“Mẹ xin lỗi….” Nước mắt mặn đắng lăn xuống khóe miệng, khiến vết thương trên môi đau nhói, nhưng cô chẳng cảm thấy đau đớn, dường như mọi đau đớn chẳng thể so được với nước mắt của cậu bé.
Sao cô lại có thể điên rồ như vậy? Sao cô lại vô trách nhiệm như vậy? Cậu bé đâu có tội tình gì. Cô đã cố tình đưa nó đến thế giới này, vậy mà lại nhẫn tâm bỏ lại nó một mình?
“Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi…” Cô siết chặt bàn tay, nước mắt nhạt nhòa, liên tục nói xin lỗi, nhưng có nói bao nhiêu lần cũng chẳng thể đủ.
Cô cũng không biết rõ đã bao lâu trôi qua, cậu bé cứ khóc như vậy cho đến lúc ngủ thiếp đi, Trình Đoan Ngọ đau đớn ôm cậu bé vào lòng, chẳng cho bất kì ai đến gần.
Ông cô vẫn đứng bên cạnh nhưng không hề nói câu nào. Ông chắp tay sau lưng, ưu tư xoay người lại, giọng nói có chút trách móc: “Giờ mới thấy không nở bỏ thằng bé à? Lúc trước thì làm gì chứ? ” Ông lạnh lùng “hừm” một tiếng . “Giống hệt con bé đó, ích kỹ, chỉ nghĩ cho mình, không bao giờ nghĩ đến người khác.”
Trình Đoan Ngọ biết “con bé đó” mà ông nói đến chính là mẹ cô- Âu Liễm Nguyệt. Cô liền phản bác theo bản năng: “Cháu không phải…” Nhưng nói đến đó cô liền dừng lại, không nói tiếp nữa. Cô nên phản biện như thế nào đây? Tội lỗi mà một người mẹ như cô gây ra, có chết cũng đáng.
Âu Hán Văn lạnh lùng liếc nhìn cô. “Nếu không phải ta cảm thấy bất an mà phái người lặng lẽ đi theo thì giờ này cháu đã chết lâu rồi. Sao cháu lại dại dột thế chứ? Cho dù muốn báo thù thì cũng giết người đàn ông đó thôi, sao lại tự tìm đến cái chết như vậy?!”.
Trình Đoan Ngọ cúi đầu, ánh mắt u ám. “Nếu cháu vẫn sống, nếu cháu vẫn mang theo Đông Thiên thì cũng sẽ có ngày anh ta tìm đến cháu, con trai cháu, khi ấy mục tiêu sẽ là cả hai người chứ không phải một người nữa. Cháu không muốn, không muốn con mình lại sống trong sự giam cầm của anh ta!”.
Âu Hán Văn chau mày, lạnh lùng nhìn Trình Đoan Ngọ, ánh mắt sắc nhọn, dường như khiến tất cả những ý nghĩ u tối trong đầu cô bị phơi bày. “Hà tất phải viện cớ như thế? Sự thù hận đã khiến cháu trở nên ngu ngốc. Cháu muốn đẩy trách nhiệm cho ai? Ngay cả bản thân mình thì cháu cũng không cần thì ai sẽ giúp cháu chăm sóc con trai cháu chứ? Trả thù? Rốt cuộc cháu muốn trả thù hay muốn tự giải thoát? Ta nghĩ bản thân cháu là người rõ nhất.”
“Cháu….” Trình Đoan Ngọ lúng túng nhìn Âu Hán Văn, cô chẳng thể phản bác được câu gì.
“Không cần giải thích với ta, ta không muốn nghe.” Âu Hán Văn tiến lại gần, nhìn xuống Trình Đoan Ngọ. “Dù sao thì cháu vẫn may mắn, vết thương không nặng lắm nên tỉnh lại sớm. Đợi sức khỏe của cháu tốt hơn, ta sẽ đưa cháu ra nước ngoài, sẽ có người bảo vệ cháu chu toàn hơn.”
“Ông ngoại…”Trình Đoan Ngọ không biết nên nói gì, tâm trạng vô cùng phức tạp.
