m có phải cô đã cố tình muốn gây sự không? Cô định giở trò gì vậy?” Nơi đáy mắt anh ra chất chứa nỗi căm ghét, khuôn mặt vô cùng lạnh lùng. “Du Đông, anh có ý gì vậy?”
Anh ta hung hăng tiến đến, kéo mạnh Trình Đoan Ngọ. Cánh tâu đầy vũ lực của anh ta khiến cô lảo đảo, nhanh chóng bị lôi ra khỏi sự che chắn của Du Đông. Cô bị Lục Ứng Khâm phơi bày trước mặt nhiều người. Cô tê dại ôm lấy cánh tay, cúi đầu, không nói bất cứ lời nào, trông cô khi ấy thật đáng thương. Cô có cảm giác như có một ngọn đèn chói sáng đang chiếu rọi trên đỉnh đầu mình, muốn né tránh cũng không được.
Lục Úng Khâm dường như vẫn chưa hả dạ với sự sỉ nhục đó. Cô lại nghe thấy giọng nói vừa quen vừa lạ của anh ta vang lên: “Du Đông, tôi cảnh cáo anh, hãy biết đối nhân xử thế một chút, đừng có loại nào cũng kéo theo bên mình, tôi không muốn nhìn thấy người phụ nữ này thêm một giây một khắc nào nữa, đừng để cô ta xuất hiện bên cạnh anh! Nếu không, cho dù anh là anh trai của ai đi nữa, đừng trách tôi trở mặt!.”
Anh ta phủi nhanh bàn tay vừa chạm vào Trình Đoan Ngọ, nét mặt thể hiện rõ sự căm ghét cô, giống như cô là thứ rác rưởi bẩn thỉu nhất thế gian này vậy.
Anh ta tức giận bỏ đi, không quên lạnh lùng quát một câu: “Cút hêt đi.”
“…”
Cô mới bước thì chợt nghe thấy hình như có ai đó gọi, cô bỗng giật mình.
Con ngõ không có đèn điện nên lại càng u tối và lạnh lẽo.
“Trình Đoan Ngọ!” Một giọng nam trầm thấp vang lên phía sau lưng khiến cô có cảm giác ớn lạnh. Cô rút điện thoại ra, qua chút ánh sáng yếu ớt phát ra từ điện thoại để nhìn xem là ai. Một bóng dáng trông rất quen thuộc ở phía xa. Cô nheo mắt nhìn, thử lên tiếng hỏi: Anh? Là anh phải không?”
Trình Lạc Minh vẫn đứng ở đó, không hề nhúc nhích. Anh vẫn cầm chặt chiếc đèn pin nhưng không bật. Ánh trăng yếu ớt chiếu xuống người anh và Trình Đoan Ngọ, chiếu xuống những vùng nước trên đường rồi hắt lên khiến bầu không khí ngập tràn vẻ mông lug, huyền ảo. Trong khoảnh khắc ấy, sự tĩnh mịch đến rơn người bủa vây lấy hai anh em họ.
Trình Đoan Ngọ nhìn anh trai vẻ khó hiểu, “Sao vậy? anh ra ngoài mà không mang theo đèn pin à? Cũng chẳng nói gì cả. Anh sao lại đứng trơ như vậy chứ?”
Trình Lạc Minh nhìn Trình Đoan Ngọ rất lâu rồi lạnh lùng hỏi: “Ai đưa em về vậy?”
Trình Đoan Ngọ cười: “Anh Du Đông, chẳng phải anh cũng biết anh ấy sao?”
Trình Lạc Minh đùng đùng nổi giận: “Trình Đoan Ngọ em có bị điên không hả? Mấy hôm nay em vui vẻ đi ra ngoài, hóa ra là đi cùng cái thằng Du Đông ấy? Trình Đoan Ngọ! Tại sao em không nhớ hết gì vậy? sao cứ muốn qua lại với những kẻ liên quan đến Lục Ứng Khâm thế?”
“Em đâu có…” Trình Đoan Ngọ dần hiểu ra anh trai đang hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Bây giờ anh Du Đông không có quan hệ gì với Lục Ứng Khâm nữa, anh ấy tách ra ngoài làm ăn riêng rồi.”
