Lamborghini Huracán LP 610-4 t
77F1.Xtgem.Com
HOME
Thủ Thuât
Khám Phá
Đọc Truyện
Media
WAPMASTER
Thứ Hai 04/05/2026 16:44
Buổi chiều mát mẻ 🎑
√
WAPSITE NGỪNG CẬP NHẬT DATA MỚI , MỌI THẮC MẮC LIÊN HỆ QUA
FACEBOOK
.
Trang chủ
›
Đọc Truyện
›
Ngôn Tình
›
Hoa Hồng Giấy
Ngoại Truyện
Theo dõi
̀u:
- Bọn anh không phải là người yêu.
- Ai mà tin! Giữa đàn ông và phụ nữ xưa nay chưa từng có tình bạn đơn thuần.
Anh sững người, tim như bị cái gì đó bóp nghẹt. Anh cẩn thận nghiền ngẫm câu nói của Diệp Tử, giữa anh và Liễu Tinh thật sự không phải tình bạn sao?
- Hai người quen nhau như thế nào?
Mặt anh thoắt ửng đó, vội nâng lên ly rượu uống để che giấu.
- Cô ấy… có đẹp bằng em không? - Diệp Tử nhoài đầu ra, mắt nheo lại.
Anh buồn cười:
- Hai người là hai tuýp khác nhau.
- Vậy ai tốt hơn? - Không cam tâm, Diệp Tử hỏi một câu hỏi khác.
Anh ngẩn ngơ nhìn cô.
Sau một thoáng im lặng, Diệp Tử nở một nụ cười thoáng chút hụt hẫng.
Ăn cơm xong, họ bước ra khỏi Vọng Khách Phàm. Gió đêm mát lạnh ùa đến khiến anh rùng mình, còn Diệp Tử thì hắt xì.
- Em mặc phong phanh quá, để anh gọi xe đưa em về. - Anh vội nhìn ngó hai bên đường, xem có chiếc taxi nào chạy ngang qua không.
Diệp Tử níu áo anh từ phía sau, anh ngoảnh lại, đôi mắt cô sáng lấp lánh, bàn tay nóng hổi nắm lấy tay anh, tinh nghịch cào cào lòng bàn tay anh.
Người anh cứng lại, anh đã quá quen thuộc với ám hiệu nhỏ này. Anh nhắm mắt lại, thở sâu, nếu là trước đây anh sẽ điên cuồng ôm lấy cô, cuống quýt trở về nơi ở của anh, sau đó hung hăng đè cô lên trên giường.
Lúc này, anh thừa nhận máu huyết trong cơ thể anh đang sục sôi, nhưng tay anh cứng lại trong không trung. Anh sửng sốt phát hiện ra, trong đầu anh, trong tim anh là hình ảnh một người con gái khác.
- Giản Đơn? - Không thấy anh phản ứng lại, Diệp Tử hơi bối rối.
Anh cay đắng hỏi cô:
- Diệp Tử, chúng ta định làm lại từ đầu sao?
Diệp Tử tức tối quay mặt đi.
- Anh không phải Liễu Hạ Huệ, nhưng chuyện này, anh chỉ muốn làm cùng với người con gái anh yêu và yêu anh. Xin lỗi, anh rất lạc hậu.
Diệp Tử xấu hổ đỏ mặt, anh quay đầu đi, cắn chặt môi.
- Anh đưa em về. - Anh chặn một chiếc taxi.
Diệp Tử không nói lời nào, anh thoáng thấy mắt cô ngấn nước.
- Giản Đơn, anh thật sự đã thay lòng. - Xuống xe, Diệp Tử tì vào cửa xe, nói với anh, sau đó vẫy tay rồi xoay người bỏ đi.
Anh khẽ thở dài. Anh biết, cái xoay người này của cô, là sẽ không ngoảnh đầu lại nữa.
Lần này, tâm trạng anh rất bình tĩnh.
Về đến nhà, mẹ anh mang bánh bao bà gói ở ngoài trở về, thấy chưa no, anh bèn lấy một cái ăn ngấu nghiến.
