77F1.Xtgem.Com
HOME
Thủ Thuât
Khám Phá
Đọc Truyện
Media
WAPMASTER
Thứ Ba 05/05/2026 05:35
Ngủ ngon bạn nhé 🌛
√
WAPSITE NGỪNG CẬP NHẬT DATA MỚI , MỌI THẮC MẮC LIÊN HỆ QUA
FACEBOOK
.
Trang chủ
›
Đọc Truyện
›
Ngôn Tình
›
Hoa Hồng Giấy
Ngoại Truyện
Theo dõi
ước buổi bình minh, mỗi căn phòng trong nhà họ Khang đều sáng đèn, phòng ngủ, phòng khách hỗn loạn như xảy ra chiến tranh. Người giúp việc xách túi đồ đạc và đồ bổ, ông Khang Vân Lâm đẩy bà Lý Tâm Hà, Khang Kiếm một tay dìu Bạch Nhạn, một tay mở thang máy.
- Không cần quá căng thẳng, con… có thể chịu được.
Cơn trở dạ khiến Bạch Nhạn nói không ra hơi, nhưng nhìn sếp Khang từ trước đến giờ dù Thái Sơn sập xuống cũng không biến sắc lại đang cau mày căng thẳng, bàn tay dìu cô không khỏi run rẩy, cô cảm thấy cần phải bổ túc cho họ một chút kiến thức về sinh sản.
- Con mau trật tự đi, lát nữa sinh còn phải dùng rất nhiều sức đấy. - Bà Lý Tâm Hà ngắt lời cô với vẻ từng trải.
- Bà xã, ngoan nào! - Sếp Khang chỉ mong sao chịu đau hộ cho Bạch Nhạn, đau lòng lau mồ hôi cho cô.
Bạch Nhạn gắng gượng nặn ra một nụ cười an ủi.
Họ lên xe, bà Lý Tâm Hà gọi ngay cho trưởng khoa Phụ sản, trưởng khoa nói đúng lúc chị ấy đang trực ở bệnh viện, sẽ lập tức sắp xếp cho Bạch Nhạn vào phòng đẻ.
Kỳ lạ, vừa vào đến bệnh viện, bụng Bạch Nhạn đột nhiên lại không đau nữa, hớn hở như không có việc gì, níu áo Khang Kiếm lúc thì đòi ăn cháo, lúc thì đòi ăn bánh bao.
- Vừa rồi là khởi động trước khi sinh, bây giờ là nghỉ ngơi trước khi sinh, lát nữa sẽ vào cuộc. Anh Khang, cô ấy muốn ăn gì thì cứ mua cho cô ấy, ăn vào thì mới có sức được! - Trưởng khoa kiểm tra cổ tử cung của Bạch Nhạn rồi nhíu mày - Thai nhi không nhỏ, hôm nay cô ấy sẽ phải vất vả đấy!
- Có thể nói rõ hơn được không ạ? - Sếp Khang không hình dung nổi rốt cuộc là vất vả đến mức nào.
- Anh sẽ được thấy tận mắt thôi. - Trưởng khoa cười cười.
Người giúp việc mua đồ ăn sáng về, vừa ăn được một miếng thì người Bạch Nhạn bỗng nhiên co rúm lại vì đau.
Mặt bà Lý Tâm Hà và ông Khang Vân Lâm tái nhợt đi:
- Kiếm Kiếm, mau gọi bác sĩ, lần này Nhạn Nhạn sinh thật rồi.
Trưởng khoa nhanh chóng chạy tới, bảo y tá đẩy Bạch Nhạn vào phòng chờ sinh, Khang Kiếm đi theo phía sau.
- Chị trưởng khoa, sao không vào luôn phòng sinh? - Khang Kiếm nhìn mấy bà bầu trong phòng chờ sinh, cũng có mấy ông chồng ở bên cạnh.
Có bà bầu đang khóc gọi mẹ: “Mẹ ơi, con không đẻ đâu, đau lắm…”.
Có bà bầu đang chửi mắng chồng: “Đều tại cái đồ khốn kiếp nhà anh, chỉ biết sướng cái thân mình, bây giờ đau chết tôi rồi…”.
Các ông chồng dở khóc dở cười, không dám phản bác một câu.