“Thế thì sao nào?” Trình Lạc Minh nghiêm trọng quát. “Quan hệ giữa Du Đông và Lục Ứng Khâm như thế nào? Em còn không biết à? Nó sẽ thoát khỏi Lục Ứng Khâm sao? Là em ngu ngốc hay em nghĩ anh là thằng ngốc? em đừng nghĩ anh không biết tình cảm của em thế nào, em muốn dựa vào Du Đông để gặp được Lục Ứng Khâm chứ gì? Trình Đoan Ngọ, em còn chút thể diện hay không đấy? Em có biết liêm sỉ không? Lục Ứng Khâm sỉ nhục em đến như vậy mà em vẫn thấy chưa đủ sao? Còn chưa nhớ à?”
Những lời trách móc của anh trai vang lên như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào cổ khiến cô không còn nói được lời nào. Cô có cảm giác từng dòng nước mắt dâng lên trong lòng mình. Cô không biết nên giải thích như thế nào, mặt tái nhợt, bất lực đáp: “Đâu có, em chỉ muốn bắt đầu lại một cuộc sống mới thôi…” nước mắt cô lặng lẽ rơi. Giọng nói của Trình Đoan Ngọ ngày càng nhỏ, cuối cùng nấc nghẹn không thành tiếng: “Anh Du Đông…Anh ấy nói là anh ấy muốn lấy em…Anh… anh chúng biết mà… Chẳng ai muốn lấy em cả…Anh, em cũng chỉ là một người phụ ữ, cố gắn gượng trong thời gian dài như vậy em cũng mệt mỏi rồi, em cũng muốn tìm một người đàn ông. Em đã phải mất nhiều năm như vậy để sửa chữa lỗi lầm của mình, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao? Bây giờ có người muốn lấy em, cũng không được sao?”
“Đoan Ngọ…” Anh nắm chặt đèn pin, cố nén giọng nói đang run rẩy. “Không phải là anh không muốn em lập gia đình. Du Đông và em thực sự không hợp nhau đâu, nếu em sống với nó, cả đời em sẽ không thể không dây dưa đến Lục Ứng Khâm. Đông Thiên đã trả cho nó rồi, anh không muốn em lại rơi vào tay nó nữa, em hiểu không?”
“Anh, em không quan tâm, em chẳng còn gì cả, chỉ còn lại trái tim chẳng đáng một xu này. Trước kia, em bó tay, bất lực trước Lục Ứng Khâm, anh ta đã khinh bỉ em như thế nào, anh cũng biết rồi mà. Giờ ngay đến trái tim này cũng đã nguội lạnh, chúng ta còn gì phải sợ nữa chứ?”
“…” cuối cùng thì Trình Lạc Minh vẫn im lặng chất nhận quyết định của Trình Đoan Ngọ. nhiều năm qua, anh cũng quen với việc thuận theo những quyết định của cô rồi.
Sau khi Trình Thiên Đạt qua đời, hai anh em bọn họ chỉ biết nương tựa vào nhau. Anh bị bệnh nên cũng chẳng thể chia sẻ hay gánh bớt áp lực cuộc sống giúp cô. Anh cũng luôn hy vọng sẽ có một người đàn ông thật lòng chăm sóc em gái thay mình. Nhưng đã nhiều năm trôi qua mà chẳng có người đàn ông nào xuất hiện. Rồi dần dần, niềm mong muốn của họ cũng biến thành sự tuyệt vọng.
Là máu mủ ruột thịt, sao anh lại không hiểu niềm mong mỏi đáng thương đó của Trình Đoan Ngọ cơ chứ. Anh biết rõ Du Đông cũng không phải là người thích hợp nhất với Trình Đoan Ngọ nhưng cũng không đành lòng tổn thương cô. Cô đã quá mệt mỏi rồi, anh chỉ hy vọng lần này ông trời sẽ thật lòng thương xót cho số phận của em gái anh…
Từ sáng sớm, Trình Đoan Ngọ đã có cảm giác bất an.
