i khách nhân ngoài ôn tuyền khẽ biến, nhất thời căm tức nữ tử gây sự trong ôn tuyền kia, quả thực là đến phá hoại danh tiếng khách điếm.
Tử Y cô nương thấy Ngu Nguyệt Trác cứ thế mà đi mất, nhất thời giận tím mặt, thân thể trong nước vận nội lực, rút kiếm ra chỉ thẳng vào A Manh cùng Ngu Nguyệt Trác. Ngu Nguyệt Trác ôm lấy A Manh tránh kiếm nàng ta chém tới, sau đó tiếp hai chiêu của nàng ta trong lòng đã có tính toán, cuồi cùng không kiên nhẫn tung một chưởng đánh bay nàng ta. Tử Y cô nương trực tiếp đụng vào tường, rốt cục chịu không nổi phun ra một ngụm máu tươi.
Ngu Nguyệt Trác ngẩng đầu nhìn, cười rất tao nhã, khí độ xuất chúng, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự tức giận, mỉm cười nói: “Thì ra là Tử cô nương của Vạn Kiếm sơn trang ở Phong Châu, bất quá ở đây cũng không phải giang hồ, không thể tùy tiện đánh đánh giết giết được, không phải là chỗ cô nương có thể tùy hứng làm bậy”
“Ngươi nói ta tùy hứng làm bậy?” Nàng ta ngồi dựa ở chân tường, khuôn mặt xinh đẹp trắng như giấy, đôi mắt sáng tràn đầy đau thương, ho khan một tiếng lại thổ huyết, nhìn thẳng hắn nói: “Trên đời này, người không có tư cách nói lời này nhất chính là ngươi, nếu không phải các ngươi, ta làm sao lại như thế…” Nói xong, nước mắt đã muốn rớt, khóc đến hoa lê đái vũ, ai oán thê lương.
A Manh từ đầu đến cuối đều được che chở, không bị kinh hách gì, nhưng lúc này nghe hai nguời nói chuyện, trong lòng không tránh khỏi nghĩ sai, trong lòng tức giận liếc nhìn nam nhân đang ôm mình một cái. Nếu nàng ta quả thật là hồng nhan tri kỷ của hắn, dù biết đắc tội hắn kết cục rất thảm nàng cũng liều mạng nguyền rủa hắn sống không được tốt!
Ngu Nguyệt Trác cảm thấy cảm xúc của người trong lòng không được tốt, hắn cúi đầu nhìn, thấy nàng mở một đôi mắt hạnh trừng to, lại nhìn Tử Y cô nương khóc ủy khuất, đột nhiên tâm tình tốt lên, sờ sờ mặt A Manh trấn an, cười nhìn Tử Y cô nương nói: “Tử cô nương, đây là thê tử của Ngu mỗ, về sau đừng tùy hứng mà làm bậy nữa.”
Nghe vậy nàng ta ngẩng nhanh đầu nhìn, vẻ mặt không thể tin.
A Manh được Ngu Nguyệt Trác kéo đến một ôn tuyền khác trong một sương phòng, sau khi đóng cửa thấy hắn ở trước mặt nàng cởi bỏ y phục đã ướt, mặt nàng không khỏi đỏ, nhanh quay lưng về phía hắn.
Ngu Nguyệt Trác nhìn nàng mỉm cười nói: “ A Manh nếu không thay quần áo, vi phu không ngại giúp nàng.”
Nghe nói thế, A Manh biết hắn nói sẽ làm, oán hận liếc hắn một cái, ôm lấy quần áo đi đến phía sau bình phong thay. Chờ nàng thay xong quần áo, Ngu Nguyệt Trác cầm một cái khăn lau mặt, kéo nàng ngồi trên đùi hắn, ôn nhu lau hết nước trên mặt nàng.
Im lặng hưởng thụ cảm giác bình yên lúc này, A Manh không hỏi cái gì, Ngu Nguyệt Trác cũng không nói gì. Thẳng đến khi tóc nàng bị làm rối, A Manh đứng dậy ngồi vào bàn trang điểm lấy lược chải lại, đầu nhanh chóng hoạt động.
