Rất nhanh, A Manh ý thức được sai lầm của bản thân, vĩnh viễn đừng ở trên giường so thể lực và tốc độ với nam nhân, bởi vì nữ nhân thật sự không là đối thủ. Vừa mới nhảy xuống giường, một cánh tay lại vòng lên trên eo nàng, đem nàng mang về trong lòng, sau đó bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp mà hưng phấn.
"Thì ra A Manh thích loại trò chơi này sao? Vậy hãy chơi cùng vi phu đi ~"
Giọng điệu quỷ dị làm lông tơ nàng dựng thẳng cả lên, kinh hãi mở to mắt nhìn, muốn thét chói tai, nhưng lại bị đè trở về giữa đệm giường, môi bị đối phương ấm áp ngăn chặn, không thể phát ra tiếng.
Sau đó, bắt đẩu một buổi tối nàng phải chịu khổ rồi chịu khổ.
A Manh chưa từng nghĩ đến, thì ra nam nữ trong lúc trên giường, còn có thể làm ra nhiều loại đa dạng như vậy, tuy rằng không làm tới bước cuối cùng, nhưng đã khiến nàng sống không bằng chết.
Vì sao nam nhân này có thể ác liệt như vậy? Vì sao nàng luôn bị đặt vào chỗ bị áp bách? Vì sao nam nhân này có thể thủ đoạn làm người ta xấu hổ và giận dữ muốn chết như vậy? Vì sao!!!!
"Còn dám trốn nữa không?"
Giọng nói lộ ra mị dược ngọt ngấy lọt vài tai nàng khiến toàn thân nàng mềm yếu vô lực dựa vào người hắn, nhưng trái lại cổ động kêu gào nguy hiểm, phải chạy trốn thật nhanh.
\'Ta không trốn, thật sự không trốn nữa..." Thanh âm nghẹn ngào có chút suy sút, thầm nghĩ làm sao để hắn có thể đối với mình phóng khoáng, đừng chơi đùa nữa, nàng thật sự không chịu nổi muốn hỏng mất.
"Thực ngoan!"
Sau đó, nam nhân cúi đầu xuống, thập phần sung sướng cho nàng một cái hôn nồng nhiệt.
Đêm dài từ từ, A Manh lại một lần nữa trải qua một lần thay đổi, khuôn mặt bình thường nhỏ nhắn như hoa rõ ràng hồng nhuận như trẻ con thừa nhận cực nhiều cơn sướng khoái từ ai đó, nhưng ánh mắt là có phần mệt mỏi rối rắm thống khổ.
Một buổi tối rốt cục cũng trôi qua, A Manh ảm đạm, trong lòng nảy sinh ý nghĩ ác độc: Sau này ai dám cho hắn chạm vào rượu, nàng sẽ nguyền rủa người đó cả đời gặp chuyện không hay ho!
*******
A Manh lại bị người nào đó làm cho thức giấc, phát hiện trời đã gần sáng.
Mở to mắt, nhìn đến người trên giường mặc trung y màu trằng, nam nhân tóc dài rối tung dựa ở đầu giường, trên gương mặt mỉm cười cúi đầu nhìn mình, mà nàng đang gối đầu trên thắt lưng hắn, trên người trước ngực che lại bởi chiếc chăn mày bạc, che kín những dấu vết ở hai vai đến xương quai xanh.
"Tỉnh rồi? Có mệt hay không?" Ngu Nguyệt Trác cúi đầu, ở khuôn mặt hồng nhuận của nàng cọ cọ, có chút yêu thích không muốn buông tay vuốt ve khuôn mặt kiều diễm mềm mại ấp áp dị thường của nàng.
A Manh khó khăn nâng bàn tay đang vuột vè sờ loạn trên mặt của hắn, ánh mắt trừng hắn thật to, như hận không thể uống máu hắn.
"Lời này hẳn là ta hỏi ngươi mới đúng!" Nàng nghiến răng nói.
Ngu Nguyệt Trác nháy mắt mấy cái, sung sướng nói: "Vi phụ đương nhiên là không mệt rồi."
A Manh thiếu chút nữa là ngã không dậy nổi, nam nhân này không thể bớt vô sỉ một chút sao? Yên lặng kềm lại những lời nguyền rủa, A Manh cắn răng nói: "Ta là hỏi ngươi, đã tỉnh chưa? Một chén rượu liền say, thế nhưng còn dám uống rượu, về say nếu ngươi dám uống nữa, ta, ta...
A Manh có chút hết lời, sau đó phát hiện cho dù mình uy hiếp đối phương thế nào, cũng không hề có tác dụng, trong lòng lại một lần nữa ảm đạm thê lương.
"Uống xoàng một ly thôi, không có việc gì."
"..."
A Manh thiếu chút nữa bị ngữ điệu nhẹ nhàng như mây bay của hắn làm cho tức giận đến mức phun ra ngụm máu, phát giác mình quả nhiên với hắn như người cách vài thế kỷ, cho nên không thể hiểu nhau.
