n tình nguyện, cả Hoàng thượng cũng lên tiếng rồi.
Đường Tinh Trị có chút buồn bã, nhưng mà, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Con người Sách La Định thực sự không tệ, chắc là có thể chăm sóc cho Hiểu Nguyệt cô nương thật tốt, ta cũng yên tâm.”.
Bạch Hiểu Phong hơi giật mình, trong xe ngựa, Hiểu Nguyệt khẽ mỉm cười – Không phải vì Hoàng thượng mở miệng nên Đường Tinh Trị mới chịu khuất phục, mà bởi vì hắn thực lòng phục Sách La Định.
Nghĩ đến đây, Hiểu Nguyệt vén rèm lên, muốn ra ngoài xem một chút, lại nhìn thấy cái bản mặt to đùng của Sách La Định ở ngay cửa xe, còn đang trưng ra cái vẻ du côn mà cười với nàng: “Ha hả.”.
Hiểu Nguyệt giật mình, “bộp” một tiếng, đập thẳng cái mành xe vào mặt Sách La Định – Chẳng lẽ thật sự là tên lưu manh sao?
***
Hôm sau, làn sóng tin đồn lại càng lúc càng dâng cao hơn.
Gần đây, dân chúng hoàng thành đã bị hàng loạt cái loại tinh thần kích thích khiến tinh thần dâng lên quá cao, nhưng cũng chẳng có cái nào có thể sánh được với tin đồn này.
Đường Tinh Trị chỉ có một mình lại có thể chiến thắng Đường Tinh Vũ được Sách La Định giúp đỡ. Hoàng thượng lập hắn làm Thái tử, thành người thừa kế ngai vị Hoàng đế chân chính. Ban đầu, có thể nói tin này xứng đáng là tin tức lớn nhất cả thiên hạ, đủ để chiếm trọn toàn bộ thời gian cơm tối của dân chúng hoàng thành rồi, vậy mà vẫn còn một cái tin khác còn ác liệt hơn – Sách La Định và Bạch Hiểu Nguyệt đính hôn.
Tin tức này có thể sánh ngang sấm dậy giữa trời, toàn bộ dân chúng hoàng thành đều đang tự hỏi – Tại sao chứ?!
Bản thảo của Tử Khiêm viết rất mơ hồ, mọi người đồn đại nhau mới biết được rằng, Bạch Hiểu Nguyệt bất cẩn rớt xuống nước, Sách La Định xả thân cứu giúp cho nên Bạch Hiểu Nguyệt đã lấy thân báo đáp. Chỉ là tất cả dân chúng hoàng thành đều đang thắc mắc – Trên núi Đại Bình có sông à? Cùng lắm lúc trời mưa cũng chỉ tạo ra mấy cái vũng nước thôi mà.
Nhưng mà, mặc kệ bên ngoài đồn đại ra sao, mấy ngày nay Hiểu Nguyệt đều vô cùng hạnh phúc.
Kể từ sau khi đính hôn, tối đến Hiểu Nguyệt lại chẳng thể nào ngủ được, chui vào chăn rõ sớm nhưng lại trằn trọc không thôi, Nguyệt Như và Nguyệt Yên thường xuyên đến quấy rối nàng còn Nguyên Bảo Bảo lại bắt đầu liệt kê những chuyện liên quan đến hôn lễ, Hiểu Nguyệt càng khẩn trương hơn, mãi cho đến tận tờ mờ sáng mới mơ màng thiếp đi.
Rạng sáng ngay hôm sau, Hiểu Nguyệt giật mình tỉnh lại – Ái da, quên nấu mỳ cho Sách La Định rồi.
Vừa định mặc quần áo thì lại nghe thấy từ ngoài cửa có tiếng động.
Hiểu Nguyệt còn tưởng là Tiểu Ngọc mang quần áo đến cho nàng, bèn gọi: “Vào đi.”.
Vừa mới dứt lời, cửa được mở ra, Sách La Định ghé đầu liếc vào phòng một cái.
Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Sách La Định à?”.
Sách La Định cầm một hộp thức ăn đi vào, ngồi xuống bên cạnh Hiểu Nguyệt, đưa hộp thức ăn cho nàng: “Ăn sáng.”.
Sách La Định hơi lúng túng gãi đầu, có vẻ hơi ngại ngùng một chút, Hiểu Nguyệt mặc đồ khá mỏng, Sách La Định vừa liếc nhìn một cái đã vội vàng ngẩng mặt nhìn trời.
Hiểu Nguyệt mỉm cười, đút vào miệng hắn một chiếc bánh bao.
Sách La Định nhai bánh, tiếp tục nhìn trời… vành tai đỏ rực, sao nha đầu này lại mặc ít thế chứ, nhìn thấy chết người, đầu cứ ong ong.
Hiểu Nguyệt hạnh phúc muốn chết, tiếp tục trêu chọc Sách La Định, chàng Đại tướng quân này ngây thơ chết mất!
Ngoài cửa, Trình Tử Khiêm đứng bên ngưỡng cửa, vừa ghi chép vừa lắc đầu.
Bạch Hiểu Phong cũng xán tới, hỏi: “Sao rồi?”.
“Tiểu muội ngươi đang trêu ghẹo Lão Sách.”. Trình Tử Khiêm phất tay: “Đời này lão Sách chưa từng yêu đương gì, lần đầu đó lần đầu, non nớt chẳng khác nào tên ngốc.”.
