"..." A Manh phun ra một ngụm máu, trong lòng bi phẫn không hiểu.
......
.........
Cuối cùng, A Manh lại bị vu oan giá hoạ, cái gì mà không khuất phục đều thành mây bay đi.
*******
Hôm sau, bởi vì nháo cả đêm, đến khuya mới ngủ, A Manh qua giờ tỵ (9h sáng) mới tỉnh lại.
A Manh cảm giác thân thể là lạ, tóc trên đầu xù lên, ngồi trên giường, kéo quần áo cúi đầu xem, thấy trên người toàn các dấu hôn và vết cắn ái muội thật sự là dâm đãng khiến cho người ta thấy hổ thẹn, có thể hiểu được nam nhân tối hôm qua có bao nhiêu quá mức, không thích nói thật thì thôi, sao phải tức đến như vậy?
Một tiếng động vang lên, rèm giường bị một bàn tay như ngọc nhấc lên, nhất thời ánh sáng chiếu rọi, khiến mắt nàng phải nheo lại.
A Manh nhất thời phản ứng chậm một chút, như một đứa ngốc lôi kéo vạt áo của mình tránh cảnh xuân lộ ra trước mặt người nào đó, nhìn nam nhân bên giường khí huyết dâng trào, thiếu chút nữa hóa thành cầm thú áp đảo nàng làm chuyện xấu.
“Nàng đang làm gì?” Ngu Nguyệt Trác khàn khàn hỏi.
A Manh ngơ ngác nhìn hắn, đến khi phát hiện ánh mắt của hắn có tính xâm lược, mới theo phản xạ lui về phía sau, thiếu chút nữa ngã ngửa, may mà Ngu Nguyệt Trác sớm đã có chuẩn bị nhanh tay ôm nàng vào trong lòng.
Mặt A Manh đỏ bừng lên, đương nhiên hiểu hành động vừa rồi của mình có bao nhiêu mất mặt, chớ trách hắn hiểu sai, chính mình còn hiểu sai nữa là.
“Không có gì…” A Manh ấp úng đáp, không dám nhìn hắn.
Ngu Nguyệt Trác hứng thú sờ cằm nàng, sau đó cười xấu xa: “Thì ra A Manh thích như vậy, hay đêm nay chúng ta tiếp tục nhé?”
A Manh đen mặt, “Uhm, nên tiết chế, bằng không sẽ…” bất lực. Hai chữ này nàng sáng suốt không nói ra, tránh cho chính mình không hay ho.
“Ta đã rất tiết chế rồi, bằng không nàng làm sao có thể rời giường được?” Ngu Nguyệt Trác dày mặt nói, không thể không biết lời này của mình có bao nhiêu vô sỉ.
A Manh cảm thấy nếu còn cùng hắn tranh cãi, chính mình sẽ bị bức đến ngốc mất.
Chờ cho nha hoàn chải đầu xong, A Manh bị vị tướng quân ôn nhu xách đi ăn sáng.
Cầm đũa trên tay, A Manh chưa kịp nhìn xem hôm nay ăn gì, hỏi: “Sao hôm nay chàng không ra ngoài?”
“Hôm nay nghỉ phép.” Nói xong liếc nàng một cái, hừ mắt: “Quên hôm qua ta đã nói rồi sao? Thuận tiện cho nàng chọn lựa vài nha hoàn vừa đẹp lại lanh lợi. Ta đã cho Tần ma ma đi liên hệ rồi, lát nữa nàng có thể nhìn thấy người.”
A Manh giờ mới nhớ đến những gì nam nhân này nói hôm qua, không khỏi đau đầu, nói: “Hay không cần nữa? Nha hoàn trong phủ chúng ta đã đủ, nha hoàn của Viện Tỏa Lan cũng đủ, không cần mua thêm, lãng phí!” Cho dù nhiều tiền cũng không cần tiêu lãng phí như vậy a!
“Sẽ không.” Ngu Nguyệt Trác không để ý nói: “Bán đi vài người không dùng, sẽ không lãng phí.”
“Bán?” A Manh có chút giật mình hỏi: “Chàng muốn bán ai?”
Ngu Nguyệt Trác giương mắt nhìn nàng, cười rộ lên nói: “Đương nhiên là bán vài nha hoàn bên cạnh nàng bộ dáng khó coi xấu xí. Nàng muốn có nha hoàn xinh đẹp, ta sẽ mua về cho nàng.” Đặc biệt còn cường điệu hai chữ “xinh đẹp”.
A Manh đột nhiên có dự cảm không tốt, vì nàng nhớ rõ thẩm mỹ không được bình thường của vị tướng quân này.
Quả nhiên, rất nhanh, A Manh thấy dự cảm đã thành sự thật.
Ăn sáng xong, nàng đang ở sân đi bộ tiêu thực, đột nhiên, Tri Xuân khóc nức nở chạy đến, nước mắt nước mũi quỳ gối trước váy nàng, khóc đến không thể dừng lại.
A manh nhìn thấy, đau lòng muốn chết, vội chạy nhanh đến kéo tiểu nha hoàn lên, lấy tay lau nước mắt cho nàng, nhẹ giọng hỏi: “Làm sao lại khóc? Ai bắt nạt em? Đừng sợ, nói ta nghe, tiểu thư sẽ xả giận cho em!” Đây là nha hoàn theo nàng lâu nhất, cũng là nha hoàn hiểu nàng, là tâm can bảo bối của nàng, làm sao có thể cho phép người khác bắt nạt!
Tri Xuân vẫn khóc như mưa, thế nhưng không hề xấu, thậm chí còn cho người ta thấy hiện lên một loại nghệ thuật, chỉ có thể thấy đau lòng cho nàng, hận không thể để nàng khóc nhiều hơn cho thỏa mãn ánh mắt.