“… Ngươi nói phu nhân vì yêu thích dung mạo các nàng mới để các nàng lại?” Ngu Nguyệt Trác ôn nhã cười hỏi.
Nha hoàn nhìn thấy hắn tươi cười có chút đỏ mặt, không nghe được sự cường điệu của tướng quân, vẫn gật đầu, bị tướng quân khuynh đảo không tự giác đem câu chuyện giữa hai người lúc trưa nói kể hết cho tướng quân, cũng không phát hiện ra biểu tình của tướng quân.
Việc này Ngu Nguyệt Quyên làm cũng run tay, nào có em chồng nào lại quan tâm người trong viện của anh trai. Nhưng từ nhỏ, Ngu Nguyệt Quyên ở tổ trạch chịu đau khổ, đối với mỗi người ở tổ trạch đều chán ghét, càng không muốn ở phủ tướng quân có cơ sở ngầm của bên đó, nên mới mạo muội ra tay.
Trở về, vừa vào cửa hắn đã nhìn thấy hai nha hoàn mà hắn muốn đá chết.
Nữ nhân của hắn trong lúc hắn không ở đây sờ mặt nữ nhân khác, còn cười đến sung sướng như vậy sao?
Nhìn đến nam nhân xuất hiện ở cửa, A Manh cùng hai nha hoàn đều lộ biểu tình cao hứng, A Manh trực tiếp lên đón: “Tướng quân, chàng đã về rồi.”
Ngu Nguyệt Trác đỡ thắt lưng nàng, nhìn hai nha hoàn đang xấu hổ đỏ mặt, sau đó chậm rãi thong thả tiến vào.
“Vừa rồi, các ngươi đang làm gì?” Sau khi ngồi xuống ghế, Ngu Nguyệt Trác hỏi.
A Manh tự mình hầu hạ hắn chải tóc, lại mang trà cho hắn uống, nghe hắn nói, không chút suy nghĩ đáp: “Ta đang nghe Thu Dung Thu Lan nói ít chuyện cũ. Tướng quân, các nàng là nha hoàn bên Bích Tâm viện, mẫu thân hiện tại thông cảm với ta, phái các nàng lại đây hầu hạ. Các nàng không chỉ xinh đẹp, lại có tài ăn nói, kể chuyện xưa rất hay, vừa vặn để các nàng nói cho cục cưng nghe.” Nói xong, A Manh vụng trộm nhìn ánh mắt tướng quân, phát hiện hắn hôm nay cảm xúc không làm quá, hơn nữa còn nhìn chằm chằm hai nha hoàn kia, không thấy các nàng đều xấu hổ đến đỏ bừng mặt sao?
A Manh lén lút ở bên hông hắn nhéo một cái.
Lực đạo của nàng không đến nơi đến chốn khiến Ngu Nguyệt Trác không để vào mắt, thu hồi ánh mắt, nheo mắt nhìn A Manh, thấy vẻ mặt vô tội, không biết thế nào, lại nhớ đến tình hình khi hắn vừa trở về, nhất thời tức giận, lại ôm mặt nàng trừng phạt.
Hừ, dám sau lưng hắn chạm người khác, đêm nay vô luận nàng khóc thế nào cũng không buông tha nàng!
A Manh bị ôm mặt hai mắt đẫm lệ, không biết nam nhân này nghĩ gì, nàng đâu có chọc gì hắn đâu?
Mà Thu Dung cùng Thu Lan đứng một bên nhìn tướng quân bạo hành gia đình với phu nhân, nhất thời giật mình. Nhưng rất nhanh, trong lòng lại vui mừng, như vậy xem ra, tướng quân cũng không có yêu thương phu nhân như người ta đồn, tin tưởng các nàng đều có cơ hội. Hơn nữa các nàng được lão phu nhân tướng quân phái đến, nên phu nhân cũng nể vài phần đi.