Lúc đi ra ngoài đã không thấy Tử Y cô nương, ôn tuyền cũng được dọn dẹp, nếu không có bè tre bị người phá còn đó thì nàng đã tưởng là mình mơ. Nhớ tới chuyện của Tử Y cô nương cùng Ngu Nguyệt Trác, nàng liền rầu rĩ.
Ôn tuyền ở hậu viện, không khí lúc này đã có chút trong lành, màn đêm buông xuống, khách điếm treo đầy đèn lồng.
Lúc này một tên tiểu nhị đi đến, nói Thu Ý các ở Tây sương cho mời các khách quan.
Nghe xong Ngu Nguyệt Trác không hề cự tuyệt, đi theo sau tiểu nhị, Ngu Nguyệt Trác mang theo A Manh đến Thu Ý các, tiểu nhị gõ cửa xong liền cung kính lui xuống.
Ngu Nguyệt Trác trực tiếp đẩy cửa mà vào, tình hình bên trong liền hiện ra trước mắt.
Bố trí trong phòng thật thanh nhã hoa lệ, bức rèm che vờn quanh làm người ta không kịp nhìn, mà khiến người hoa mắt nhất chính là thiếu niên áo trắng đang ngồi giữa phòng, người như ngọc, da thịt trắng trẻo, khuôn mặt tinh xảo, nhìn thấy họ tiến vào, hờ hững cười, khí chất cao quý xuất trần.
A Manh nhìn thấy giật mình, một thiếu niên như ngọc, tinh quý thế này làm người ta không dám tiếp cận, chỉ sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng.
Đột nhiên cổ tay đau xót, A Manh nhìn đến nam nhân bên cạnh đang tà tứ ngạo nghễ nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm, trong lòng run lên, cũng không dám nhìn thiếu niên kia nữa, miễn cho gã ác nhân ghen tị nào đó cho nàng nếm mùi đau khổ. Chỉ là khó có thể nhìn thấy người khí chất như ngọc như vậy, vô luận là ai cũng muốn nhìn vài lần cho thỏa mãn.
Ngu Nguyệt Trác vừa lòng sự ngoan ngoãn của nàng, kéo nàng ngồi xuống sau đó tự rót trà uống.
“Ngu Nguyệt Trác, đã lâu không gặp, xem ra ngươi sống rất tốt” Thiếu niên nói, giọng nói thanh trong dễ nghe.
Ngu Nguyệt Trác không hề có chút phản ứng, uống xong một ly trà tay liền động, chén trà trong tay phóng tới mặt thiếu niên kia. A Manh che miệng kinh hô, mắt thấy chén trà sắp đến mặt thiếu niên, lại không biết hắn hành động thế nào, đến khi nhìn kỹ thì chén trà đã nện vào cây cột phía sau thiếu niên, bể làm đôi.
“Ta không tốt!” Ngu Nguyệt Trác mỉm cười tao nhã, nhưng lại nghiến răng mà nói, A Manh nghe mà lo lắng một phen, trong lòng cảm thấy hai nam nhân này là có thù oán với nhau. “Ngươi đem phiền toái đến cho ta, ta sẽ nhớ kỹ, sau này sẽ trả ngươi gấp bội.”
“Phiền toái?” Thiếu niên nhíu mi, vẻ mặt khó hiểu “Gần đây ta không tiếp xúc với ai, làm sao lại gây phiền toái như ngươi nói? Còn nữa, vì ta không muốn ra mặt quấy rầy ngươi, còn phải trèo tường đưa quà tân hôn cho ngươi, hẳn là vô cùng có lợi cho ngươi chứ? Đêm tân hôn không có làm sai gì chứ?” Nói xong, lại thở dài một tiếng “Mấy ngày nay ta vẫn lo lắng cho ngươi, tính tình ngươi như vậy nói không chừng lúc động phòng không biết làm thế nào.”
“…”
A Manh đờ đẫn nhìn thiếu niên bộ dáng xuất trần thoát tục lại đi nói những loại chuyện ám muội như vậy, trong lòng nàng ngây ngốc.
