Túc vương chỉ lạnh lùng liếc mắt một cái, không nói tiếp, nhưng đám người Lục thừa tướng thì lại kỳ quái, nhìn phương thức nói chuyện của hai người này, chắc chắn có giao tình. Mà Lục thừa tướng là một gã thừa tướng, thói quen chính trị phải đi cùng âm mưu, nghĩ rằng cần phải đối đáp với nữ quyến tốt một chút.
Tuy rằng Túc vương cưới nữ nhi của Lục thừa tướng, nhưng đối với người con rể này, Lục thừa tướng chưa bao giờ dám dùng quyền, chỉ hy vọng nữ nhi hạnh phúc là tốt rồi, cũng không hy vọng nữ nhi sẽ ở bên gối thổi gió, trên triều đình, nếu ý kiến bất đồng, hắn làm thừa tướng thì phải làm sao? Lục thừa tướng vốn biết Ngu Nguyệt Trác là Hoàng thượng tự mình phong tướng cho hắn, nhưng không nghĩ đến ngay cả Túc vương cũng quen biết hắn, thậm chí còn thân thiết như vậy. Xem ra Ngu tướng quân còn trẻ tuổi mà có thể bước đến địa vị này, đương nhiên là vì tài quân sự của hắn, nhưng bên cạnh đó không thể thiếu sự giúp đỡ của Túc vương, phỏng chừng chỉ cần Túc vương còn nhìn nhận vị đại thần này, hẳn là cả đời hắn vinh hoa phú quý không phải lo.
Mấy người hàn huyên vài câu, Ngu Nguyệt Trác liếc A Manh và Ngu Nguyệt Quyên, nói: “Vương gia, Lục thừa tướng, thừa tướng phu nhân, đây là cháu nội La thị, đây là muội muội tại hạ.”
Nghe được, A Manh cùng Ngu Nguyệt Quyên vội tiếng lên thi lễ, thời điểm A Manh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Túc vương liếc qua nàng, nhất thời da đầu run lên, cảm thấy ánh mắt của vị vương gia này thật lạnh, khiến người ta không rét mà run, không dám cùng đối diện.
Lúc này, lại có thêm mấy xe ngựa tiến đến, người trên ngựa đi xuống, nhìn thấy mấy người trước cửa, trên mặt biểu tình chợt cứng ngắc, sau đó mang biểu tình bi tráng mà cứng ngắc mang theo người nhà đến thi lễ.
Trong lòng đám người Ngu Nguyệt Trác hiểu rõ, sau đó nhịn không được mà cười trộm, xem ra uy nghiêm của Túc vương chỉ tăng mà không giảm a, phỏng chừng những người đến đây, chỉ dám chúc mừng mà không dám bước vào phủ. Chỉ có thừa tướng phu nhân là bình tĩnh, nàng đối với hình tượng mà con rể xây dựng đã quen, thường xuyên đến thăm nữ nhi, thường xuyên gặp mặt con rể, hơn nữa thấy nữ nhi gặp bế tắc trong chuyện của Nhị vương gia (ai muốn biết rõ thì đọc Hiền Thê Khó Làm nhé), cảm xúc của bà đã trải qua từ tuyệt vọng đến thích ứng, giờ là tâm lý bình tĩnh.
Đại để là Túc vương cũng hiểu được chính mình, cùng mấy người đó nói vô vị một hồi, liền để mọi người bước vào phủ, thuận tiện đưa đám người Lục thừa tướng và Ngu Nguyệt Trác vào phủ, A Manh cảm giác được ánh mắt đồng tình thương hại của những người đó, trong lòng có chút khó hiểu, Túc vương tuy rằng nghiêm túc một chút, nhưng cũng đâu đến mức khiến người ta sợ chết khiếp?
Đúng như Lục thừa tướng suy đoán, Túc vương đối với Ngu Nguyệt Trác hiển nhiên là không giống người khác, mà hắn cũng không ngại đem chuyện này bày ra cho thiên hạ xem. Đem khách khứa giao cho quản gia tiếp đãi, hắn tự mình mang theo thừa tướng nhạc phụ cùng đám người Ngu Nguyệt Trác bước vào viện.
Mấy người vừa đi vừa nói chuyện đã đến hậu viện, Ngu Nguyệt Trác hỏi: “Vương gia, Tử Tu đến chưa?”
Trong lòng Ngu Nguyệt Quyên nhảy dựng lên, theo trực giác vểnh tai lắng nghe, A Manh cũng đồng thời dựng tai lên nghe.
“Hắn đang bận việc, cho người đến nói sẽ đến trễ một chút.” Túc vương trả lời xong, lại nhìn Ngu Nguyệt Trác hỏi: “Muốn nhìn thế tử?”