“Đêm nay sẽ tính sổ với nàng!” Ngu Nguyệt Trác thấp giọng nói bên tài nàng, sau đó, ngẩng đầu nhìn hai nha hoàn, khẽ cười nói: “Nếu là lão phu nhân phái đến giúp phu nhân, vậy nhớ kỹ bổn phận của mình.”
“Dạ, nô tỳ hiểu!” Hai nha hoàn vội xác nhận, trong lòng thầm vui sướng, xem ra tướng quân tính nhận lấy các nàng.
“Nhưng các ngươi thật to gan, chẳng lẽ không biết hiện tại phu nhân đang có thai, không thể ngửi được mùi hương quá nặng sao?” Ngu Nguyệt Trác đột nhiên nghiêm khắc nói.
Nha hoàn trong phòng kinh ngạc nhìn tướng quân đột nhiên tức giận, không hiểu có chuyện gì xảy ra.
“Hay là các ngươi có dị tâm, không muốn hầu hạ phu nhân?” Thanh âm càng nghiêm khắc.
Lúc này, hai nha hoàn mới hoảng, vội quỳ xuống thỉnh tội. Các nàng biết hôm nay sẽ gặp mặt tướng quân, đương nhiên muốn làm mình xinh đẹp hơn, thậm chí Nhị bá mẫu còn phái người mang đến phấn son tốt nhất, muốn để lại ấn tượng tốt với tướng quân, mùi hương cũng không quá nặng, phụ nữ có thai có thể chịu được. Nhưng các nàng không nghĩ tướng quân sẽ lấy việc này làm khó dễ, quả thực khác với ảo tưởng của các nàng.
Ngu Nguyệt Trác cũng không cho các nàng cơ hội thanh minh, trực tiếp đuổi các nàng ra khỏi cửa viện, uy thế nháy mắt áp bách khiến người khác không thể thở nổi, không ai dám có ý khác thường với hắn. Mà lần này cũng khiến người ở Viện Tỏa Lan hiểu được, thì ra tướng quân bình thường ôn nhã vậy, khi tức giận sẽ khủng bố thế nào.
Không cần nhiều thời gian, hai nha hoàn có rắp tâm đã bị người xử lý, tốc độ thật nhanh này khiến không ai kịp phản kháng.
Khi A Manh phản ứng lại, nhịn không được nói: “Không cần làm như vậy chứ?” Đáng tiếc cho dung mạo của các nàng, để lại bên người ngắm cũng tốt a!
Chỉ liếc mắt một cái, A Manh cảm thấy một cỗ hàn khí từ lòng bàn chân phát ra toàn thân, khiến cả người phát lạnh, sợ hãi khiến nàng không dám nói gì nữa. Trong lòng cũng có chút nghĩ nghĩ, không biết nam nhân này làm sao lại đột nhiên biến thái thế ah.
Ngu Nguyệt Trác không cho phép nàng trốn tránh, kéo tay nàng đặt lên môi hôn một cái, A Manh phát hiện, nơi hắn hôn là nơi nàng vừa tiếp xúc với hai nha hoàn kia, tim không chịu được mà nhảy nhót trong ngực.
“Ngày mai ta cho người lại đây, để nàng chọn một vài nha hoàn vừa ý.” Ngu Nguyệt Trác nhìn chằm chằm nàng nói.
“Gì cơ?” A Manh phản ứng chậm một nhịp.
Ngu Nguyệt Trác cười cười nhìn nàng, “Nhìn ánh mắt của nàng kìa, hai nhà hoàn xấu xí như vậy mà cũng mang về, quả thực là làm hỏng mắt. Mai ta sẽ cho nàng chọn một vài nha hoàn đẹp mặt lại lanh lợi, nàng sẽ vừa lòng.”
"..."
A Manh trợn mắt há mồm, Thu Dung Thu Lan mà xấu sao? Các nàng rõ ràng là nha hoàn xinh đẹp mà!