Cô mới đi vệ sinh một chút mà khi quay lại đã thấy mấy hộp sữa chua xếp trên giá bị ai đó làm đổ, vỡ hết. Trước kai, cô cũng đã gặp chuyện này. Siêu thị vốn là nơi có nhiều người qua lại, hệ thống theo dõi cũng chẳng có tác dụng gì khi mà tổn thất cũng chỉ là vài hộp sữa chua, đồng nghiệp cũng sẵn sàng giúp cô tìm ra thủ phạm, nhưng có vài hộp sữa thì bồi thường cũng chẳng đáng gì, cứ coi như là mình gặp xui xẻo vậy.
Thời gian gần đây, tâm trạng của cô cũng khá tốt nên không quá để ý đến chuyện nhỏ này. Chỉ có điều, trong lúc thu dọn, cô sơ ý để bị đứt tay, từng giọt máu đỏ cứ thế rơi. Cô vội vã lau đi, vừa lau vừa lẩm bẩm mình thật đen đủi.
Thế là mất cả buổi sáng, cuối cùng cũng dọn dẹp xong đống hàng của một ngày đen đủi. Đến trưa, cô thay quần áo, chuẩn bị cùng đồng nghiệp đi ăn. Ai ngờ, vừa thay xong quần áo, cô bị một người đàn ông chặn ở cửa phòng nghỉ của nhân viên, chính là người mà cô đã gặp cách đây không lâu – Quan Nghĩa.
Đương nhiên cô biết chẳng tự dưng mà Quan Nghĩa đến tìm mình. Trong lòng có chút căng thẳng, cô cố tỏ vẻ bình tĩnh, hỏi: “có việc gì vậy?”
Quan Nghĩa ngạo mạn nhìn cô,vẻ mặt rất nghiêm trang. “Ông chủ muốn gặp cô.”
Trình Đoan Ngọ có ý phản kháng, cứng rắn nói: “Rốt cuộc, ông chủ Lục còn muốn thế nào nữa đây? Anh ta muốn tôi cút, tôi cũng đã cút rồi. Anh ta muốn con trai tôi, tôi cũng đưa cho anh ta rồi. Anh ta còn muốn gì nữa nào?”
Nét mặt của Quan Nghĩa vẫn không thay đổi, dường như anh ta đã đoán được sự phản kháng của cô. “Ông chủ có việc muốn gặp cô, hi vọng cô có thể đi cùng tôi, như thế sẽ dễ cho tất cả mọi người.”
“Dựa vào cái gì mà tôi phải đi theo anh chứ?” Trình Đoan Ngọ đẩy Quan Nghĩa tránh sang một bên. Anh ta vẫn đứng trơ đó. Trình Đoan Ngọ tức giận nói: “Rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh không tránh ra tôi báo cảnh sát đấy!”
Cuối cùng, nét mặt của Quan Nghĩa cũng có chút biến đổi. Anh ta nhìn cô với ánh mắt có chút khó xử, hít một hơi thật sau, nói: “Đoan Ngọ, việc gì cô phải làm loạn lên thế chứ? Cô biết là dù thế nào đi nữa thì cô cũng không thể thắng nổi anh ấy mà.”
Trình Đoan Ngọ tức giận mở trừng mắt. “Là tôi giày vò hay chính anh ta giày vò tôi? Quan Nghĩa, nếu anh còn coi tôi là bạn thì xin anh tránh đường cho tôi đi!”
“Đoan Ngọ, ngày hôm nay cô rời đi, thế ngày mai thì sao? Ngày kia thì sao? Còn…còn con cô nữa. Ôi, tôi thật không biết nói thế nào với cô, hà cớ gì cô phải tự hủy họai mình như vậy? Vẫn chưa đủ sao?”
“Trước kia tôi ngu ngốc, nhưng bây giờ thì tôi tỉnh ngộ rồi, được chưa?” Nhắc đến con, Trình Đoan Ngọ đành phải chấp nhận đầu hàng, cô thở dài bất lực. “Vì những sai lầm của quá khứ, tôi đã phải trả giá đắt như vậy mà vẫn chưa đủ sao? Tại sao vẫn chưa buông tha cho tôi chứ?”