- Con đó, cứ như trẻ con. - Mẹ anh lườm anh - Con xem tết nhất, con trai nhà bên trái dẫn con dâu về, con gái nhà bên phải đưa bạn trai về ăn Tết, náo nhiệt biết bao! Lúc nào con mới có thể làm cho nhà mình cũng náo nhiệt một chút đây?
Mồm ngậm đầy bánh bao, anh nhồm nhoàm trả lời:
- Sắp rồi ạ!
- Sắp là mấy tháng, hay là mấy năm nữa?
Anh nuốt chửng chỗ bánh bao, trầm ngâm một lát:
- Con sẽ tranh thủ mấy tháng để hoàn thành nhiệm vụ.
- Toàn bốc phét. - Mẹ anh đánh yêu anh một cái.
Bình thường anh thuê nhà ở ngoài, đến Tết mới về nhà ở. Mẹ luôn than thở ở nhà cửa lạnh lẽo, giục anh mau có bạn gái.
Anh và Diệp Tử chia tay, mẹ anh còn đau lòng hơn anh.
Về phòng, anh mở điện thoại ra xem, không có tin nhắn nào. Anh nhíu mày, gõ mấy chữ.
Đang làm gì thế?
Tin nhắn nhanh chóng được trả lời, cứ như đang đợi sẵn. Nhà có khách đến ăn cơm, đang phải tiếp.
Khách quan trọng gì thế?
Bố mẹ của vị hôn phu cũ và anh ta. - Thái độ rất tốt, rất cầu thị.
Anh không kiên nhẫn gửi tin nhắn nữa, một phút mới gõ được mấy chữ. Gọi điện thoại, một phút nói được bao nhiêu câu.
Không nghĩ ngợi nhiều, anh bấm luôn điện thoại.
- Sao anh gọi tới? - Giọng nói rất khẽ, không biết là trốn vào đâu nghe điện thoại đây.
- Hình như em cũng không tình nguyện lắm, anh gọi tới cứu rỗi em đấy. Sao, không muốn nghe điện thoại của anh thì anh cúp nhé.
- Đâu có. - Liễu Tinh vội la lên - Anh đợi em một lát.
Anh nghe thấy trong điện thoại có tiếng một người đàn ông:
- Tinh Tinh, sao em không ăn nữa?
- Tôi no rồi.
- Em đi đâu thế?
- Không cần anh lo.
Cửa đóng sầm lại, anh nghe thấy tiếng cô thở hắt ra:
- Được rồi, giờ thì an toàn rồi. Anh nói đi!
- Đang ở đâu?
- Trong phòng em. - Liễu Tinh cười, tâm trạng hình như rất tốt. Anh cũng cười theo:
- Tối nay anh hơi buồn, muốn tìm người nói chuyện, em nói chuyện với anh nhé?
- Ai chọc anh vậy?
- Em chứ ai, có người bạn tốt như anh đây mà vẫn còn dây dưa, lằng nhằng với vị hôn phu cũ, chẳng phải đã chọc giận anh sao?
Liễu Tinh im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng:
- Nói linh tinh.
- Chúng ta không phải là bạn sao?
- Bạn bình thường.
- Cứ là bạn là được rồi. Liễu Tinh, em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là lúc nào không?
- Ở đám cưới của Bạch Nhạn.
- Sếp Khang về hôm 28 rồi, hai người họ bây giờ thắm thiết lắm! Anh còn nhớ khi đó anh cảm thấy em rất ghê gớm, đứng chặn ở cửa, làm khó dễ đủ kiểu.
- Muốn cưới vợ đương nhiên phải cố gắng rồi!
- Không biết sau này em có lấy chồng như vậy không?
- Em á…
Họ cứ thế nói đông nói tây, nói trời nói bể đúng hai tiếng đồng hồ, tận đến lúc điện thoại phát ra tín hiệu hết pin, anh mới lưu luyến cúp máy.
Anh trèo lên giường nhưng chẳng hề thấy buồn ngủ. Nằm xuống rồi ngồi dậy; ngồi dậy rồi lại nằm xuống, cứ thế mấy lần, anh đành bật đèn lên, châm một điếu thuốc.