Ngu Nguyệt Trác cười nhẹ nhàng: “Ngày đó ta thực nên phái người đứng chờ bắn rớt con chim như ngươi, thật đáng tiếc. Không nói đến chuyện này, chuyện ngươi đánh đàn đối với nương tử của ta, khiến nàng rước phiền toái từ đám người của Vạn Kiếm sơn trang khiến ta rất tức giận.”
Nghe Ngu Nguyệt Trác nói, A Manh không khỏi sửng sốt, theo bản năng nhìn kỹ thiếu niên trước mặt, thấy Ngọc Cầm màu trắng kết hợp bạch y mà thiếu niên đang mặc tạo khí chất xuất trần giống như tiên nhân. Bất quá A Manh đã biết người đánh đàn là hắn ta, về phần Tử Y cô nương kỳ thật là đến tìm hắn.
“Nga, kỳ thật là ta thấy nữ nhân của ngươi sức khỏe không tốt, vì hạnh phúc của ngươi nên mới giúp nàng một phen.” Nói xong, thiếu niên nhìn A Manh đang ngây ngốc mà cười đạm mạc: “Bên ngoài không phải mọi người rất ái mộ tiếng đàn của Ly Trần công tử, thường đồn phải “tam sinh hữu hạnh” mới nghe được sao? Cho nên hẳn là các ngươi nên cảm kích ta.”
(tam sinh hữu hạnh: tích phúc ba đời mới được)
“…”
Gặp qua không ít người không biết xấu hổ, nhưng không ai lại không biết xấu hổ như hắn vậy, lại còn dùng bộ dáng xuất trần thoát tục mà nói. Quả thật khiến người ta muốn đánh hắn một trận.
A Manh hiện tại đã rõ, thì trên đời này vẫn còn có người vô sỉ hơn cả Ngu Nguyệt Trác, nàng thực sự đã trách lầm hắn.
Ngay lúc A Manh mới hiểu rõ ràng, thì mỗ nam nhân đã muốn nổ tung vì giận dữ, sau đó bên trong hai bóng người một xanh một trắng nhanh chóng đánh nhau, A Manh không có võ công để bảo vệ bản thân nàng liền chạy trối chết, chỉ sợ quyền cước không có mắt đánh trúng nàng. Bất quá là nàng lo xa, hai nam nhân kia võ công đều rất cao, ngươi đánh ta tránh trong lúc đó cũng không có mảy may phá hư cái gì trong phòng nói chi là làm nàng bị thương.
Nàng xác nhận đã an toàn, A Manh bắt đầu vui vẻ xem hai người đánh nhau, tâm tình cực kì kích động, đây chính là võ công chính tông ở cổ đại nha, cái gọi là khinh công bay tới bay lui quả thật thần kỳ a… Nhưng mà không tới một phút, A Manh liền mở to mắt, đầu như nở hoa, nghẹn họng không nói gì.
Nàng thế nhưng không thấy rõ động tác của bọn họ, chẳng lẽ thị lực của nàng kém vậy? Hay là động tác của họ quá nhanh?
Thấy hai người đánh đến quên bản thân, A Manh dùng tay áo che miệng, nhẹ nhàng nói một câu, rất nhanh hai người kia đang đánh nhau hăng say liền tách ra, song song té ngã trên mặt đất, vô cùng chật vật.
“Tướng công, chàng không sao chứ?” A Manh vẻ mặt lo lắng đỡ Ngu Nguyệt Trác dậy, khẽ cụp mắt, dáng vẻ như thiếu nữ nhu thuận.
Ngu Nguyệt Trác co rút khóe miệng, nhìn thoáng qua thiếu niên đồng dạng tứ chi dang rộng nằm trên mặt đất, sau đó ác tâm ôm A Manh ha ha cười rộ lên.
Thiến niên bò dậy, đôi mắt đầy uất ức nhìn A Manh một cái, sau đó chậm rãi ngồi trên ghế, nói nhỏ một câu: “Thì ra là thế.”