“Đương nhiên là muốn.” Ngu Nguyệt Trác cười rộ lên, ngay cả vợ chồng thừa tường cũng không nhịn được mà liếc mấy lần, trong lòng không khỏi tán thưởng người này không khỏi là hậu nhân của danh môn, ngay cả đệ tử của danh tộc Diêu thị cũng kém xa. “Ta còn phải kể cho bọn huynh đệ trong quân về bộ dáng thế tử a, để bọn họ yên tâm, miễn cho … ra lại là một tiểu quận chúa ~~” Không chút khách khí đem tâm tình lo lắng của giáo úy nói ra.
Lục thừa tướng cùng phu nhân vừa nghe, trên mặt co rút.
"Hồ nháo!"
Túc vương quát nhẹ một tiếng, bất quá, mọi người ở đây cũng không nghe được thanh âm tức giận trong câu quát của hắn.
Trên đường đi tới, A Manh thưởng thức cảnh đẹp của Túc vương phủ, khí lớn mà tinh mỹ, không hổ là phủ của Vương gia, thực hấp dẫn ánh mắt người ta.
Đi vào đại sảnh, Túc vương nói với một nha hoàn: “Đi vào nói với Vương phi, thừa tướng cùng phu nhân và Ngu tướng quân đến, đem tiểu thế tử ra cho bọn họ gặp.”
Nha hoàn dạ một tiếng, rất nhanh rời đi.
Một lát sau, một cô nương trẻ tuổi diện mạo xinh đẹp ôm tiểu thế tử tới, xiêm y rực rỡ, có vẻ không giống như hạ nhân. Còn có ba bốn cô nương trái phải đi theo, khuôn mặt thật nghiêm túc, phàm là người có quan hệ với Túc vương đều có bộ dạng tương tự Túc vương, ngay cả biểu tình nghiêm túc trên mặt cũng giống nhau như đúc, khiến cho những người khác không dám đối mặt.
“Vương gia đại ca, ta đã mang tiểu thế tử đến.” Cô nương kia đối với Túc vương cười cười, nụ cười thập phần đáng yêu, lộ ra hai má núm đồng tiền, sau đó hành lễ với mấy người, “Như Thúy chào thừa tướng đại nhân, Ngu tướng quân, thừa tướng đại nhân, thừa tướng phu nhân, tướng quân phu nhân, Ngu tiểu thư.”
Nghe được lời nói của cô nương kia, mọi người mới phân biệt được thân thế của nàng, chính là tháng trước Túc vương mới nhận nghĩa muội, cũng là vị hôn thê của Thái Sư đương triều – đệ nhất mỹ nam kinh thành – Ôn Lương.
Ngu Nguyệt Quyên gắt gao trừng mắt nhìn cô nương tên “Như Thúy”, nghiến răng. A Manh nghe được xưng hô của cô nương kia với Túc vương, liền chú ý đến em chồng nhà mình, đây chính là gặp mặt tình địch, cần tránh để nàng làm ra chuyện gì ngốc nghếch. Cho nên nhìn thấy bộ dáng phẫn hận của nàng, A Manh vội kéo tay áo nàng, để nàng đừng quá kích động, dù sao người ta cũng là vị hôn thê hợp pháp của Ôn Lương.
“Cha, ông ngoại, bà ngoại, Ngu thúc thúc…” Tiểu quận chúa của Túc vương thập phần nghiêm túc hành lễ với mọi người, sau đó bộ sang rối rắm nhìn A Manh cùng Ngu Nguyệt Quyên, rõ ràng có chút nghi hoặc.
Ngu Nguyệt Trác gọi tiểu cô nương lại gần, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có biểu tình nghiêm túc tựa Túc vương, cười đến ấm áp: “Sở sở, đây là thê tử của Ngu thúc thúc, gọi là Ngu thẩm thẩm, còn đây là muội muội của Ngu thúc thúc, gọi là a di.”
Một tiểu nữ tử bốn tuổi thực nghiêm túc thi lễ với hai người, phân biệt gọi “Ngu thẩm thẩm” cùng “A di”.
Ngu Nguyệt Quyên và A Manh nhìn khuôn mặt tiểu nữ tử có phần nghiêm túc một cách khoa trương, lại nhìn Túc vương nghiêm mặt chậm rãi thưởng trà, đột nhiên da đầu run lên – này cũng thật là giống quá đi!
Nhìn tiểu nữ tử này, tâm lý A Manh đột nhiên thấy lo lắng, về sau nàng có đứa nhỏ, sẽ không phải cũng sinh ra một tiểu tử có diện mạo cùng tính tình giống y hệt Ngu Nguyệt Trác sao? Vậy thật hố nha!
Lời editor: thật xin lỗi cả nhà, tớ thấy tác giả viết là tiệc trăng tròn, tớ hiểu là tiệc đầy tháng, đọc đến đây mới biết là bé con đã được 4 tuổi! Thôi thì mọi người tự hiểu đoạn trên giùm mình nhé! Yêu cả nhà nhiều lắm ý ạ!