Hiểu Nguyệt ngồi phía sau đỡ trán, Hồ Khai bên cạnh cũng nhìn thấy, đập bàn cười ngặt nghẽo.
Lúc này mọi người cũng chẳng chuyên tâm viết nổi nữa rồi, tò mò không biết câu thứ ba Sách La Định sẽ viết cái gì.
Sách La Định chống cằm suy nghĩ thật lâu – Câu thư ba viết gì bây giờ?
Lúc này, chẳng biết từ khi nào Tuấn Tuấn đã chạy vào sân thư trai Hải Đường, chắc là nó thấy chỗ này náo nhiệt quá nên đến, lúc này nó đang nằm bên chân Trình Tử Khiêm, vẫy đuôi nhìn Hiểu Nguyệt trong phòng học, còn vẫy đuôi nhìn Sách La Định nữa.
Sách La Định vừa nhìn thấy ý thơ đã dâng trào, viết câu thứ ba: “Cẩu nhi vĩ ba dao.”
Bạch Hiểu Nguyệt che mặt, mọi người xung quanh nhịn không được cười lớn, tất cả đều nóng lòng muốn biết lát nữa Bạch Hiểu Phong thấy bài thơ này rồi sẽ phản ứng thế nào, xem ra Sách La Định sẽ phải bắt đầu học lại từ Tam Tự Kinh rồi.
Câu thứ tư….
Sách La Định chống cằm, nghiêng người tựa vào bàn ngủ gật, dù sao thì cũng còn đến nửa canh giờ nữa mà, kiểu gì chẳng nghĩ ra.
Lúc này, Thạch Minh Lượng đã viết xong ba bài cho cả ba huynh đệ của hắn rồi, bọn Đường Tinh Trị bắt đầu chép lại.
Thạch Minh Lượng thấy Sách La Định bọn họ, khẽ mỉm cười, hỏi: “Có muốn ta viết giúp ngươi một bài không?”.
Bạch Hiểu Nguyệt sau lưng Sách La Định cau mày.
Sách La Định ngáp một cái, rất bất ngờ mà phất tay: “Miễn đi.”.
Hồ Khai cười: “Tác Tướng quân không có cái tài của văn nhân, nhưng lại có được khí chất thanh cao của văn nhân à.”.
Đường Tinh Trị và Cát Phạm ở bên cạnh cũng cười.
Sách La Định chống cằm nhìn bốn người họ, hình như định nói cái gì đó nhưng lại lười, ngáp tiếp.
Bạch Hiểu Nguyệt ở phía sau nghe mà khó chịu, lúc này, Hạ Mẫn ngồi ngay trước bọn Đường Tinh Trị quay đầu lại nhìn mấy người họ một cái: “Văn nhân không chỉ cần có thanh cao mà còn cần phải thành thật, ba người đều đi nhờ người khác làm hộ còn có tư cách cười người khác sao? Ít nhất thì Tác Tướng quân còn thành thực hơn các người.”.
Nguyên Bảo Bảo nhẹ nhàng kéo Hạ Mẫn, ý muốn nói – Không cần gây gổ với bọn họ.
Đám người Đường Tinh Trị nhìn nhau một cái, sau đó cùng cười văng.
Thạch Minh Lượng chống cằm nhìn Hạ Mẫn: “Không phải Hạ tài nữ thích tài tử sao? Đổi vị rồi à? Hay là biết chắc mình không có phần thắng cho nên mới tìm mối thấp hơn?”.
Mặt Hạ Mẫn thoáng cái đỏ bừng.
Đường Nguyệt Yên ở bên cạnh cũng quay sang xem náo nhiệt, vẻ mặt ngây thơ cười đến ngọt ngào.
Đường Nguyệt Như ngồi bàn trên thì vẫn cúi đầu viết, có vẻ không nghe thấy gì.
Thạch Minh Lượng nói xong thì quay qua nhìn Sách La Định một cái: “Sách Tướng quân, thanh cao cũng chẳng thể ăn được, bài thơ này nếu như truyền ra ngoài nhất định sẽ khiến người ta cười đến rụng răng đó.”.
Sách La Định đột nhiên gật đầu một cái: “Nghĩ ra câu thứ tư rồi.”.
Mọi người sửng sốt, lại thấy Sách La Định cầm bút viết ra mấy chữ xấu xí vô cùng: “Kê Áp tra tra khiếu.”.
Mọi người nhìn nhau một cái, bài Ngũ ngôn mà Sách La Định viết chính là:
“Hải đường hoa bất thác
Dã hoa dã đỉnh hảo
Cẩu nhi vĩ ba dao
Kê áp tra tra khiếu.” (1)
Mặc dù không vẫn không niêm nhưng đọc ra nghe lại khá vần, sau đột nhiên lại có người hỏi: “Bài thơ này tên gì?”.
Mọi người quay đầu lại thì đã thấy Bạch Hiểu Phong chắp tay sau lưng vào từ bao giờ. Đám người Đường Tinh Trị liếc mắt nhìn nhau một cái, cùng đang mong chờ Sách La Định bị mắng.