“Vậy à?!”. Bạch Hiểu Nguyệt sờ cằm: “Thì ra Sách La Định chàng ngố à?”.
Tử Khiêm cười ha hả, gật đầu một cái: “Đôi thứ nhất này, ngây thơ nhỉ!”.
“Đôi thứ nhất?”. Bạch Hiểu Phong không hiểu.
Tử Khiêm ngoắc tay, nói: “Đi, dẫn ngươi đi xem đôi thứ hai.”.
Bạch Hiểu Phong đi theo Trình Tử Khiêm rời khỏi phòng Bạch Hiểu Nguyệt, đi sang một khu phòng khác.
Đến trong sân viện của Sầm Miễn.
Sầm Miễn đang ngồi cạnh bàn đọc sách, Đường Nguyệt Yên đứng bên cạnh.
Sầm Miễn khó hiểu nhìn Nguyệt Yên.
Nguyệt Yên cầm trong tay một lồng canh, đặt xuống trước mặt hắn: “Ăn!”.
Sầm Miễn mờ mịt: “Cái gì vậy?”.
“Gà hầm nhân sâm!”. Nguyệt Yên nói.
Sầm Miễn mở lồng canh ra nhìn qua, lại nhìn Đường Nguyệt Yên: “Há… màu đen à?”.
Nguyệt Yên bĩu môi: “Gà đen.”.
Khóe miệng Sầm Miễn méo xẹo: “Gà đen… vậy sao nước canh cũng có màu đen?”.
“Ngươi có ăn không?!”. Nguyệt Yên đưa tay cho hắn xem, bàn tay bị quấn chặt mấy vòng băng vải: “Lần đầu tiên bản công chúa xuống bếp, ngươi dám bỏ lại một cái xương gà thì chết chắc!”.
“Được được…”. Sầm Miễn nhắm mắt ăn cháo gà, có phải Nguyệt Yên đổ cả nửa vại muối vào không nhỉ? Mặn quá!
Nguyệt Yên mỉm cười ngồi xuống cạnh hắn: “Ăn nhiều chút, lát nữa đến trưa sẽ ăn ba ba hầm, ta đã hầm rồi.”.
“Khụ khụ…”. Sầm Miễn che miệng – Không phải chứ? Ăn một bữa còn chưa đủ? Gà hầm đã thành như vậy, ba ba hầm thì còn thành cái dạng gì nữa đây?
Trình Tử Khiêm lại ghi chép một cái, xoay người ra khỏi sân.
Bạch Hiểu Phong cũng cùng đi ra ngoài, thầm nghĩ Nguyệt Yên thích Sầm Miễn rồi à? Khó trách sao mấy hôm trước nghe Đường Tinh Trị bảo Nguyệt Yên đồng ý hôn sự với Sầm Miễn, nhưng mà, hình như Sầm Miễn vẫn chưa biết gì thì phải.
“Phu tử.”.
Tử Khiêm cùng Bạch Hiểu Phong đều dừng chân lại,
Quay đầu sang, thấy người gọi là Tiểu Ngọc.
Bạch Hiểu Phong hỏi nàng có việc gì vậy.
Tiểu Ngọc mỉm cười nói: “Tam công chúa nấu trà, hỏi ngài có muốn đến uống một chén không.”.
Bạch Hiểu Phong suy nghĩ một chút, cười một tiếng, hớn hở chạy đi.
Trình Tử Khiêm lấy giấy bút ra, viết “Cặp thứ ba.”, sau đó thích điên mà chạy đi nhìn trộm.
***
Nơi nào có người sinh sống thì nơi đó ắt sẽ có tin đồn. Vạn vật trên thế gian không ngừng sinh trưởng thì những lời đồn đại trên thế gian cũng là bất diệt trường tồn, mà tin đồn cũng cần phải tùy theo sở thích của người nghe mà thay đổi cho phù hợp.
Khi dân chúng toàn thành đã nghĩ mọi đâu đã vào đó cả rồi, chính lúc máu buôn chuyện bắt đầu lắng xuống thì ngay lập tức… tin đồn mới lại đường lan truyền.
Lúc này, tin đồn lại càng thêm đặc sắc hơn nữa, phần lớn đều là những chuyện yêu đương của từng đôi từng lứa trong thư quán Hiểu Phong.
Hôm nay có thể là Sách La Định và Bạch Hiểu Nguyệt cùng nhau ngắm trăng, ngày mai có lẽ lại là Bạch Hiểu Phong giúp Đường Nguyệt Như kẻ mày, sau đó lại đến Sầm Miễn bị Đường Nguyệt Yên kéo thẳng vào phòng, hôm sau nữa lại có thể là Đường Tinh Trị gặp phải một cô nương ngoại tộc nào đó, lửa tình nhen nhóm.
Tóm lại, trong thư quán có cái tuyệt của thư quán, mà ngoài thư quán cũng có cái đặc sắc của bên ngoài.
Tuyệt vời nhất đương nhiên chính là Trình Tử Khiêm, Bản Thảo Của Tử Khiêm hắn viết chính là thứ được người ta giành giật nhiều nhất trong cả hoàng thành, chuyện trai tài gái sắc tao khách văn nhân đều được rối rít lưu truyền, ngay cả những khách lữ hành nơi khác đi ngang qua cũng phải điểm mặt chỉ danh mua bằng được một từ Bản thảo của Tử Khiêm mới chịu, để xem qua một chút, chuyện bát quái ở thư quán Hiểu Phong này hấp dẫn nhường nào.