- Cơn co của họ mới bắt đầu thôi, tử cung mới mở được bốn phân, còn chưa đến lúc. - Trưởng khoa chứng kiến nhiều rồi nên nói rất từ tốn.
- Vậy đến mấy phân mới có thể sinh được? - Sếp Khang hỏi không biết xấu hổ.
Trong cơn đau, Bạch Nhạn vẫn cố kéo anh lại: - Mười phân.
Sếp Khang khép bàn tay lại, ngơ ngác nhìn hồi lâu, rồi bỗng cúi đầu xuống, ôm chặt bà xã:
- Bà xã, nếu em đau không chịu nổi thì cũng chửi anh đi!
Bạch Nhạn lắc lắc đầu cắn môi, mỉm cười nhìn anh:
- Khang Kiếm, em… cảm thấy sinh con cho anh là một điều rất hạnh phúc.
Tim sếp Khang nóng lên. Không bận tâm đến ánh mắt chăm chú của trưởng khoa và mấy cô y tá, anh cúi đầu hôn bà xã thật sâu.
- Anh Khang, bây giờ cô ấy đã thở không ra hơi rồi, anh chị để hôm khác hãy âu yếm nhé. - Trưởng khoa khẽ hắng giọng, tốt bụng nhắc nhở.
- Á…
Bạch Nhạn bỗng hét lên.
Trưởng khoa cởi quần áo của Bạch Nhạn.
- Được rồi, vào phòng sinh.
Lúc này, Bạch Nhạn mới biết được thế nào là đánh trận trên giấy, nào là lâm trận trợ chiến, nào là diễn tập, đều không bằng một góc nhỏ của việc chính thức vượt cạn. Cô làm theo hướng dẫn của trưởng khoa, lúc hít lúc thở, lúc thì dùng sức, lúc thì nghỉ ngơi. Trong suốt quá trình, có mấy lần cô đau tới mức muốn ngất đi, nhưng lại vượt qua như có phép màu.
- Anh đừng nắm tay cô ấy, cô ấy đau quá sẽ bóp tím tay anh mất. - Trưởng khoa nhìn Khang Kiếm mặt tái nhợt đang lau mồ hôi cho Bạch Nhạn, tay xiết chặt tay Bạch Nhạn.
- Không sao, miễn là cô ấy dễ chịu một chút. - Sếp Khang không nỡ để vợ bấu thành giường lạnh lẽo nên đưa tay cho cô bám lấy.
Thời gian nhích từng giây một, sếp Khang cảm thấy mỗi giây trôi qua đều dài dằng dặc như cả năm. Cuối cùng, sau hai tiếng đồng hồ, công chúa nhỏ cao quý nhà họ Khang đã dè dặt chui từ bụng Bạch Nhạn ra đời.
- Oa, 3.9kg, đúng là một em bé bụ bẫm! - Bế em bé lên, trưởng khoa sửng sốt.
- Giống ai?- Người Bạch Nhạn đẫm mồ hôi, cô cố sức thở dốc, phần dưới bỗng nhẹ bẫng.
Sếp Khang hình như vẫn chưa định thần lại được, nhìn đứa bé được truyền từ tay trưởng khoa tới tay cô y tá.
Em bé khóc “oa oa” không ngừng.
Y tá tắm rửa sạch sẽ cho bé rồi ôm tới:
- Bé ngoan đừng khóc nhé, để bố mẹ ngắm nét đẹp của con nào.
Khang Kiếm đỡ Bạch Nhạn dậy.
- Khang Kiếm, anh bảo con giống ai?
- Không biết nữa, con đỏ au, trên mặt còn có mấy vết trăng trắng…
Khang Kiếm trả lời một cách vô thức. Khi Bạch Nhạn mới mang thai, anh phấn khởi tới mức không còn là chính mình, suốt chín tháng, ngày nào cũng mong đợi em bé chào đời. Nhưng khi em bé ra đời rồi, anh lại chỉ muốn ôm chặt lấy bà xã, giống anh hay giống cô không quan trọng, đó đều là kết tinh tình yêu của họ.
- Trẻ con mới đẻ đương nhiên là phải đỏ rồi, như thế tức là mạnh khỏe, mấy vết trắng cũng sẽ mau chóng biến mất thôi.