“Ngay cả con gái, ta cũng không có thì lấy đâu ra cháu ngoại chứ?”
“Vậy thì….ông Âu, cảm ơn ông…..”
“Không cần cảm ơn ta, nếu muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn ông trời đã tha mạng cho cháu, để cháu thoát được cửa ải này, tranh thủ lúc người đàn ông đó vẫn đang bị thương nặng, vẫn chưa tỉnh lại, cháu hãy mau rời khỏi đây đi.”
Trình Đoan Ngọ gạt nước mắt và nói với vẻ mặt không an tâm : “Cháu đi rồi, ông sẽ làm thế nào? Nhất định anh ta sẽ không bỏ qua cho ông đâu…..”
Âu Hán Văn cười lạnh lùng. “Cậu ta dựa vào cái gì chứ?” Giọng điệu rất chắc chắn. “Ta có thể để cháu đi rồi thì đương nhiên sẽ phải có trách nhiệm với những vấn đề liên quan. Cháu chỉ cần lo cho mình là được.”
“….”
Tai nạn điên khùng đó cũng đã qua hơn một năm rồi nhưng nó vẫn để lại nỗi ám ảnh cho tất cả mọi người. Ví dụ như Đông Thiên, nữa năm trời cậu không rời Trình Đoan Ngọ nữa bước, kể cả ban đêm, cậu bé cố thức vì sợ mẹ sẽ biến mất một lần nữa.
Cách mà cậu làm chẳng chút giấu giếm, vòng vo, tất cả đều là phản ứng tự nhiên, điều ấy khiến Trình Đoan Ngọ thấy xót xa vô cùng.
Trình Đoan Ngọ chỉ học hết cấp ba rồi không động gì đến sách vở nữa. Giờ mình cô đưa cậu bé đến một đất nước xa lạ ở nơi đất khách quê người để sinh sống. Nửa năm đầu tiên, hai mẹ con luôn sống trong lạc lõng vì ngoại ngữ không biết, mọi thứ đều lạ lẫm. Hai người chỉ biết nương tựa vào nhau. Nhất là qua tai nạn, đó cậu bé vô cùng mẫn cảm, chỉ một chút biến đổi thôi cũng khiến nó trở nên yếu đuối.
Sau nửa năm sống một cuộc sống bình lặng. Trình Đoan Ngọ đã có thể nói những câu tiếng Anh đơn giản để giao tiếp với hàng xóm, cũng dần hòa nhập với cuộc sống nơi đây.
Trước kia tầm mắt cô thật hạn hẹp. Cả thế giới sáu tỷ người, chỉ cần muốn ẫn náu thì cho dù Lục Ứng Khâm có bản lĩnh thông thiên thế nào thì cũng không thể ngày một, ngày hai mà tìm ra được. Nếu cô biết trước điều này thì có lẽ tất cả sẽ không như thế này chăng?
Đêm Khuya, bừng tỉnh sau cơn ác mộng, Trình Đoan Ngọ ngồi dậy, đi về phía cửa sổ, hít thở không khí để những mệt nhọc và nặng nề trong đầu mình được vơi bớt.
Cả bầu trời đêm được ánh đèn lung linh trong thành phố chiếu sáng, cho dù là không có sao thì nó vẫn sáng như ban ngày.
Những điều trong giấc mơ ấy dường như mới xảy ra đêm qua thôi, nhưng rõ ràng nó đã ở một nơi rất xa rồi. Trình Đoan Ngọ biết rõ những điều ấy nhưng vẫn bị kí ức giày vò. Cô khẻ thở dài, chăm chăm nhìn những ngôi nhà sáng đèn phía dưới. Cô thổn thức nghĩ : Đã không thể quay lại, hà cớ gì không quên đi thôi. Đã không có duyên thì cũng chẳng thể thề nguyền. Giờ đây chẳng còn gì nữa, đã thành những kẻ xa lạ rồi.
Hãy quên đi, tất cả đã lắng xuống rồi…0
Tai nạn gần như cướp đi sinh mạng của Lục Ứng Khâm cũng đã qua hơn một năm trời rồi. Cả Lục Ứng Khâm và những người bên cạnh anh ta đều mặc định rằng không bao giờ được nhắc đến chuyện đó nữa.
