, cũng sắp chịu không được. A Manh tuy rằng cũng đứng ở đây cùng họ chu toàn mọi việc, nhưng nhìn đến biểu tình của mọi người, nghe bọn họ hàn huyên những lời ghê tởm chết người, trong lòng cũng có chút đồng tình, muốn cùng ác nam so vô sỉ này so thủ đoạn à? Đám người này hoàn toàn không phải đối thủ!
Hàn huyên với nhau trong chốc lát, rốt cuộc trên mặt đoàn người đều mang bộ dáng giống nhau nóng lòng muốn vào phủ, rất nhanh cửa lớn của Ngu phủ đóng lại, cách trở tầm mắt bên ngoài.
Vào Ngu phủ, Ngu đại gia hướng Ngu Nguyệt Trác nói: "Hôm nay các con đã đi cả ngày, hẳn là cũng mệt mỏi, đi nghỉ tạm trước, có chuyện gì ngày mai nói sau."
Ngu Nguyệt Trác khóe môi mỉm cười, ôn hòa lên tiếng: "Đại bá nói là được."
Ngu đại gia trên mặt cứng đờ, ông ta vốn là muốn làm khó đứa cháu này, mở miệng ám chỉ, ai ngờ da mặt hắn ta lại dày như vậy, nói cái gì đều có thể thong dong ứng đối, ngược lại khiến bọn họ thân là trưởng bối lại lòng dạ hẹp hòi. Lập tức hừ một tiếng, mang theo vài huynh đệ phẩy tay áo bỏ đi.
Ngu Tứ gia không cùng các vị huynh đệ rời đi, mắt nhìn theo đứa cháu đứng bên người tân nương, vươn tay vỗ vỗ bả vai Ngu Nguyệt Trác, nói: "Có một số việc không cần phải gấp gáp, con còn có thời gian, từ từ sẽ đến."
Ngu Tứ gia dặn dò hai câu, cũng mang phu nhân nhà mình rời đi.
Mọi người đều đi rồi, quản gia của tổ trạch đến, có chút cẩn thận nói: "Cửu thiếu gia, Cửu thiếu phu nhân, mời đi theo lão nô, lão nô mang hai người đi nghỉ tạm."
Ngu Nguyệt Trác ở trong tộc đứng hàng thứ chín, Cố quản gia lấy thứ tự của hắn mà xưng hô.
Ngu Nguyệt Trác nhìn lão nhân gia, cười nói: "Vinh thúc, không cần làm phiền thúc, mặc dù ta đã rời đi rất nhiều năm, nhưng vẫn nhận thức được." Sau đó quay đầu nói với A Manh: "A Manh, đây là Vinh thúc, ngày bé rất chiếu cố ta."
"Cháu chào Vinh thúc." A Manh tiến lên thi lễ, trong lòng biết Ngu Nguyệt Trác đặc biệt giới thiệu, lão nhân gia này với hắn mà nói là đặc biết, cho nên đối với người đó cũng cung kính vài phần.
Lão quản gia nhất thời thụ sủng nhược kinh, không dám nhận hành lễ của A Manh, nhìn Ngu Nguyệt Trác nay đã lớn, đã thành đại tướng quân, hốc mắt lập tức ướt át, thì thào nói lẩm bẩm rằng linh hồn của Tam gia rốt cục cũng đã thỏa mãn dưới suối vàng.
Từ biệt lão quản gia kích động, Ngu Nguyệt Trác dắt A Manh bước vào chỗ sâu trong sân của Ngu phủ.
*********
Bộ tộc Ngu thị không hổ là vọng tọc lớn nhất Châu thành, riêng diện tích tổ trạch cũng đã làm cho người ta khó có thể tưởng tượng.
Gần như đi thời gian hai khắc, hai người mới đến được nơi nghỉ.
Đã được hạ nhân quét tước qua, vật dụng đệm chăn cái gì cũng thay đổi cái mới, tuy rằng sân so với Viện Tỏa Lan của phủ tướng quân nhỏ một chút, nhưng chỉ là chỗ nghỉ chân tạm thời, hai người cũng không soi mói.
Sắc trời dần dần tối, một nha hoàn lại hỏi dọn thức ăn lên được chưa, A Manh nhìn về phía Ngu Nguyệt Trác, thần sắc của Ngu Nguyệt Trác tràn đầy nhẹ nhàng, không biết nên gọi người bày thức ăn ở đâu.
A Manh có chút suy nghĩ, xem ra người Ngu phủ rõ ràng là muốn bọn hắn ăn không ngồi chờ, đúng như lời Ngu Nguyệt Quyên, bọn họ cực không tán thành việc hôn nhân này, liên quan cũng không nguyện nhận tân nương là nàng, mà Ngu Nguyệt Trác không nghe lời Ngu gia là nghịch tôn, mặc kệ thân phận hắn là gì, lúc này cũng giống như giận chó đánh mèo.
"Đừng nghĩ nhiều, bọn họ muốn làm sao thì làm, chúng ta tự làm chuyện của mình." Ngu Nguyệt Trác xem nàng như mèo con hay chó con vỗ vỗ đầu, cười đến cực kì làm càn, "Chúng ta cũng đâu có đến tìm bọn họ để kiếm ăn, cần xem xét sắc mặt bọn họ sao? Nàng hãy buông lỏng tâm tình làm chuyện của mình, ai làm nàng khó chịu, nàng trực tiếp dùng miệng quạ đen nguyền rủa."
"..."
A Manh bị nụ cười vạn phần tà ác của ác nam nhân biến thành giật mình một cái, cảm thấy có chút lạnh, cũng đồng thời hiểu được nam nhân này thật sự cuồng vọng đến mức đối với trưởng bối cũng sẽ ngỗ nghịch, bản tính chính là cá tính cực kì ác liệt. Hình như đối xử với nàng như thế cũng còn khá tốt.
Có lẽ, nàng nên thay đổi sách lược một chút, hẳn là nhìn thẳng vào hành động có một chút tâm ý của nam nhân này.
"Làm sao vậy? Lạnh à?" Nam nhân đem nàng kéo vào trong ngực ấm áp, dùng cằm cọ lên khuôn mặt thanh tú của nàng, nhu tình mật ý nói: "Nếu lạnh thì mặc quần áo nhiều hơn, nhưng đừng sinh bệnh, bằng không ta sẽ tức giận lắm, đến lúc đó không biết sẽ làm ra chuyện gì đối với nàng."
A Manh nghiêm mặt đờ đẫn, cảm thấy trước mặt nam nhân này nàng vẫn là bị hắn bắt nạt.