Trong làn khói trắng bảng lảng, anh phát giác một cách rõ ràng, cô đã chiếm cứ trái tim anh. Khi nghe cô nhắc tới vị hôn phu cũ, anh tức giận, như thể có thứ đồ mình vô cùng yêu quý bị người ta cướp đi mất.
Cảm giác này, đã bắt đầu manh nha từ rất lâu trước đó, nhưng chưa từng rõ rệt như ngày hôm nay.
Chết tiệt, ngựa tốt đi thằng không ngoảnh đầu, sao cô ngốc thế, đàn ông vừa quay lại cười với cô một cái, cô đã được voi mà muốn đòi tiên rồi sao?
Ngốc! Ngốc! Ngốc!
Anh mắng liền ba chữ ngốc, mắng xong lại thở nặng nề, không đành lòng để cô bị người khác lừa, không đành lòng để cô bị người khác bắt nạt, không đành lòng để cô lại phải thở ngắn than dài!
Thôi, anh nhắm mắt lại, một nụ cười trìu mến hiện lên trên khóe môi. Anh đành xả thân làm việc nghĩa, lôi cô gái ngốc này về bảo vệ vậy.
Anh thật không đành lòng nhìn cô phải chịu tổn thương.
Ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ Tết, Tiểu Ngô hùng hổ chạy sang. Sau khi Lục Địch Phi nhậm chức thị trưởng xây dựng, Tiểu Ngô chính thức vào làm việc tại văn phòng của Lục Địch Phi.
- Anh Giản Đơn, sếp Khang sẽ tới huyện Vân làm chủ tịch huyện. - Tiểu Ngô bảo anh.
Anh nghe mà sững người, ngay sau đó lại cảm thấy điều đó rất tự nhiên. Chức thị trưởng xây dựng rơi vào tay Lục Địch Phi, sếp Khang đương nhiên không cúi đầu quy thuận, chắc chắn sẽ tìm nơi khác để chờ đợi thời cơ. Anh rất khâm phục dũng khí và sự kiên quyết của sếp Khang.
Trong lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ.
Người ta nói khoảng cách có thể làm nảy sinh tình cảm tốt đẹp, nếu muốn khiến một người ngốc nghếch hiểu được lòng mình, một chút xa cách có thể thành chất xúc tác hiệu nghiệm.
Hiện giờ, anh đã ngầm ám chỉ với cô ngốc đó bao nhiêu lần rồi, nhưng cô ấy vẫn ngốc nghếch dùng dằng với vị hôn phu cũ, thật khiến anh chỉ muốn tự tử chết quách cho xong.
Đầu tiên anh âu sầu gọi điện hẹn với cô.
Trên đường đi tới tiệm ăn, ngang qua một siêu thị, thấy bao cao su bày trên quầy hàng cạnh quầy thu ngân, anh khựng lại rồi đi vào trong.
Sau đó, họ gặp nhau, gọi rượu, gọi đồ ăn.
Tất cả đều như anh sắp xếp, uy lực của chất xúc tác rất lớn.
Cô túm áo anh, nói đi nói lại rằng cô không ghét anh, không ghét một chút nào hết, thực ra cô thích anh, nhưng trong lòng anh còn hình bóng cô bạn gái kia, khiến nỗi buồn của cô không thể nói ra, chỉ có thể đè nén trong lòng.
Anh thật muốn ngửa cổ lên trời mà rú lên một tiếng, rốt cuộc là nỗi buồn của ai không thể nói ra?
Anh dùng hết sức dìu cô đang say mèm về đến nhà, cả người cô quặp chặt lấy anh.
Đằng nào đã biết được lòng cô, thái độ của anh tự nhiên sẽ không khách sáo nữa. Cơ thể luôn thành thật hơn trái tim, gạo nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền, xem cô còn giả ngây giả ngô thế nào được đây!
Với tâm trạng như thế, không chỉ là lửa tình hừng hực, cơ thể anh cũng muốn phát điên, như một con robot mất đi sự kiểm soát.
Anh phát điên, cô cũng phát điên theo. Hai người như trêu đùa với vận mệnh, hận không thể chết ngay tại nơi này.