Lục Ứng Khâm phải nghỉ ngơi đúng nửa năm trời thì sức khỏe mới hồi phục, bàn tay trái vốn đã bị mất một ngón giờ trở nên tàn phế, gần như không thể cử động bình thường.
Anh ta vẫn nhớ như in từng giây, từng phút sự cố ngày hôm đó. Giống như trong một bộ phim, chi tiết tỉ mỉ đến từng động tác trong từng cảnh một.
Tiếng động cơ chuyển động với tốc độ cao như xé màng nhĩ, anh ta hỏi Trình Đoan Ngọ : “Rốt cuộc đang làm gì vậy? Cô đang ở đâu?”.
Không có tiếng trả lời rồi tắt máy nhưng tiếng động cơ vẫn chuyển động với vận tốc cao vẫn vang lên bên tai, càng lúc càng tiến gần. Khi anh ta quay đầu lại thì đã nhìn thấy chiếc xe đang tiến thẳng về phía mình. Trình Đoan Ngọ đang cầm vô lăng, vẻ mặt đầy kiên quyết. Cô muốn đâm anh ta.
Trong khoảnh khắc ấy, ý nghĩ duy nhất trong đầu anh ta là: Hóa ra, cô lại hận anh ta đến mức này. Trái tim anh ta bỗng nhói đau.
Nhận thức đó khiến anh ta cứ đứng đờ đẫn, cũng chẳng muốn tránh.
Chiếc xe lao vun vút đến, đâm sầm vào anh ta, kéo anh ta đi, đâm vào lan can chắn ở eo biển, rồi cả người và xe cùng lao xuống biển. Anh ta hòa cùng con sóng lớn, dần chìm xuống. Nhưng cũng thật tình cờ, chính nước biển đã cứu mạng anh ta, sức nâng của mặt nước đã giảm rất nhiều sự va đập của ô tô, anh ta vẫn giữ được mạng sống của mình khi nằm dưới xe của Trình Đoan Ngọ.
Cố chịu đựng cơn đau, theo bản năng, anh ta định bơi lên, nhưng khi nhìn thấy chiếc xe đang chìm dần, anh ta bỗng muốn kéo lại.
Anh ta không phải là người lấy ơn báo oán. Đối với những người đã làm hại mình, anh ta luôn báo thù gấp mười lần, gấp trăm lần. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, trong lòng anh ta không có chút thù oán nào đối với Trình Đoan Ngọ.
Trong giây phút chìm xuống, đôi mắt đầy phức tạp và tuyệt vọng của Trình Đoan Ngọ dường như khắc sâu vào trái tim anh. Lục Ứng Khâm có cảm giác thẳm sâu trong đáy lòng mình, từng giây, từng phút đều bị ánh mắt đó của cô làm cho sợ hãi.
Anh ta cũng không biết lúc rốt cuộc ấy mình nghĩ gì, nhưng trong tiềm thức,anh ta không muốn Trình Đoan Ngọ chết như thế, cũng không hi vọng họ lại kết thúc như vậy.
Trình Đoan Ngọ từng nói với anh ta, tất cả những chuyện xảy ra giữa họ chỉ giống như nghiệt duyên, nhưng dù có là nghiệt duyên đi chăng nữa thì cũng là một cái duyên khó có được, anh ta không muốn bỏ.
Anh ta dồn toàn bộ sức lực của mình đạp vỡ cửa kính xe, Trình Đoan Ngọ khi ấy đã nhắm mắt, từ bỏ sinh mạng của mình, bộ dạng tự hủy hoại của cô khiến Lục Ứng Khâm có cảm giác như tim mình bị đè nặng.
Đau đớn.
Anh ta cố gắng lôi cô ra, truyền cho cô chút dưỡng khí ít ỏi còn lại của mình, anh ta dùng cách riêng của mình để cứu cô, mặc dù anh ta biết rằng, có lẽ như vậy sẽ khiến họ chết nhanh hơn…..