Bạch Nhạn mất sức quá nhiều, mắt hơi hoa lên, không nhìn rõ, y tá bèn bế em bé ra cho ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà đang đợi bên ngoài xem.
- Trời ạ, giống Bạch Nhạn y như đúc vậy, Vân Lâm, ông nhìn xem có lúm đồng tiền nữa này! - Bà Lý Tâm Hà kích động kêu lên.
- Giống em à! - Bạch Nhạn nằm xuống, chẳng chút tự hào.
Sếp Khang đã định thần lại, nhớ lại khi bọn họ vừa kết hôn, hai người còn chưa yêu nhau. Có lần, khi truyền dịch cho anh, cô gục đầu trên sofa ngủ thiếp đi, anh ngoảnh đầu lại, nhìn dáng ngủ xinh đẹp của cô, lòng khẽ rung động, bỗng nảy ra một suy nghĩ: Nếu có thể sinh một đứa con gái giống cô ấy thì tốt biết chừng nào!
Bây giờ, nguyện vọng của anh đã thành sự thật.
- Giống em tốt chứ, lanh lợi thông minh, trong nhà mới náo nhiệt. Sau này sinh thêm một đứa, con trai giống anh là được rồi. - Sếp Khang cười đáp.
- Con trai? - Bạch Nhạn hít một luồng hơi lạnh, vừa rồi ở phía dưới khâu không biết bao nhiêu mũi, vẫn còn đau nguyên, sinh nữa thì mạng của cô đâu?
- Sếp Khang, anh định đối đầu với chính sách kế hoạch hóa gia đình của Nhà nước hả?
Khóe miệng Khang Kiếm khẽ nhếch lên vui vẻ:
- Bà xã, đến giờ em vẫn chưa biết anh là người dân tộc thiểu số à?
- Hả?
- Mẹ anh là người Mãn, anh cũng thế. Mặc dù em là người Hán nhưng hai chúng ta đều là con một, anh lại là người dân tộc thiểu số, theo chính sách thì chúng ta có thể được sinh hai đứa.
- Có khi em không phải là con một đâu! - Bạch Nhạn không cười, không hiểu sao lại nhớ tới bà Bạch Mộ Mai. Năm đó, khi sinh cô ra, có phải bà Bạch Mộ Mai cũng từng trải qua cơn đau đớn như vậy không?
Nếu không yêu người đàn ông đó, sẽ không có người phụ nữ nào tình nguyện sinh con cho ông ta.
Người đàn ông khiến bà Bạch Mộ Mai yêu thương, trong nhà có lẽ cũng có con trai rồi!
Nhìn vẻ hoang mang hụt hẫng trên mặt cô, Khang Kiếm liền hiểu ngay cô đang nghĩ gì. Anh bèn dịu dàng cúi xuống hôn lên đôi môi khô nẻ của cô:
- Bà xã, chỉ cần có em ở bên anh, sinh một đứa hay hai đứa đều được. Con lớn rồi sẽ như chim bay mất, còn chúng ta vẫn cứ nắm tay nhau đi suốt cuộc đời.
Mắt Bạch Nhạn ngấn lệ, nghẹn ngào nói:
- Nếu có thể sinh hai đứa, em sẽ sinh cho anh thêm một đứa.
Không nghĩ tới những chuyện trước đây, người đàn ông trước mắt mới là người mà cô cần trân trọng nhất.
- Không sợ đau sao? - Sếp Khang cười khổ sở.
Bạch Nhạn thành thật trả lời:
- Sợ, nhưng có thể cắn răng mà chịu.
- Bà xã, có cần anh nói cảm ơn không?
Đúng vậy, anh hy vọng nhà có thêm một đứa trẻ nữa. Anh và Bạch Nhạn đều chỉ có một mình, lớn lên trong cô độc, nếu có hai đứa con, bọn trẻ sẽ không phải giống như họ nữa.
- Không cần, anh chỉ cần nói anh rất hạnh phúc là được rồi.
- Bà xã, anh thật sự rất hạnh phúc.
Ngoại truyện 4
Cuộc sống hạnh phúc thấm thoát trôi qua, chớp mắt, Niếp Niếp đã bất chợt nói được câu “Bà nội… tốt nhất”, biết tung tăng đôi chân mập mạp đi lấy hoa quả, lấy giấy ăn cho bà Lý Tâm Hà, sau đó ngoái đầu lại, cười rạng rỡ làm mặt hề với ông Khang Vân Lâm, ngọt ngào nói “Ông nội… cũng tốt”, khiến ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà vô cùng phấn khởi, mừng rỡ khôn xiết.
