Kiểm điểm cái gì? Bạch Nhạn hít sâu, ánh mắt lạnh lùng: - Em đang kiểm điểm tại sao em lại đồi bại tới mức trở thành một kẻ thứ ba. - Đừng nói lung tung. – Mặt Khang Kiếm cứng đờ. - Tôi nói lung tung sao? – Giọng Bạch Nhạn bỗng cao vút. – Anh là bạn trai người ta yêu sâu sắc hai năm ròng, ngay trước ngày kết hôn anh còn cùng cô ta ân ái đến bốn hiệp, đến nỗi buổi sáng bỏ đi vội vàng, rơi cả nhẫn cưới trên giường cô ta. Cô bạn gái chu đáo của anh còn cất công mang đến tận phòng trang điểm của tôi. Tôi nhìn cô ta, thật sự vừa cảm ơn lại vừa áy náy. Tôi đã kết hôn với anh rồi, nhưng tại sao cuộc hôn nhân của chúng ta lại đến nông nỗi này? Tôi rà soát, tôi kiểm điểm, thì ra trên đời này chưa từng có kẻ thứ ba nào thật sự chiến thắng. Khang Kiếm im lặng, tai và gáy đỏ rực lên, nhưng gương mặt lại trắng bệch nhìn rất sợ. Bạch Nhạn cười khẩy: - Có phải anh đang thầm đoán xem rốt cuộc tôi biết được bao nhiêu không? Sếp Khang ạ, những gì tôi biết nhiều hơn anh tưởng nhiều. Nhưng tôi luôn nhẫn nhịn không nói, bởi vì đây chẳng phải là chuyện hay ho gì, nếu quyết định sẽ chia tay, hà tất phải làm cho hỏng bét. Nhưng hôm nay tôi không muốn nhịn nữa, anh có biết hay không, cô... bạn gái cũ của anh cướp chồng của Liễu Tinh rồi. Anh nghe rõ chưa, chồng của Liễu Tinh đấy, người chồng mà Liễu Tinh đã yêu thương mười bốn năm, người chồng mà cô ấy tưởng rằng sẽ cùng chung sống đến răng long đầu bạc. Mọi chuyện xảy ra như thế nào, anh là người thông minh, đã nghĩ ra được chưa? Khang Kiếm lặng im không nói, thực ra anh có thể nói được gì? Anh đã nhục nhã tới mức không còn chốn dung thân.
Hai mắt Bạch Nhạn đỏ hoe, nước mắt giận dữ trào ra khỏi khóe mắt, cô cũng không lau đi, đôi tay vung trong không khí, cô run rẩy từng hồi rồi mới thốt ra được: - Tất cả đều do anh, khởi nguồn của tội ác là anh, là anh... – Cô chỉ vào mặt Khang Kiếm, vừa khóc vừa gào lên – Tôi chỉ có một người bạn tốt là Liễu Tinh thôi, nhưng cô ấy lại vì là bạn của tôi mà chịu tổn thương như vậy, anh... nói đi, làm sao tôi xứng đáng với cô ấy. Bây giờ cô ấy rất đau khổ, tự nhốt một mình trong phòng đòi tự sát, tôi muốn ở lại bên cô ấy, cô ấy lại bảo tôi cút đi... Tôi là cọng cỏ dại, anh chà đạp tôi cũng chẳng sao, nhưng Liễu Tinh thì không được, Lý Trạch Hạo là tất cả của cô ấy... Khang Kiếm, tôi thật sự căm hận anh... Cô còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại khóc nấc lên, nước mắt tuôn như mưa. Khang Kiếm không cử động, cứng đờ như một khúc gỗ, hai mắt nhìn thẳng, tai ù đặc. Một lát sau anh mới nghĩ ra, đưa tay ôm lấy Bạch Nhạn. - Đừng đụng vào tôi. – Bạch Nhạn lùi về phía sau, hai tay ôm lấy vai, như thể anh là mầm dịch bệnh. – Tôi không muốn có bất kỳ sự liên hệ vào với anh nữa. Tôi muốn ly hôn, ly hôn... - Bạch Nhạn... – Khang Kiếm cắn môi, lại đưa tay ra, không chịu bỏ cuộc. Bạch Nhạn hất ra, anh