Ai ngờ Sách La Định lại vung tay một cái, tuyệt bút hạ xuống đề tên cho bài thơ – Tảo Khóa Chân Nhiệt Náo. (2)
Sau khi đề tên xong, Bạch Hiểu Nguyệt sau lưng nhịn không được mà phì một tiếng, Hạ Mẫn cũng khẽ hé môi cười, Thạch Minh Lượng thì đen mặt, nói: “Lạc đề rồi.”.
Sách La Định cười: “Lạc đề sao? Rõ ràng ta tức cảnh sinh tình mà.”.
Thạch Minh Lượng cau mày: “Cẩu thí bất thông.” (3).
Sách La Định càng vui hơn: “Ngươi là người mà cũng biết cẩu thí bất thông à? Hay là nó nói cho ngươi biết?”.Vừa nói vừa chỉ Tuấn Tuấn ngoài sân.
Hạ Mẫn cùng Nguyên Bảo Bảo nhìn nhau cười – Nói rất hay!
Thạch Minh Lượng giận nhưng không biết phải làm sao, gây gổ với Sách La Định chỉ tự làm mất mặt mà thôi, hắn là lưu manh nhưng mình là tài tử!
Bạch Hiểu Phong cầm lấy bài thơ của Sách La Định xem qua, sau đó để xuống, đi lên trước hỏi: “Viết xong chưa?”.
“Đường Nguyệt Nhữ và Đường Nguyệt Yên đặt bút xuống, vừa vặn viết xong.
Bạch Hiểu Nguyệt luống cuống, mải lo chuyện của Sách La Định nên quên viết bài của mình, giờ mới vội vã viết.
Đám người Đường Tinh Trị đã chép xong rồi, giấu bản của Thạch Minh Lượng viết cho vào ống áo, chỉ đặt bản chép tay lên bàn.
Bạch Hiểu Phong thu bài tập của mọi người, nói: “Lát nữa ta sẽ xem qua thật cẩn thận, buổi học hôm nay đến đây thôi.”.
Mọi người rất mừng, được tan học sớm vậy à?
Bạch Hiểu Phong cầm đống bài tập đi ra ngoài, vừa mới tới cửa đã quay đầu lại nói với Sách La Định đang duỗi cái chân đã tê rần, hí ha hí hửng định chạy về quân doanh một cái: “Sách tướng quân, chiều nay bảo Hiểu Nguyệt giúp ngươi ôn bài đi, hôm nay nhớ học thuộc Tam Tự Kinh, trước giờ tự học ngày mai phải đọc thuộc cho ta nghe.”.
Sách La Định giật mình, mọi người xung quanh đều cười ầm lên, Bạch Hiểu Phong nói xong lại làm như chẳng có chuyện gì mà đủng đỉnh bỏ đi.
Thạch Minh Lượng đứng lên, có chút hả hê mà nhìn Sách La Định một cái, cùng Cát Phạm và Hồ Khai rời đi. Đường Tinh Trị đi cuối cùng, quay đầu lại nhìn Bạch Hiểu Nguyệt.
Sách La Định có chút mất hứng ngồi xuống bàn, quay đầu hỏi Bạch Hiểu Nguyệt: “Tam Tự Kinh kia hình như cái thứ toàn câu ba chữ đúng không…”.
Hiểu Nguyệt cuộn tờ giấy Tuyên Thành trước mắt thành một cái thước, cốc đầu Sách La Định mấy cái: “Hôm nay không cho ngủ, đọc sách cho ta!”.
“Cưỡi ngựa thì sao?”. Sách La Định khổ sở, Bạch Hiểu Nguyệt túm cổ áo hắn, kéo đi.
Đường Tinh Trị ở bên cạnh nhìn, có chút xót xa, Hiểu Nguyệt cũng nhiệt tình quá rồi, việc gì phải giúp tên man di kia ôn bài chứ, cứ vứt cuốn Tam Tự Kinh cho hắn để hắn tự học không phải được rồi sao.
Gần trưa, bách tính toàn thành đều mang bài thơ của Sách La Định ra làm trò cười rồi.
“Nghe chưa, Bạch Hiểu Phong phạt Sách La Định học Tam Tự Kinh đấy!”.
“Lớn vậy rồi mà vẫn không biết đọc Tam Tự Kinh sao?”.
“Ngươi chưa nghe à? Sách La Định kia vốn mù chữ mà, biết hôm nay hắn là thơ thế nào không?”.
“Làm thế nào?”.
“Hắn viết là: Hoa Hải đường thật đẹp/Ông hái hoa dại chơi/Thịt gia cầm thật ngọt/ Học uống rượu vui hơn.”.
“Phụt!”.
“Làm nhục tư văn quá!”.
“Xem ra Sách La Định này không chỉ thô lỗ mà còn rất ngu dốt nữa!”.
“Còn không à, dã nhân mà, sao có thể so được với nhưng công tử ca nhi kia chứ.”.
***
Bên trong thư quán Hiểu Phong, Sách La Định vừa lắc đầu vừa đọc Tam Tự Kinh, Bạch Hiểu Nguyệt cầm thước bên cạnh canh chừng, cứ lười biếng là quật ngay.