Hai ông bà đấu khẩu cả một đời, không đến mức chìm trong đau khổ thì cũng chẳng có ngày nào thấy được mặt trời, không ngờ về già lại có thể sống viên mãn như vậy. Nhất là ông Khang Vân Lâm, nửa đêm tỉnh giấc, nhớ tới bà Bạch Mộ Mai, nhớ tới cái chân của bà Lý Tâm Hà, cảm thấy mình đích thị là một kẻ tội đồ, hạnh phúc hiện giờ cảm giác như đi ăn trộm về. Ông không dám tỏ ra quá vui sướng, lúc nào cũng như thể đang bưng một bát nước đầy, đi lại hết sức rón rén.
Bây giờ càng ngày ông càng biết cách chăm sóc và yêu thương bà Lý Tâm Hà, đối với công việc của con trai, ông đóng vai trò người quan sát, kịp thời đưa ra những ý kiến đóng góp và hướng dẫn.
Về phần Bạch Nhạn, ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà thống nhất cho rằng, cuộc sống hạnh phúc ngày hôm nay, không hẳn là hoàn toàn do cô đem lại, nhưng cô chắc chắn là khởi nguồn của hạnh phúc. Nhớ lại sự ruồng rẫy với cô trước đây, bây giờ họ lại càng thương yêu cô gấp bội.
Khi Niếp Niếp sắp được một tuổi, cả nhà tới Bắc Kinh ăn Tết, để cho ông bà ngoại, các cô dì chú bác mong chờ đã lâu được nhìn thấy Niếp Niếp và mẹ bé.
Khỏi phải nói, việc đón tiếp long trọng tới mức nào.
Bà ngoại đã tám mươi sáu tuổi, nhíu mày gọi tên Bạch Nhạn rồi ngoái đầu gọi con gái tới hỏi nhỏ:
- Trùng hợp ghê, Nhạn Nhạn cũng họ Bạch!
Bà còn nhớ, trước đây ông Khang Vân Lâm từng si mê một người phụ nữ họ Bạch.
Khi đó Bạch Nhạn đang đứng bên cạnh nên tình cờ nghe được, khóe miệng khẽ giật mấy cái.
- Mẹ, thiên hạ có mấy trăm cái họ, người Trung Quốc đông lắm, không mang họ này thì họ kia, mẹ đừng liên tưởng lung tung. - Bà Lý Tâm Hà trả lời như không. Bà thật lòng muốn quên hết chuyện cũ, trong lòng chỉ còn biết ơn, không còn oán hận.
- Đâu có. - Bà ngoại lắc đầu, chăm chú nhìn Bạch Nhạn rồi tặc lưỡi - Khỏi phải bàn, Nhạn Nhạn xinh xắn quá, thảo nào trói chặt được Khang Kiếm.
- Niếp Niếp nhà chúng ta không xinh xắn sao? - Bà Lý Tâm Hà vội đòi lại công bằng cho cháu gái.
Niếp Niếp tròn trĩnh, khi cười hai cái lúm đồng tiền giống hệt của Bạch Nhạn lấp la lấp ló, da trắng nõn nà. Thấy ai cô bé cũng cười, kh
«
1
...
4
5
6
7
»
Trở lại :
Chương 15
Danh sách chương [ 16 ]
•
Ngoại Truyện
•
Chương 15
•
Chương 14
•
Chương 13
•
Chương 12
•
Chương 11
•
Chương 10
•
Chương 09
•
Chương 08
•
Chương 07
1
›
→
Cùng chuyên mục
•
Ốc Đảo Nơi Khô Cằn
•
Muôn Trùng Nghìn Dặm
•
Không Thể Không Yêu
•
Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông
•
Nằm Vùng Quân Hôn
Bạn đã xem chưa?
•
Viết cho con mùa thi Đại học
•
Bắt Đền Anh Yêu
•
Hôn Lễ Tháng Ba
•
Hối hận muộn màng
•
Lung Linh Như Nước
Thống kê
Trong ngày: 9
Tổng: 49