Anh ta lao lên mặt nước, đưa Trình Đoan Ngọ lên sát bờ, người không còn chút sức lực, thậm chí, anh ta cũng không kịp kiểm tra xem Trình Đoan Ngọ còn sống hay không…..
Khi anh ta tình lại thì đã thấy mình nằm trong viện, cố mở đôi mắt nặng nề, tập trung tìm kiếm nhưng chẳng thấy hình bóng cô đâu.
Anh ta hỏi liên tiếp ba lần, Quan Nghĩa vẫn không trả lời. Vẽ mặt xanh xám của Quan Nghĩa khiến những suy nghĩ trong lòng Lục Ứng Khâm càng chắc chắn.
Ngày thứ ba sau khi tỉnh lại, anh ta nhìn ra phía ánh nắng chói chang ngoài cữa phòng bệnh, ánh mắt lạnh lẽo, cố gắng trấn tĩnh: “Cô ấy chêt rồi, đúng không?” Rõ ràng một câu hỏi nhưng giọng điệu lại mang sự khẳng định lạ thường.
Quan Nghĩa không nói gì, hồi lâu sau, anh ta mới chậm rãi trả lời: “Đúng vậy.” Giọng nói thẳng thắn và tỏ rõ sự mệt mỏi.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi chính tai mình nghe được điều ấy, anh ta vẫn cảm thấy như trời đất sụp đổ.
Tất cả những gì xảy ra dưới lòng biển, từng chút hiện lên trong đầu anh ta. Lúc chưa bơi nên được mặt nước, Trình Đoan Ngọ đã nhắm nghiền mắt. Không biết do sức nâng của nước hay do cơ thể cô nhẹ bẫng, rõ ràng anh ta đang kéo theo cả cô vậy mà không hề cảm thấy có chút nặng….
Trong ba ngày qua, anh luôn tự nói với chính mình rằng có lẽ…có lẽ…sẽ không…cô ấy sẽ không chết như vậy. Anh ta vẫn mơ hồ cảm thấy được hơi thở của cô…
“Chết rồi?” Dù đã gầy đi rất nhiều nhưng trông Lục Ứng Khâm vẫn rất khôi ngô chỉ có đôi mắt làm thâm quầng, đôi môi khô đến nứt nẻ, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi. “Tìm thấy xác chưa?! Có đúng là cô ấy không?”( Dien!Dan!Le!Quy!Don)
Quan Nghĩa nhíu mày: “Không tìm thấy xác nhưng không thấy chút vết tích của cô ấy, có lẽ….trôi dạt ở nơi nào đó rồi….”
Không tìm thấy xác?
Đối với Lục Ứng Khâm, đây là một tin vô cùng tốt, đôi mắt của anh ta lúc này cũng đã lấy lại được thần sắc. “Chỉ cần chưa tìm thấy xác thì có nghĩa cô ấy vẫn có thể còn sống. Tiếp tục tìm kiếm! Sống thì phải nhìn thấy người, chết thì phải nhìn thấy xác!”
“…..”
Một năm qua, mỗi lần gần bờ biển xuất hiện xác của ai đó là Lục Ứng Khâm ngay lập tức bỏ hết tất cả mọi công việc để đến nhận xác. Mỗi lần đến đó lại là một lần lo lắng, khi đã xác định không phải cô, anh ta lại thở phào nhẹ nhỏm, yên tâm trở lại.
Ít nhất, ít nhất cũng không phải là cô, điều đó có nghĩa là có thể cô vẫn còn sống. Đối với Lục Ứng Khâm, đó là tin rất tốt rồi.
Trình Đoan Ngọ mất tích, con trai cô cũng mất hút theo. Không phải Lục Ứng Khâm không hoài nghi, anh ta cũng phái người đi tìm khắp nơi, kiểm tra tất cả hồ sơ xuất cảnh nhưng dù có tìm thế nào cũng không thấy.
Trước kia, anh ta luôn uy hiếp Trình Đoan Ngọ, cô chẳng thể thoát khỏi bàn tay của anh ta, cho dù cô có đi đến phư