Nguyên một đêm, không biết họ đã trải qua biết bao nhiêu lần. Cô mệt ngoài nằm phủ phục trong lòng anh như chú mèo nhỏ, không đợi anh ra khỏi người mình, cô đã ngủ lịm đi.
Dù rất buồn ngủ, nhưng anh không ngủ, cứ mãi vuốt ve tấm lưng trần trơn nhẵn của cô, lòng tràn ngập cảm động và hạnh phúc.
Khi Diệp Tử bỏ anh đi, cô bỗng như từ trên trời rơi xuống, đứng trước mặt anh, cao giọng với anh: “Thất tình thì có gì là ghê gớm, anh mất cái nhỏ thôi, tôi mất mới nhiều đây này!”
Khi đó, có phải ông Trời đã dùng bàn tay vô hình của mình trói chặt họ lại với nhau?
Anh đã từng mất đi một cánh cửa có tên Diệp Tử, bây giờ anh đã mở một cánh cửa có tên là Liễu Tinh.
Tựa cửa nhìn ra xa, phong cảnh thật đẹp.
Ngoại truyện 3: Hạnh phúc đời thường
1.
Thực ra, những ngày tháng sống chung với bố mẹ chồng cũng không tệ.
Bà Lý Tâm Hà đã thực sự trút bỏ hết thành kiến để đối xử thật lòng với Bạch Nhạn, trở thành một bà mẹ chồng tốt không có điểm gì để chê. Bà thích nhất là lên mạng, vào trang web Diễn đàn dành cho các bà mẹ tương lai và Dự báo thời tiết, in ra các món ăn bổ dưỡng dành cho phụ nữ mang thai trên diễn đàn ra, sau đó nghiêm khắc giám sát người giúp việc nấu cho Bạch Nhạn ăn. Thời tiết hàng ngày thay đổi như thế nào, bà đều ghi vào một quyển sổ nhỏ để kịp thời nhắc nhở Bạch Nhạn chú ý ăn mặc. Buổi sáng nghe loại nhạc gì, buổi tối đi bộ bao lâu, nếu không có chuyện gì đặc biệt, cô đều buộc phải hoàn thành.
Giữa mùa thu, Bạch Nhạn tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, bước lên cân đã thấy mình tăng tới 5kg, thai nhi phát triển rất tốt.
Bà Lý Tâm Hà gọi điện báo tin cho Khang Kiếm, sếp Khang phấn khởi ra mặt, luôn mồm nói con biết có mẹ là mọi chuyện đều ổn hết.
Điểm duy nhất khiến sếp Khang không thỏa mãn là, mỗi khi anh ôm nỗi nhung nhớ chồng chất suốt một tuần trở về nhà, sẽ thấy vợ yêu đang ngồi cùng bố mẹ. Anh mỉm cười hiền hòa, vỗ vai cô rồi sau đó ngồi xuống đối diện bố mẹ, đầu tiên nói chuyện công việc, sau đó nói chuyện thời sự. Ăn cơm tối xong, đợi vợ yêu đi bộ trở về, cả hai mới lên phòng ngủ.
Đầu tiên anh dỏng tai nghe ngóng động tĩnh ở bên ngoài, cẩn thận đóng cửa rồi xông tới ôm ghì lấy vợ yêu, phuủ một trận mưa hôn lên mặt cô.
- Bà xã, có nhớ anh không? - Mới hôn gáy, hơi thở của sếp Khang đã dồn dâ
«
1
2
3
4
5
...
7
»
Trở lại :
Chương 15
Danh sách chương [ 16 ]
•
Ngoại Truyện
•
Chương 15
•
Chương 14
•
Chương 13
•
Chương 12
•
Chương 11
•
Chương 10
•
Chương 09
•
Chương 08
•
Chương 07
1
›
→
Cùng chuyên mục
•
Ốc Đảo Nơi Khô Cằn
•
Muôn Trùng Nghìn Dặm
•
Không Thể Không Yêu
•
Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông
•
Nằm Vùng Quân Hôn
Bạn đã xem chưa?
•
Chiếc hộp kỳ diệu
•
Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh
•
Hãy cứ im lặng đi
•
Hai chiếc lược
•
Người mẹ điên
Thống kê
Trong ngày: 4
Tổng: 44