A Manh thấy sống lưng chợt lạnh, nàng chạy nhanh vào lòng Ngu Nguyệt Trác, không dám nhìn vào đôi mắt trong suốt như lưu ly không biểu tình của thiếu niên kia.
“A Manh, đây là Diêm Ly Trần, hiện tại là nhạc công trong cung.” Ngu Nguyệt Trác dứt lời lại đối thiếu niên kia nói “A Trần, đây là nương tử ta.”
“Đệ muội, xin chào.” Giọng Diêm Ly Trần trong trẻo, thần sắc vẫn hờ hững như trước, cực kì tùy tính.
Khóe môi A Manh giật giật, cảm thấy ngạc nhiên. Diêm Ly Trần thoạt nhìn phiêu dật thoát tục, tính tình tự do, phóng khoáng không kiêng kỵ, cho nên hắn nói gì làm gì cũng làm cũng làm người khác thấy buồn cười. Hơn nữa, hắn một bộ thiếu niên công tử, lại gọi nàng “Đệ muội”, nhưng nghĩ như thế nào cũng thấy cảm giác không đúng.
Ngu Nguyệt Trác bộ dáng bình tĩnh giải thích với nàng: “ Hắn là hồ ly ngàn năm, nhìn bề ngoài như là một thiếu niên, kỳ thật đã là một lão già thích ra vẻ.”
Hàn huyên qua đi, chuyện vừa rồi cũng cho qua, hai nam nhân đều khôi phục bộ dáng cao quý nhã nhặn, làm A Manh nhìn khóe mắt không ngừng run rẩy.
“Ngươi tới nơi này làm gì?” Ngu Nguyệt Trác hỏi.
“Tìm người.”
Nghe xong, Ngu Nguyệt Trác gật gật đầu không hỏi.
“Hiếm khi được nhìn thấy đệ muội, tại hạ liền tặng đệ muội một khúc nhạc.”
Diêm Ly Trần nói xong, ngón tay thon dài như ngọc để trên huyền cầm, một trận tiếng đàn thanh linh vang lên, làm người ta say mê.
A Manh nhìn đôi tay như ngọc đang tấu đàn kia, lại xem đôi tay nàng, trong lòng có cảm xúc khó nói thành lời, sao nam nhân lại có đôi tay đẹp như thế? Có thật là tay nhạc công đều đẹp như vậy khong? Nàng nhìn tay Ngu Nguyệt Trác đang cầm ly trà, cũng là khớp xương rõ ràng, thon dài mà tinh xảo, vừa thấy là biết tay của công tử nhà quyền quý.
Nàng cảm thấy có chút ngoài lề, thẳng đến khi tiếng đàn xuyên thấu vào đầu nàng, lòng A Manh liền buông lỏng, chậm rãi đắm chìm trong tiếng đàn cổ không linh an ủi lòng người.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng tiếng đàn cũng ngừng, trong phòng một mảnh im lặng.
Ngu Nguyệt Trác cẩn thận ôm nàng đã ngủ say vào trong ngực, tròng mắt thâm thúy: “Ngươi đã làm gì với nàng?”
“Mộng yểm khúc, lòng nàng hiện tại đã mở ra với ngươi, ngươi có thể muốn làm gì thì làm, nàng sẽ không phản kháng.” Diêm Ly Trần thập phần rộng rãi giải đáp nghi hoặc của hắn “ Xem bộ dáng của nàng, các ngươi hẳn là vẫn chưa động phòng, thật khó cho ngươi phải chịu đến bây giờ. Ta xem như trưởng bối nhìn ngươi lớn lên nên không thể để ngươi chịu ủy khuất được.”
Nghe hắn nói, khuôn mặt tuấn tú của Ngu Nguyệt Trác đỏ lên, tức giận trừng hắn “Ta cam tâm tình nguyện được không? Ngươi là đồ bà tám nhiều chuyện! Cút đi cho lão tử!” Giận đến liền quên hình tượng của chính mình.
“Thật là không thấy lòng tốt của ta!” Diêm Ly Trần hừ một tiếng, lại bắt đầu tấu khúc, vừa đánh