mắt, kéo vị hôn phu bên cạnh muốn cùng xem cảnh tượng náo nhiệt.
Nam tử tuấn mỹ bất đắc dĩ nhìn về phía thê tử, “Không phải khi năy mới ăn cá dấm đường rồi mới ra ngoài sao? Giờ lại muốn ăn, bao tử của nàng không phải giống tiểu trư thì là cái gì? Gọi là động không đáy cũng chẳng sai.” Tiểu nương tử cười cười chỉ vào bụng mình, “Không phải là động gì, là tiểu trư thứ ba của chúng ta!”
Hắn vội vàng kéo thê tử, “Cái gì? Nàng lại có? Sao bây giờ mới nói, đi, chúng ta nhanh đi về, ở đây nhiều người, vạn nhất có sơ suất thì làm sao bây giờ...”
Lời vừa nói ra, có vài đứa nhóc đuổi nhau chạy về hướng bọn họ, một người trong đám tiểu hài tử đó không cẩn thận va vào tiểu nương tử, thật may là nam nhân nhanh tay lẹ mắt, kịp thời giữ lấy nàng.
Đứa trẻ không có đứng vững, ngã xuống, nắm giấy trong tay bay đến dưới chân tiểu nương tử.
Ca ca hắn chạy phía trước liền quay lại, “Bùi Minh, ngươi thật ngốc, chạy chậm nhất còn có thể ngã.”
“Nhị ca, huynh trước cứ mặc kệ ta, huynh mau trở về nói với nương, chúng ta tìm được di mẫu Như Ý.”
Tiểu nương tử nghe thấy cái tên này liền kinh ngạc, khóe mắt vô ý lại liếc đến tờ giấy vẽ hình trên mặt đất, nhất thời cả người chấn động.”Ngọc ca ca, chàng, chàng xem, đây là!”
Đó là tín vật giống với viên đá màu trắng trên cổ nàng, chỉ khác là, bên trên viết hai chữ “Như ý”.
Hai vợ chồng lập tức nhìn Bùi Quân, Bùi Minh. “Hai vị tiểu huynh đệ, di mẫu Như Ý các ngươi vừa nhắc tới có phải họ Kim không?” Hai huynh đệ nhìn nhau một cái, Bùi Quân cơ trí hỏi: “Ngài biết di mẫu Như Ý của chúng ta sao? Nương của ta tìm di mẫu đã lâu rồi, ngài biết tung tích của nàng sao?” Tiểu nương tử vội vàng lắc đầu, “Ta không biết:... Đúng rồi, nương của ngươ