Ngoài cửa, Trình Tử Khiêm lắc đầu ghi chép.
Lúc này, Nguyên Bảo Bảo cùng Hạ Mẫn cũng đến thăm dò Hiểu Nguyệt cùng Sách La Định.
Vừa đi đến cửa đã thấy Sách La Định đang rất nghiêm túc học sách trong thư phòng, hai người cũng không quấy rầy, chỉ chờ bên ngoài.
Nguyên Bảo Bảo đưa đào cho Trình Tử Khiêm.
Hạ Mẫn cầm bản thảo của Tử Khiêm xem thử, có chút khó hiểu: “Tử Khiêm đại nhân, tại sao lời đồn bên ngoài lại khác với truyện ngài viết vậy?”.
Trình Tử Khiêm ăn đào, không đáp mà hỏi lại một câu có vẻ chẳng liên quan lắm: “Hạ cô nương nghĩ gì về danh xưng “Kẻ ngốc” này?”.
Nguyên Bảo Bảo tò mò: “Kẻ ngốc là chỉ người ngu ạ?”.
“Có người sẽ nghĩ kẻ ngốc chính là người ngu, nhưng mà có không ít người giỏi cũng bị gọi là kẻ ngốc, còn cần phải xem người được nói tới là ai để đánh giá nữa.”. Trình Tử Khiêm ăn đào, phát hiện ra có cái lỗ nhỏ, híp mắt tìm xem bên trong có sâu không.
Nguyên Bảo Bảo nghe xong cái hiểu cái không.
Hạ Mẫn suy nghĩ một chút: “Ý của Tử Khiêm đại nhân chính là, người đời vì muốn nghe tin đồn cho nên mới đi nghe ngóng, đúng hơn nên nói, người ta muốn nói cái gì thì sẽ đi tung tin đồn về chuyện đó sao?”.
“Chậc chậc.”. Trình Tử Khiêm lắc đầu một cái: “Hạ Mẫn cô nương tài trí hơn người, có điều lần này thì ngược lại.”.
Hạ Mẫn không hiểu.
“Không phải là muốn nghe cái gì thì sẽ đi đồn đại cái đó, tinh túy của tin đồn chính là, người ta muốn nghe cái gì, tất sẽ có tin đồn về cái đó cho người ta nghe.”. Trình Tử Khiêm không thấy con sâu nào, lại tiếp tục ăn đào, thu lại xấp bản thảo: “Nếu Lão Sách không ngu ngốc, không xấu xa, không lưu manh thì sao xứng với những người đang mong chờ hắn ngu xuẩn, xấu xa, lưu manh chứ.”.
Nói xong cầm hạt đào vừa nhằn ra, hớn hở đi ra ngoài.
Đến chợp tối, bài thơ ngũ ngôn “trác tuyệt” “Cẩu Thí Bất Thông” kia của Sách La Định đã được người ta truyền thành mười mấy dị bản, bách tính toàn thành đều dâng trào cảm hứng sáng tác Ngũ ngôn tuyệt cú, phải nói là tinh thần quá phấn chấn.
Mà kỳ quái chính là, trong thành có một nhà đang xây nhà, hai người đang dựng cột trụ chẳng may tuột tay, cột rớt xuống đè chết ba người. Mặc dù chuyện này chẳng mắc mớ quái gì đến Sách La Định hết, vậy mà khi truyền đến Hoàng cung, lại biến thành – Một bài thơ của Sách La Định khiến ba người bị cười chết.
***
Trong thư quán Hiểu Phong lúc này, Sách La Định chống cằm ổn định cái đầu sắp bùng nổ, cả đầu đầy những Tam Tự Kinh.
Còn đang buồn thối ruột thì đột nhiên một bát mỳ đầy những thịt bò thơm phức được đặt xuống bên tay mình.
Sách La Định cúi đầu, Bạch Hiểu Nguyệt ngồi ôm gối bên cạnh, nói: “Thấy ngươi cực khổ như vậy, thưởng cho ngươi đó!”.
Sách La Định bưng chén mỳ lên: “Lại tiện tay à?”.
“Đúng vậy!”. Hiểu Nguyệt gật đầu, ôm lấy Tuấn Tuấn vừa đến bên cạnh mà vuốt lông: “Tiện tay mà!”.
Sách La Định ăn mỳ soàn soạt, đột nhiên nói: “Ai dà, quên mất tiêu vừa mới đọc thuộc cái gì rồi.”.
Hiểu Nguyệt lập tức cướp bát mỳ đi: “Không cho ăn!”.
“Ta lại nhớ ra rồi.”. Sách La Định đoạt lại chén mỳ chạy trốn khắp sân: “Nhân chi sơ tâm bất thiện; Tân hạng cận tây hạng viễn; Cẩu bất khiếu hùng nãi thiên; Cước chỉ đại nhĩ nhất khuyên.”. (4)
“Sách La Định, ta đánh chết ngươi!”. Bạch Hiểu Nguyệt cầm thước đuổi theo hắn khắp sân, Tuấn Tuấn ve vẩy cái đuôi, ăn thịt bò Sách La Định ném cho nó ban nãy.