ân kia, trong lời nói có nhiều khinh miệt, nói vì anh nàng là đại tướng quân cho nên mới xứng đáng để nam nhân nhớ thương, cưới nàng có gì tốt, đều là vì anh nàng cả, bảo sao nàng không thấy uất ức?
“Nguyệt Quyên, không sao chứ? Mời thầy thuốc chưa?” Câu cuối là để hỏi nha hoàn.
Nha hoàn Yến Ngữ nói: “Đã mời, nhưng tiểu thư không chỉ bị thương ở chân, còn trầy da tay nữa.”
A Manh nghe xong, quay đầu phân phó: “Bảo quản gia cho người đến y nữ cục mời nữ danh y qua. Tri Xuân, ngươi lại đây xử lý miệng vết thương cho tiểu thư.” Lại nói thêm với Ngu Nguyệt Quyên: “Đừng sợ, tay nghề Tri Xuân rất khá, rất thành thục. Đợt lát nữa anh trai muội đến, để hắn chủ trì công đạo cho muội, tiểu thư nhà chúng ta không thể bị người khác bắt nạt được.” Trong lòng đầy căm phẫn.
Hốc mắt Ngu Nguyệt Quyên ửng đỏ, không nhịn được khóc nấc lên trong lòng A Manh, A Manh lại phải trấn an thêm một hồi.
Qua nửa canh giờ, Ngu Nguyệt Trác, Diêu thị, thầy thuốc đều đến cả.
Thầy thuốc xem mạch cho Ngu Nguyệt Quyên, nói không vấn đề gì, bởi vì nam nữ khác biệt, vết thương ở chân chỉ có thể chờ y nữ lại. Rất nhanh, y nữ đến, thầy thuốc cũng kê đơn.
Chờ mọi việc xong xuôi, Ngu Nguyệt Trác cho người lui hết ra ngoài, chỉ còn lại vài vị chủ tử.
Diêu thị ôm con gái, thương tâm, cùng A Manh ngồi bên cạnh an ủi.
“Nguyệt Trác, Nguyệt Quyên không thể để cho người ta bắt nạt như vậy được.” Diêu thị không muốn chuyện này truyền ra ngoài làm hỏng thanh danh con gái, nhưng cũng không muốn tha cho tên chết dẫm kia.
Ngu Nguyệt Trác gật đầu, khóe môi mỉm cười: “Nương yên tâm, ta sẽ không để Nguyệt Quyên chịu thiệt.” Nói xong, nhìn thư trong tay, trong lòng cười lạnh, gì mà con thái phó gia sao? Xem ra, Hà gia đều là kẻ ngu.
Trấn an Diêu thị cùng Ngu Nguyệt Quyên xong, Ngu Nguyệt Trác đưa A Manh rời đi.
Trên đường, Ngu Nguyệt Trác đi chậm phối hợp với tốc độ của A Manh, gió xuân lơ đãng thổi qua, nhấc lên vạt áo của hai người.
“Chàng sẽ xử lý kẻ kia như thế nào?” A Manh tiến lên nhặt một nhánh cây đang đâm chồi.
Ngu Nguyệt Trác chắp tay sau lưng, cười đến cao nhã, “Đương nhiên là cho hắn thân bại danh liệt, sống không bằng chết.”
"..."
Trong lòng A Manh thật muốn nói nam nhân này không cần cười cao nhã mà nói lời kinh khủng như vậy, thật làm người ta khó tiếp nhận nha.
Ngu Nguyệt Trác giơ thư trong tay lên, cười nói: “Không hổ là con thái phó, học đủ thứ thi thơ, còn hiểu được thư tình, nhưng lại dám làm càn.”
A Manh nhìn hắn, nói: “Chẳng lẽ chàng không biết trong kinh Tây Uyển có một đoạn nói về nam nữ chưa kết hôn gặp nhau cùng đàm luận thi ca, đều tặng nhau thư sao?”
“Nga, là thế sao?” Người nào đó tế bào não chưa từng tiếp túc với chuyện này kinh ngạc, sau đó mỉm cười nói: “Nhưng nàng chưa từng viết thư cho ta!”
A Manh nhún nhún vai, “Chàng cũng chưa từng viết cho ta, vì sao bắt ta viết cho chàng?”
“Không giống nha, ta là người học võ, làm sao biết viết thơ? Nhưng nàng thì đã được phu tử dạy làm thơ a? Ngày mai hãy viết cho vi phu một cái. Nhớ rõ, phải thật thâm tình, sầu triền miên, làm cho vi phu cảm động.”
“Không!” A Manh đen mặt, cái gì mà thâm tình, sầu triền miên, làm cho vi phu cảm động? Nam nhân này đi đọc Kinh Thi có vẻ tốt hơn. Hơn nữa nàng cũng sẽ không làm chuyện đó. Mặc dù ngày bé có đi học, nhưng đều là ứng phó thôi, kêu nàng đánh đàn, nàng sẽ đánh ra một khúc ai nghe cũng phải cười a.
“Không? Vì sao?” Ngu Nguyệt Trác vẫn cười như cũ, chỉ là nắm chặt bức thư trong tay, sau đó dưới cái nhìn trân trối của A Manh, một chút một chút biến thành bột phấn, bay phiêu tán trong gió.
A Manh: “... Yên tâm, ngày mai ta lập tức viết cho chàng, để chàng vừa lòng.” (Editor: TAT, anh anh anh, thực đáng sợ!!!)
“Thực ngoan, ngày mai cho người mang đến thư phòng cho ta, ta hy vọng sau khi làm việc vất vả, sẽ đọc được thư tình cảm động của nương tử.”
A Manh: OO XX chàng, không cần uy hiếp ta như vậy!