vẫn cứ đưa tay ra. Bạch Nhạn dùng sức đẩy anh ra, anh lại giang rộng hai tay ôm lấy cô. Bạch Nhạn giãy giụa không được, đành phải lấy chân đá anh, anh không hề nhăn nhó, tay vòng chặt qua người cô, mặc cho cô ở trong lòng anh đánh đấm anh như một con thú nhỏ giận dữ. Bạch Nhạn bất lực, giận dữ cắn lên cánh tay anh, muốn anh buông cô ra. Anh đau đớn hít mạnh, nhưng cánh tay lại giống như một gọng kìm, xiết chặt lấy eo cô. Bạch Nhạn tức giận lấy đầu húc anh. Mắt cô hoa lên, nhưng anh vẫn không chịu buông tay. - Anh xin lỗi... Ngoài ba chữ này, anh thật sự không biết phải nói gì. Bạch Nhạn chửi không sai, tất cả đều là lỗi của anh. Anh chẳng có mặt mũi nào để nói lời sám hối, anh cũng hận những hành động mà mình đã làm, nhưng... làm thì đã làm rồi, quả đắng này chỉ có thể cố nuốt mà thôi. Anh không ngờ Y Đồng Đồng sẽ dùng cách này để trả đũa anh. Không thể không thừa nhận, đàn bà một khi đã trả đũa thì rất đáng sợ. Anh càng không ngờ được, đối với Bạch Nhạn, Liễu Tinh lại quan trọng đến thế. Lúc đối diện với những nỗi uất ức của chính mình, cô chỉ cười trừ cho qua, chưa từng rơi nước mắt trước mặt anh. Câu nói nặng nhất chỉ là “sếp bắt nạt em”. Mà hôm nay cô chỉ mặt gọi tên, gào thét nói “Khang Kiếm, tôi hận anh!” Anh nghe mà tim muốn ngừng đập, hồn lìa khỏi xác, bản thân trống rỗng, trước mắt mơ hồ. Anh quên mất chuyện vừa nãy anh đã phát điên lên vì ghen với người đàn ông lạnh lùng kia, anh không màng tới nỗi hổ thẹn trong lòng, anh không nghĩ tới lòng tự trọng, không muốn biện bạch, anh chỉ biết, bất luận thế nào anh cũng phải ôm chặt lấy Bạch Nhạn. Hai người cãi nhau rất to, trời lại chưa tối hẳn, người dân sống trong tiểu khu đứng trên ban công may mắn được mục kích toàn bộ quá trình đôi vợ chồng son cãi nhau. Có hai bà lão lúc thường hay dắt chó đi dạo cùng với bà Lý Tâm Hà vừa xem vừa cảm thán: đánh là thương, mắng là yêu, bà xem, vừa mới khóc lóc ầm ĩ thế mà giờ đã ôm chặt lấy nhau rồi. Phải nói là công phu mồm mép của Bạch Nhạn không hề kém cỏi, nhưng nổi giận lôi đình với một người từ đầu tới cuối cứ câm như hến thì cũng chỉ là độc thoại, cô gào lên mấy câu, cảm thấy sức cùng lực kiệt, bỗng thấy dù nói gì đi nữa cũng chẳng còn ý nghĩa. Nhưng trong lòng cô, đối với Khang Kiếm, ngoài sự thất vọng ra, còn có thêm sự khinh thường. Cô không có sức giãy giụa, lau qua nước mắt trên mặt, tâm trạng dần bình tĩnh lại. - Sếp Khang, anh có biết tại sao Trần Thắng, Ngô Quảng lại phát động cuộc khởi nghĩa không? – Đầu óc hoạt động trở lại, cô ngước mắt lên, nét mặt vô cảm. Khang Kiếm bị cô hỏi cho điếng người, không biết câu này có ẩn ý gì, không dám trả lời. - Người ta bị ép tới mức độ nào đó sẽ không thể nhẫn nhịn được nữa. Tôi không muốn phá hỏng hình tượng của anh, vốn định sẽ chia tay trong hòa bình, cố gắng duy trì quan hệ của chúng ta tới sau cuộc bầu cử Hội đồng