A Manh tức giận đến xuất huyết não, cố không để xương cốt tan tành; Cũng bất chấp đối phương đã làm cho chính mình chịu khổ, vươn tay mạnh mẽ nắm vạt áo hắn, hung tợn nói: "Về sau tuyệt đối không cho phép ngươi uống một giọt rượu!"
Ngu Nguyệt Trác hạ mắt nhìn nàng, sau đó mỉm cười nói lớn "Được".
Nhưng thái độ hắn sảng khoái như vậy ngược lại khiến cho A Manh sợ hãi trong lòng, như thế nào đều không thể an tâm, ngoan ngoãn nói: "Sau này nếu ngươi dám chạm vào rượu nữa, sẽ không cho trở về, tự mình ở ngoài làm xằng làm bậy, không cho phép đối với ta như vậy!"
Mắt ai đó sáng rực, Ngu Nguyệt Trác đột nhiên đem nửa người trên của nàng nâng lên đặt vào lòng mình, sau đó cuối đầu hôn một loạt, hôn nàng khiến nàng một lần nữa đầu óc cháng váng, không biết trời chăng mây nước.
Cuối cùng, người nào đó vẫn là không hề hứa với A Manh rằng sau khi uống rượu sẽ không được phép lại ở trên người nàng làm xằng làm bậy.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: đệ tam càng ~~
Phiên ngoại.
Một ngày nào đó, ba nữ nhân xuyên qua rốt cục gặp lại, sau đó gặp lại hơi trễ, chờ quen thân hơn, đều tự tán gẫu với gia đình mình nam nhân và đứa nhỏ.
A Nan mặt mày sầu khổ nói: "Vương gia là loại nam nhân cực kỳ nghiêm túc, với loại nam nhân này, cả đời ta đều không thể xoay chuyển, bị bắt nạt rất thảm."
Liễu Hân Linh rối rắm nhướng mày: "Ngươi thì xem như đã tốt hơn ta nhiều rồi, nhà của ta ấy à... Quả thực là một gã ngốc khảo nghiệm lí trí của người bình thường mà, làm cho người ta cảm thấy hỏng mất, bất cứ ngày nào cũng có chuyện囧 làm người ta囧."
A Manh vẻ mặt hâm mộ: "Nhưng là... Bọn họ cũng không quá vô sỉ, cũng sẽ không khoa trương lần đầu tiên \'vào\' sai rồi tiếp tục! Lại càng không mang vẻ ngoài phong lưu tao nhã đi lừa gạt người khác, bọn họ đều thành thực hơn."
Nháy mắt, A Nan cũng Liễu Hân Linh trừng to mắt nhìn vẻ mặt khốn khổ của người nào đó, che miệng với vẻ mặt biểu lộ sự đồng tình. Sau đó lại thâm sâu rối rắm đứng lên, một người thì cực kỳ nghiêm túc, một người thì bá vương long ngốc nghếch, một người thì tà ác vô sỉ, ba loại nam nhân đặc biệt này, ai mới khiến người khác đồng tình hơn đây?
A Nan có chút thức thời đổi đề tài, đem đề tài nói đến chuyện bọn nhỏ.
A Nan: "Hai đứa bé của nhà ta, đứa con gái khi nói chuyện thì nghiêm túc như bà cụ non, khí thái cường đại, về sau phải gả ra ngoài như thế nào đây. Một người thì hoạt bát nghịch ngợm làm cho người ta muốn xách lên đánh vài cái, thật sự là lúc nhu thuận thì như thiên sứ, không nghe lời thì như ác ma!
Liễu Hân Linh: "Đừng nói nữa, bốn đứa bé nhà ta... Lão đại trời sinh thần lực cùng với lão Tứ giống nhau, mỗi ngày nhìn hắn làm việc thật sự được khảo nghiệm lý trí người bình thường; lão Nhị là khuê nữ, nhưng lại lười đến đòi mạng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi, có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng; còn lại hai đứa kia, dáng vẻ cũng rất hung tàn, mỗi ngày đều có người tìm tới cửa cáo trạng cũng là bọn họ đánh đứa nhỏ nhà ai..."
Đến phiên A Manh, hai nàng đồng thời quay đầu xem xét nàng, ý bảo nàng mau mau nói về người nhà của nàng.
A Manh nghẹn khuất hé mặt ra, hữu khí vô lực nói: "Đừng nói nữa, ta càng muốn khóc, đứa bé nhà ta ấy à..."
Nghe vậy, hai nàng nhất thời đồng tình không thôi, sau đó phát hiện, trên người mỗi người đều là áp lực như núi a!
---------------------------
Xét thấy những lời yêu cầu mãnh liệt đến ta, ta làm phiên ngoại nhỏ, cũng coi như thỏa mạn tâm nguyện của mọi người ~~ khụ khụ khụ, lập tức đi uống thuốc~~