“…”
Cuối cùng thì Trình Đoan Ngọ đành phải thỏa hiệp đi theo Quan Nghĩa. Cô không muốn làm anh ta phải khó xử. cô cũng không thể làm ngơ trước mối thân tình trước kia của mình. Suốt quãng đường ngồi trên xe, cô chỉ im lặng, không nói bất cứ câu nào. Nhiều lúc Quan Nghĩa cũng thấy hoài nghi không biết cô có ngồi trên xe hay không.
Quan Nghĩa và Trình Đoan Ngọ bằng tuổi nhau. Trước kia, anh ta cũng là người có quan hệ tốt nhất bên cạnh Lục Ứng Khâm và Trình Đoan Ngọ. mặc dù Lục Ứng Khâm không thích Trình Đoan Ngọ nhưng anh ta cũng để hai người kết bạn. Vì vậy Quan Nghĩa quan tâm đến Trình Đoan Ngọ hơn những người khác.
Mấy năm nay, con đường sự nghiệp của Lục Ứng Khâm cũng coi như thuận buồm xuôi gió, tiền bạc, quyền lực và phụ nữ đều không thiếu. nhưng dường như anh ta không động lòng với ai. Quan Nghĩa có cảm giác anh ta trở nên cứng nhắc, chẳng giống người nữa.
Lúc chưa giàu có, người mà anh ta thích là Du Giai Giai nhưng theo như Quan Nghĩa thấy, nhưng năm qua anh ta cũng chưa xác định gì với cô, mặc dù đã có hẹn ước nhưng cũng chẳng thấy đả động đến chuyện kết hôn. Chẳng ai hiểu được rốt cuộc anh ta nghĩ gì nữa.
Du Giai Giai là một cô gái thông minh, luôn biết khi nào thì nên nói gì. Giống như hôm đó trở về, ngay cả Quan Nghĩa cũng biết rằng Lục Ứng Khâm rất khó chịu khi nhìn thấy Trình Đoan Ngọ đi ăn cùng Du Đông nên anh ta mới đẩy mọi người vào tình thế khó xử như thế. Tuy vậy, Du Giai Giai vẫn tỏ ra không hiểu chuyện gì, còn giận dỗi nói với Lục Ứng Khâm: “Ứng Khâm, có phải là anh quá độc ác với Đoan Ngọ rồi không? Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, làm gì phải tức giận như vậy?”
Lục Ứng Khâm cười mà như không cười, ôm eo cô, nói: “Em chỉ cần biết anh sẽ không đối xử với em như vậy là được.”
Một câu trả lời nước đôi như vậy thì có thể hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau. Du Giai Giai cũng không nói thêm nữa, rời đi với vẻ mặt thỏa mãn.
Đôi lúc Quan Nghĩa cũng tự hỏi, người phụ nữa này dễ thỏa mãn đến vậy sao?
Quả nhiên, Du Giai Giai vừa rời đi không lâu, nét mặt Lục Ứng Khâm liền thay đổi. Anh lạnh lùng dặn dò Quan Nghĩa điều tra tất cả những gì liên quan đến Du Đông cùng Trình Đoan Ngọ. cuối cùng, khi nhìn thấy một tập ảnh thuộc hạ chụp lại, anh ta nổi giận đùng đùng.
Lục Ứng Khâm không phải dễ dàng nổi giận thậm chí anh ta còn rất biết kiềm chế cảm xúc, nhưng đứng trước Trình Đoan Ngọ hay những việc liên quan đến cô, anh ta lại biến thành người đàn ông khắc nghiệt nhất trên thế giới này. dường như, Trình Đoan Ngọ có khả năng đánh thức và kích thích những khả năng vô hạn trong con người anh ta. Nhưng Quan Nghĩa cũng cảm thấy, chỉ khi đứng trước Trình Đoan Ngọ, Lục Ứng Khâm mới giống một người đang sống…
Quan Nghĩa quay lại, nhìn nét mặt không chút cảm xúc của Trình Đoan Ngọ. Anh ta lo lắng nghĩ, tất cả những việc mà anh ta làm, liệu có đúng không?
Hai con người ấy phải chăng chỉ có thể trở thành hai kẻ xa lạ thì mới