nhân dân. Bây giờ, anh cho rằng chúng ta còn có thể ở bên nhau được không? Tôi là pho tượng Phật bằng đất sét, không lo nổi cho anh nữa, anh bỏ tay ra, tôi không muốn nói gì với anh nữa, sau này đường ai nấy đi, tôi không muốn hưởng vầng hào quang của anh, anh cũng đừng quấy rầy sự bình yên của tôi. Anh buông tay đi, ôm ấp như thế này để làm gì chứ, tôi không muốn đả kích anh, nhưng tôi thật sự ghê tởm tính lăng nhăng của anh. – Bạch Nhạn chun mũi lại đầy vẻ căm ghét, giọng lộ rõ vẻ khinh miệt. Vành tai của Khang Kiếm đã đỏ rực lên vì hổ thẹn, anh hơi thả lỏng, nhưng không buông tay. - Bạch Nhạn – Anh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, từng này tuổi rồi lần đầu tiên anh mới biết mặt dày cũng phải cần tới dũng khí và sự gan dạ. Với một người kiêu hãnh và cao ngạo như anh lại càng cần thiết. Anh không nghĩ tới những chuyện kia, anh chỉ muốn giữ Bạch Nhạn lại, cho dù bắt anh lột hết quần áo, đeo một bó mận gai sau lưng anh cũng cam lòng. – Quả thực anh đã làm rất nhiều chuyện khốn nạn, anh không muốn bao biện cho bản thân. Những gì anh nói lúc này, không phải vì cuộc bầu cử thị trưởng, mà xuất phát từ tận đáy lòng. Xây dựng một mái ấm gia đình không dễ dàng gì, chúng mình đừng hủy hoại nó. Cho anh cơ hội, chúng ta quên hết quá khứ, bắt đầu lại từ đầu được không? - Quên được sao? – Bạch Nhạn chăm chăm nhìn đôi tay đặt trên eo cô, không muốn nhắc tới chuyện bố mẹ hai bên, tế nhị thở dài. – Nếu có thể dễ dàng quên đi quá khứ, chúng ta đã chẳng ở bên nhau. Môi Khang Kiếm trắng bệch, trong lòng khiếp sợ, mồ hôi túa ra trên trán. Bạch Nhạn biết rồi, biết hết rồi sao? Trong lúc anh thất thần, Bạch Nhạn gỡ tay anh ra, thoát ra khỏi vòm ngực anh, đi tới ngồi lên chiếc ghế đá phía đối diện, nhìn vẻ mặt suy sụp, hoảng loạn không biết làm gì của Khang Kiếm hoàn toàn khác xa với dáng vẻ oai phong lẫm liệt thường ngày, trong lòng không khỏi có chút hả giận, cũng thấy hơi mềm lòng, nhưng cứ nghĩ tới dáng vẻ gào khóc của Liễu Tinh, trái tim cô lại cứng rắn trở lại. Hai người cứ một ngồi một đứng như vậy, không ai nói gì thêm. Mặt trời xuống núi, bóng chiều dần buông, bên ngoài ngôi đình, côn trùng mùa hạ không an phận kêu rỉ rả. Khang Kiếm đứng tới mức hai chân đều mất cảm giác, khó nhọc mở miệng: - Bạch Nhạn, chúng ta đừng tranh cãi nữa, về nhà đi! Anh muốn thề nguyền, hứa hẹn với cô, nhưng lúc này nói ra, không những ngớ ngẩn, mà còn rất mỉa mai. Trong lòng anh bất lực, không biết phải làm gì mới có thể xua đi ý nghĩ muốn ly hôn của Bạch Nhạn. Ly hôn, không phải ngày tận thế, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Nhưng, không có Bạch Nhạn, cuộc sống tiếp diễn ấy chỉ là một vũng nước tù. Anh không dám tưởng tượng ra những ngày tháng đó, chỉ có thể tự thôi miên mình, những lời phụ nữ nói khi tức giận đừng có coi là thật, ngày mai tỉnh lại chưa biết