y phải chống lên trên bàn trà để không bị ngã. Trong lúc cô vẫn đang lảo đảo, chưa kịp đứng vững thì Lục Ứng Khâm đã nhanh chóng rút điện thoại ra, bấm số. diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn
Anh ta mở loa ngoài, một lúc sau thì đầu dây bên kia nhấc máy.
“A lô.” Giọng nói của Du Giai Giai ở đầu dây bên kia vừa xa lại vừa gần.
“Giai Giai, về nước! về nước, ngay ngày mai!” giọng Lục Ứng Khân lạnh lùng như sắt đá, không thể thỏa hiệp thêm nữa. Chứ đợi Du Giai Giai trả lời, anh đã tắt điện thoại rồi xoay người lại, nhìn cô với ánh mắt đầy sự căm ghét, không còn chút kiên nhẫn. Giọng anh ta lạnh lùng, đáng sợ như quỷ dữ thời trung cổ hiện về: ‘Điều cô muốn, tôi sẽ cho cô toại nguyện! Tôi chính là quỷ dữ đấy! tôi sẽ ngồi tận hưởng có cả vợ lẫn thiếp. Nhưng tôi cũng cho cô biết, cô hãy tranh thủ lúc này tôi chưa thấy chán cô mà hãy làm được gì thì làm đi! Đợi đến lúc tôi chán cô rồi ngay đến ma quỷ cũng chẳng muốn nhìn cô đâu!”
Từng câu, từng từ lên xuống trầm bổng, giống như những viên đá lạnh đập thẳng vào người Trình Đoan Ngọ. Cô không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ có điều, trái tim cô đang dần rơi xuống vực thẳm, từng chút, từng chút một rơi xuống tận đáy, cho đến khi không nhìn thấy nữa…
Sau khi Lục Ứng Khâm rời đi, Trình Đoan Ngọ ngồi bệt xuống nền nhà. Vì Lục Ứng Khâm muốn nói chuyện với cô nên người giúp việc đều chủ động đi ra ngoài, trong nhà chẳng còn ai cả. Cũng chính vì thế mà giờ đây, căn phòng này chẳng khác nào chiếc lồng lạnh lẽo, chỉ có một mình Trình Đoan Ngọ không thể thoát ra khỏi chiếc lồng ấy. dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com
Cô cứ nghĩ mình đã quen với sự cô đơn đến thấu xương này rồi, nhưng trong khoảnh khắc mà tất cả sự yếu đuối bị phơi bày, cô mới phát hiện mình nhớ cha, nhớ anh đến phát điên, thậm chí nhớ cả Du Đông
Những năm qua, cái mà cô gọi là sự kiên cường cũng chỉ là vì bên cô vẫn luôn có sự giúp đỡ và chăm sóc của họ, còn giờ đây, cô đã mất tất cả, vậy mà cô vẫn cố gắng phải sống, bởi vì trên thế giới này, ngoài cô ra, chẳng ai có thể chăm sóc cho con trai cô nữa.
Đúng lúc cô gần như tuyệt vọng, trong đầu cô hiện lên hình ảnh một người.
Liệu người ấy có giúp cô?
Trình Đoan Ngọ cũng không biết nữa. Thực tế, nếu không đến bước đường cùng, cô cũng không nghĩ đến những điều xấu nhất, nhưng suy cho cùng, đây cũng là sự lựa chọn cuối cùng…
Mấy ngày liền Lục Ứng Khâm không về nhà. Anh ta đã bình tĩnh trở lại. Mấy ngày qua, anh ta luôn suy nghĩ về mối quan hệ của hai người bọn họ. Anh ta cũng không hiểu tại sao đối với anh ta. Trình Đoan Ngọ lại giống như một ngọn lửa, lần nào cũng khiến anh ta bùng cháy và cuối cũng khiến cả hai đều bị tổn thương.
Có những lúc Lục Ứng Khâm cũng buồn phiền nghĩ rằng, có lẽ nên buông tha cho cô, đó sẽ là sự cứu rỗi tốt nhất cho hai người họ, chứ cứ ép buộc cô như thế này, cô chỉ cảm thấy như trong lao tù, cũng chẳng ai vui vẻ. Rồi anh ta lại nghĩ, mình cũng không thể chịu được khi nhìn thấy cô kết hôn với người khác. Đối với Trình Đoan Ngọ, anh ta luôn có những mâu thuẫn không thể lý giải.
Cô không dịu dàng, đối xử với anh ta chẳng khác nào kẻ thù, cô luôn khoan dung với người khác nhưng với anh ta thì không. Có những lúc mệt mỏi chán nản, anh ta cũng đã nghĩ cô có thể mang đến cho anh ta một chút an ủi, nhưng cái mà cô mang lại cho anh ta luôn là sự cự tuyệt và sự xa cách ngàn dặm. Cô luôn muốn chọc giận anh ta biết rõ hậu quả sẽ thế nào nhưng vẫn cứ làm như vậy. Giữa họ dường như lúc nào cũng căng thẳng, và chỉ có như vậy cô mới cảm thấy thoải mái.
Có yêu không? Đối với họ, chủ đề này thật buồn cười Lục Ứng Khâm cũng chẳng muốn nghĩ đến nữa.
Buổi tối, Du Giai Giai lại gọi điện, Lục Ứng Khâm vừa đi tiếp khách về, đầu óc mơ hồ nhưng vẫn cố tỉnh táo.
“Uống nhiều rượu quá à?” Giọng cô truyền tới từ đầu máy bên kia, chẳng biết tại sao Lục Ứng Khâm có chút ấm áp, có lẽ là bởi đã tức giận quá nhiều khi ở bên cạnh Trình Đoan Ngọ. Du Giai Giai là người con gái thông minh, luôn biết phải cư xử trước Lục Ứng Khâm. Những năm qua, ở bên cạnh anh ta, cô làm tốt mọi việc, chẳng phải trước kia anh ta đã từng thích một người phụ nữ thông minh như cô ta sao? Tại sao bây giờ anh ta lại thấy chán ghét chứ?.
Anh ta chưa tìm ra câu trả lời thì Du Giai Giai đã chuyển chủ đề khác, giọng cô lại trở nên xa cách, lạnh lùng: “Thôi, chuyện của anh giờ cũng chẳng liên quan đến em, nữa em chỉ muốn nói với anh rằng, khi em về nước, anh hãy đến sân bay đón em.” Giọng điệu như ra lệnh của cô ta khiến Lục Ứng Khâm chau mày, cảm giác hối hận và có lỗi vừa nhen nhóm trong lòng anh ta lập tức biến mất.
“Dựa vào cái gì mà phải đi đón chứ?” Đầu óc anh ta hơi nặng nề nhưng vẫn không thể không buông tiếng cười giễu cợt,
“Ở sân bay có phóng viên, em cần một chút tin tức của