trễ, đương nhiên sẽ không biết chuyện nàng khuyên mấy bà vú để con cho mình tự nuôi. Nàng cảm thấy với tính cách biến thái của hắn, nói không chừng sẽ không vui khi nàng gần gũi con.
Quả nhiên nàng đã đoán đúng!
Ngu Nguyệt Trác xoay người đem đặt nàng dưới thân, ác ý trong thanh âm không thể che giấu được, “Ta làm sao có thể nghĩ thế? Xem ra, ta cần cho nàng biết ai mới là tướng công của nàng mới được.”
A Manh kinh hãi: “Chàng làm gì – ngô ngô ngô…”
Qua thật lâu sau, trong phòng mới bình tĩnh trở lại, A Manh chỉ có thể nằm trên ngực nam nhân mà thở dốc, sức lực để nâng một ngón tay cũng không có.
Tuy không làm đến bước cuối cùng, nhưng là – cái này so với việc đó còn tà ác hơn, xem nam nhân này chọn tư thế gì vậy? Hắn không phải lại học ở trong tị hỏa đồ chứ?
Nghĩ như thế, A Manh hậm hực cắn trên khuôn ngực ẩm ướt mồ hôi của hắn một cái, trong lòng quyết định ngày mai sẽ tìm tị hỏa đồ của hắn thiêu hết.
Tinh thần và thể xác của Ngu Nguyệt Trác đều thỏa mãn, ôm nàng trong lòng, thanh âm không giấu sự thỏa mãn: “Ngủ đi, hôm nay cả ngày nàng làm việc cũng mệt mỏi rồi a!”
A Manh oán khí tận trời: “Ta như vậy là ai hại hử?”
“Ai hại?” Thanh âm của hắn tràn đầy ý cười.
“…” A Manh cảm thấy mình là người bình thường sẽ không đấu lại được với biến thái vô sỉ.
Quên đi, A Manh cảm thấy nếu chính mình lại thảo luận vấn đề con cái với hắn, tuyệt đối là tìm khổ, cho nên tự động quyết định, dù sao thời gian gần đây hắn cũng bận việc, không có cách nào ngày nào cũng bám lấy mình được, phủ tướng quân còn không phải do nàng làm chủ sao?
Vì thế, A Manh thực ôn thuần ngủ trong ngực hắn.
Nhưng chỉ một lúc sau, A Manh lại nhớ ra gì đó, nhảy dựng lên: “Phải rồi, Ngu Nguyệt Trác, Nguyệt Quyên cũng mười sáu rồi, chàng rốt cuộc đã chọn ra người nào chưa? Nói cho chàng a, hôm nay nương ta đến thăm ta, nói chuyện, Biểu ca Hình gia Hình Tu Văn cũng xem trọng Nguyệt Quyên, muốn ta tìm biện pháp hỗ trợ…” Lập tức, A Manh đem cuộc nói chuyện với Hình thị thuật lại một lần.
Ngu Nguyệt Trác im lặng nghe, đến khi A Manh kể xong, xoa xoa đầu nàng, cười nói: “Nàng làm tốt lắn. Nguyệt Quyên không cần nàng lo, ta đã chọn được người. Chờ khi ta giải quyết xong chuyện trong quân, ta sẽ cho đối phương đến phủ. Về phần Hình Tu Văn,… không có ấn tượng.”
“Thật sao? Là công tử nhà nào a?” A Manh tò mò muốn chết, quấn lấy Ngu Nguyệt Trác hỏi. Đương nhiên điều nàng tò mò chính là nam nhân nào có thể lợi hại thông qua sự khảo nghiệm biến thái của Ngu Nguyệt Trác.
Ngu Nguyệt Trác cúi đầu cười rộ lên, cắn cắn tai nàng, nói: “Buổi sáng, A Trần có mang tặng chút lễ vật, nếu nàng có thể làm ta vừa lòng…”
“Quên đi, ta không muốn biết.” A Manh đen mặt chặn lời hắn, trong lòng nguyền rủa Diêm Ly Trần kia không ngớt. Không cần phải nói, lễ vật là cái gì thì A Manh dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra, đoán chừng là tị hỏa đồ mới xuất bản trong dân gian a.
Sùng Đức hoàng đế lên ngôi đã mười mấy năm, chính trị triều đình ổn định, quốc gia hòa bình lâu dài, kinh tế phát triển, các ngành sản xuất mọc lên như nấm, có thể nói là trăm nhà cùng phát, hấp dẫn nhiều quốc gia láng giếng lui tới. Không cần nghi ngờ, Sùng Đức hoàng đế thật là có đủ tư cách làm vua, từ khi hắn lên ngôi, thi hành rất nhiều chính sách, thời gian trôi qua, đều là thành công cả. Điều này khiến cho hoàng triều này càng phát triển phồn vinh.
Chỉ là A Manh không nghĩ đến, trong dân gian còn có người chuyên vẽ tị hỏa đồ, chuyên xuất bản tiểu thuyết cùng tị hỏa đồ, mà nam nhân này thích nhất là cầm trên tay bản tị hỏa đồ mới nhất cùng nàng thí nghiệm vài động tác mới…
“Ai, không phải nàng tò mò sao? Nghe đi, ta nói cho, đừng trốn a…”
A Manh che lỗ tai lại, không nghĩ đến nam nhân này lại dám làm chuyện xấu này mà còn dùng bộ dáng cao thượng như vậy – thật khiến người ta không thể nói được gì!!!
Hai vợ chồng lại náo thêm một trận mới đi ngủ.
Đêm dài yên tĩnh, ngửi mùi hoa tỏa ra từ người trong lòng, ánh mắt Ngu Nguyệt Trác có phần trong trẻo nhưng lại lạnh lùng.