chừng bản thân cô ấy cũng quên mất. Bạch Nhạn lắc đầu: - Tôi vẫn muốn ngồi thêm một lúc nữa, anh về trước đi. Nói xong, cái bụng rỗng bỏ hai bữa ăn bộng réo lên phản đối. Dạ dày Bạch Nhạn không tốt, bị đói là rất dễ buồn nôn, buồn nôn thì sẽ nôn khan. Cô ôm ngực, cố ghìm nén cơn buồn nên đang dâng lên miệng. - Xem em kìa, đã đói tới mức ấy rồi còn bướng bỉnh, mau về thôi. – Khang Kiếm vội chớp ngay cơ hội ngàn vàng, tiến lên phía trước kéo cô. – Nếu em vẫn còn giận anh thì ăn no xong lại mắng tiếp có được không? Bạch Nhạn nghĩ thấy cũng có lý, ngồi ở ngoài như thế này cũng chẳng ích gì. Đói vật ra đấy cũng chẳng có sức để bảo vệ chính mình. - Biết rồi, tôi tự đi. – Cô hung dữ hất tay Khang Kiếm ra. Khang Kiếm thở dài, không dám tham vọng nhiều, đi một bước lại nhìn một bước. Cửa mở, thím Ngô và bà Lý Tâm Hà cùng chạy ra đón, vừa nhìn thấy hai người bà Lý Tâm Hà đã buột miệng than vãn: - Sao hai đứa lại đi chung với nhau? Bạch Nhạn không còn sức để ý tới bà ta, không thèm nhìn bà ta mà đi thẳng lên cầu thang, Khang Kiếm kéo cô lại: - Ngoan, ăn cơm trước đã. Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô mắt mở trừng trừng, tưởng mình nghe nhầm. Dạ dày Bạch Nhạn thực sự khó chịu, cô khựng lại một chốc rồi quay người đi vào trong bếp. Khang Kiếm ấn cô ngồi xuống chiếc ghế trong phòng ăn, quay lại nói: - Thím Ngô, phiền thím làm cho tụi con hai bát mì Dương Xuân. Thím Ngô chớp mắt, hồi lâu sau mới ý thức được Khang Kiếm đang nói gì, mặt sa sầm xuống: - Thím không biết làm mì Dương Xuân. Bà Lý Tâm Hà cũng tức: - Kiếm Kiếm, thím Ngô đến để chăm sóc mẹ chứ không phải để hầu hạ người khác. Bạch Nhạn vịn bàn đứng dậy, tại sao các cụ lại nói tự lực cánh sinh thì mới có cơm ăn áo mặc, chính là đạo lý này, dựa vào người khác thì không thể lâu dài. Cơ mặt Khang Kiếm căng ra: - Để anh nấu. – Nói rồi anh ấn Bạch Nhạn ngồi xuống ghế. Bạch Nhạn hơi ngạc nhiên, nhưng vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt méo mó tức giận đến biến dạng của bà Lý Tâm Hà và thím Ngô, cô lại thoải mái ngồi yên. Trước đây, cô nấu bao nhiêu bữa cơm cho sếp Khang, anh ta nấu cho cô một lần cũng là điều nên làm. - Không được, tôi thật sự ngứa mắt lắm rồi. – Bà Lý Tâm Hà đẩy xe lăn vào phòng khách, chỉ vào Bạch Nhạn, tức run người. – Sao cô có thể ngồi yên ở đó, cô ở nhà chúng tôi, ăn của chúng tôi, dùng đồ của chúng tôi, còn bắt đường đường một vị trợ lý thị trưởng xuống bếp nấu cơm cho cô, cô tưởng cô là cái thá gì? Cô... cô cút ngay cho tôi. Khang Kiếm đang thái hành trong bếp, nghe vậy cuống cả lên: - Mẹ, mẹ bớt đi một hai câu có được không, mẹ để con được yên một chút... – Con dao trong tay cũng dằn mạnh xuống theo giọng nói, không cẩn thận bị lệch hướng, cắt vào tay, trên thớt lập tức đỏ thẫm một mảng. - Kiếm Kiếm, vì nó mà con nổi nóng với mẹ? – Bà Lý Tâm Hà điếng người. Bạch Nh