A Manh tỉnh lại sau giấc ngủ trưa, nghe được tin Ngu Nguyệt Trác trở về, ngay cả tóc cũng không chải, vội bổ nhào vào ngực nam nhân đang bước vào cửa phòng.
“Sao thế?” Ngu Nguyệt Trác nhíu mày, hai tay ôm eo nàng, đôi mắt ôn nhã như nguyệt, nhìn Hoa Yêu Nhi đang đứng một bên.
Hoa Yêu Nhi méo miệng, trong lòng cảm thấy mình đã chịu đủ sự ác liệt của tên nam nhân thích ăn dấm chua này – ngay cả việc nàng ta nhìn A Manh nhiều một chút cũng âm trầm nhìn nàng ta chằm chằm, thật sự là không có cách nào thực muốn hạ độc người này – nhưng vì mạng nhỏ của mình, vẫn là thức thời thì hơn.
“Lời đồn bên ngoài là thế nào? Làm sao lại phát sinh?”
Nghe câu hỏi của nàng, Ngu Nguyệt Trác liền hiểu đã không giấu giếm được. Nhưng khi về nghe quản gia báo cáo hôm nay tam thiếu phu nhân Tĩnh vương phủ đến thăm, Ngu Nguyệt Trác liền hiểu Diêu Thanh Thanh đương nhiên sẽ nói cho A Manh tin này.
Ngu Nguyệt Trác ôm A Manh đi vào bên trong, cũng không gọi nha hoàn tiến vào hầu hạ, ngược lại đem đẩy ấm trà đến trước mặt A Manh, ý bảo A Manh châm trà cho hắn. A Manh đen mặt, ấm trà trước mặt hắn, còn muốn nàng châm trà cho hắn, thật sự là thói quen làm hư, phu quân lười. Nhưng hiện tại nàng có việc muốn hỏi hắn, cho nên thực nghe lời hầu hạ hắn.
Sau khi Ngu Nguyệt Trác uống một ly trà, mới giải thích nghi hoặc của A Manh: “Tên điên kia muốn kết hôn với Nguyệt Quyên mà làm ra chuyện này, hắn muốn đem thanh danh của Nguyệt Quyên phá hỏng, sau đó lại tỏ vẻ cao thượng xuất hiện muốn cưới Nguyệt Quyên, nghĩ rằng ta sẽ đáp ứng sao? Tiểu tử kia biết nghĩ, nhưng quá non, để hắn đắc ý hai ngày là được rồi.”
A Manh nhìn nhìn, thấy ác ý trong mắt hắn không sao giấu được, liền hiểu hắn đã chỉnh lý Hà Chiêu Vũ.
“Cái kia… hắn ta sao có thể muốn kết hôn với Nguyệt Quyên? Chẳng lẽ thật sự như lần trước hắn ta nói với Nguyệt Quyên, hắn ta thật sự yêu thương Nguyệt Quyên?” A Manh có chút tà ác hỏi.
Điểm này, Ngu Nguyệt Trác thật rõ ràng, nghiêm mặt thản nhiên nói: “Đoán chừng là hắn ta muốn báo thù cho muội muội Hà Tiêm Hoa thôi. Lần trước ta đánh Hà Tiêm Hoa xuống núi, vốn muốn đem nàng ta phế đi, ai ngờ môn chủ Thanh Môn lại không tiếc mười năm công lực mà cứu nàng ta. Nhưng mà có cứu về, Hà Tiêm Hoa cũng phải dưỡng thương vài ba năm, cũng khó khôi phục lại như trước. Cho nên Hà Chiêu Vũ mới ra tay với Nguyệt Quyên, chắc là cũng muốn ta nếm mùi muội muội bị tổn thương đi.”
A Manh: =_=! Quả nhiên, nam nhân này thật sự không phải là người tốt. Chẳng trách, Hà Chiêu Vũ lại tìm bọn họ gây phiền toái…
Một lát sau, A Manh lại hỏi: “Chàng tính làm gì? Đối phó hắn ta thế nào?”
Ngu Nguyệt Trác sờ sờ đầu nàng, ôn nhu nói: “Không cần nghĩ, cũng đừng lo lắng, ta sẽ xử lý.”
“Nhưng Nguyệt Quyên bên kia…” A Manh có chút âu sầu, “Tuy rằng đã nhanh chóng chứng thực Nguyệt Quyên trong sạch, nhưng bị người nói xấu như vậy, một tiểu cô nương sao có thể chịu được? Cho dù chúng ta giấu muội ấy, cũng không có khả năng giấu cả đời a!”
Mấy ngày qua nàng còn thấy kỳ quái sao không thấy người Hình gia đến cửa, thì ra là có chuyện này, Hình gia mới có thái độ thế.
Ngu Nguyệt Trác lại không nóng nảy, cười nói: “Chờ khi Nguyệt Quyên dưỡng thương tốt, sẽ có người đến cửa cầu thân, đến lúc đó sẽ định hôn cho muội ấy, cũng miễn cho một chút chó mèo đến nhìn chằm chằm muội ấy.”
Nghe hắn nói người muốn có quan hệ với phủ tướng quân thành “chó mèo”, A Manh nhịn không được mà cười phì một tiếng.
Tâm sự xong, A Manh cũng đứng lên, cầm tay áo hắn hỏi: “Vậy chàng muốn xử lý tam công tử kia thế nào? Có thể nói với ta được không?”
Ngu Nguyệt Trác ôm nàng vào lòng, cắn khuyên tai của nàng, xấu xa nhướn mi, hỏi: “Nàng xác định muốn biết sao?”