i làm nàng bị thương, ta cũng sẽ chết a. Nếu ta chết, sư tôn sẽ đau lòng biết bao, ngươi có biết không?”
Hoa Tự Ngọc khinh bỉ nói: “Ngươi nghĩ người như ta sẽ để ý đến tình cảm tỷ muội sao? Tình tỷ muội ư? Cái đó không tồn tại với ta. Ngươi chết cũng tốt, xem như trừ hại cho võ lâm, nam nhân bị ngươi chọc qua đều ước gì ngươi chết mau đi. Về phần sư tôn, ngươi yên tâm, người sẽ không tức giận.”
“Phải phải phải, sư tỷ tình cảm sâu đậm, cao thượng, cho nên hiện tại ngươi tạm thời tha cho ta đi.” Hoa Yêu Nhi cúi đầu khom lưng, vô hạn nịnh nọt nói.
A Manh nhìn nàng ta một cái, thầm nghĩ, dáng điệu siểm nịnh như vậy sao có phong thái của yêu nữ đây?
“Câm miệng! Nói chuyện với ngươi đều làm sỉ nhục lỗ tai ta, lúc trước đáng lý sư phụ không nên đem ngươi về Thiên Âm cung mới phải.” Hoa Tự Ngọc tức giận hét một tiếng, một chân bay lên, một tay đẩy Hoa Yêu Nhi ra, lộ ra thân ảnh mẹ con A Manh.
Lại một lần nữa, Hoa Tự Ngọc đứng trực diện với A Manh, sửa sang lại đầu tóc hỗn độn, rồi thanh thuần hỏi một câu: “Ngươi muốn chết thế nào?”
“… Ta thực sự không muốn chết.” A Manh đờ đẫn nói.
“Cái đó thì không phải do ngươi quyết định.” Hoa Tự Ngọc thực vô tội nói: “Ai nói vận khí của ngươi thực may mắn, riêng vận khí thôi cũng đặc biệt khiến người hận nha.”
“Không, vận khí của ta luôn thực kém cỏi, thường xuyên không may mắn…”
“Nếu không may mắn, làm sao Cửu Kiếm công tử lại lấy ngươi? Ngươi có biết, trên giang hồ, có bao nhiêu nữ nhân muốn gả cho hắn?”
“Ta không biết… Hơn nữa, lúc trước ta chính là ngã tám đời mới có thể bị hắn cưới về!” A Manh nghiêm túc nói.
Hoa Tự Ngọc đột nhiên cười lạnh, “Ngươi cho là ngươi hạ thấp mình thì ta sẽ không giết ngươi sao? Riêng lý do vì ngươi mà ta bị người đuổi giết đến trọng thương, làm hại ta dưỡng thương một năm, đã đủ để ngươi mất mạng!”
"Thật không?" Một thanh âm nhẹ nhàng truyền đến.
"Đương nhiên..."
Đột nhiên, phát hiện thanh âm không đúng, Hoa Tự Ngọc cảnh giác, bất giác không còn giữ được động tác nữa, chỉ cảm thấy dường như xương bả vai đã bị dập nát, một trận đau truyền đến, sau đó, thân thể bay cao lên, trong ánh nắng chiều, thân thể nàng như một con diều đứt dây rơi xuống mặt đất, trong tầm mắt, một thiếu niên áo trắng như tuyết cao cao tại thượng đứng trước đình nghỉ mát, ánh mắt lạnh lùng so với băng tuyết còn có phần lạnh hơn.
......
A Manh gắt gao áp đầu con trai vào lòng mình, không cho con nhìn hình ảnh máu me be bét tàn nhẫn như thế.
Một hồi sau, tầm mắt A Manh nhìn về phía Hoa Tự Ngọc đang trừng lớn mắt nằm đó, chuyển đến phía thiếu niên áo trắng như tuyết, nuốt nước miếng, hỏi: “Nàng… đã chết sao?”
"..."
Cặp mắt lạnh như băng kia nhìn về phía nàng, trong nháy mắt, A Manh cảm thấy mọi bí mật trong lòng mình đều hiện rõ trước mặt hắn, sau lưng toả ra một cỗ hàn khí.
“…Phu nhân, sư tỷ ta còn thở.” Hoa Yêu Nhi vội nói, đồng dạng sợ hãi liếc nhìn thiếu niên áo trắng kia, trong lòng phát khùng không thôi, người này không phải là mất tích sao? Hiện tại sao lại chạy đến nháo đến vậy a a a!!! Cho dù là xác chết sống dậy cũng không cần rõ như ban ngày vậy chứ!
Thật lâu sau, Diêm Ly Trần đi tới, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm A Manh, hỏi: “Nàng đâu?”
“Ai?” A Manh chần chừ hỏi, trong lòng ý nghĩ đầu tiên là: nàng kia sẽ không phải là Dung Nhan chứ?
Diêm Ly Trần nhìn nàng, A Manh bị nhìn như thế, hoảng hốt nghĩ sao mình lại nhìn thấy được sự điên cuồng ma quỷ trong cặp mắt kia thế, lấy lại tinh thần khi trên lưng đã đổ một tầng mồ hôi lạnh, trái tim có chút đau đớn.
“Trần, Trần công tử, huynh muốn tìm A Nhan sao? Hôm nay nàng đi khám bệnh, ta cũng không biết nàng đi đâu.”
Diêm Ly Trần yên lặng nhìn nàng rồi hỏi: “Khi nào thì về?”
"Ta không biết, nàng chưa nói."
Diêm Ly Trần hờ hững gật đầu, sau đó nói: "Ta chờ nàng."
"Nga..."
********
Chờ khi Hoa Yêu Nhi cứu tỉnh các thị vệ bị trúng thuốc, lại đem cái người chỉ còn lại nửa cái mạng Hoa Tự Ngọc đỡ lên, tìm được giải dược cho độc của Nhất Dạ trên người Hoa Tự Ngọc, A Manh ôm con trai đến trấn an Diêu thị, rốt cuộc mới cả người đầy mệt mỏi về Toả Lan viện.
Nàng chỉ dám đi sau thiếu niên áo trắng mười bước không nhanh không chậm.
Nhưng cũng không ai có can đảm tiến lên đuổi hắn đi, thậm chí còn không dám hó hé gì cả.
A Manh coi như là sợ hắn, cho người ôm con đi nghỉ ngơi, sau đó ôm bụng đói cùng hắn ngồi trong đại sảnh chờ Dung Nhan về.
Mãi đến đêm khuya, Dung Nhan mới trở về.
Khi Dung Nhan được quản gia mời vào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy thiếu niên áo trắng đang đứng ở bậc thang đại sảnh chắp tay sau lưng, ánh mắt vốn bình tĩnh có ánh sáng loé lên một cái, bước chân đột ngột dừng lại.
Diêm Ly Trần chậm rãi quay người, gương mặt như ngọc lộ ra nụ cười ôn hoà, hoàn toàn doạ sợ những người có mặt ở đây – con người chưa bao giờ cười đột nhiên cười sẽ kinh khủng đến mức nào a. Nhưng mà, nhìn đẹp là được…
“Tiểu muội, ta đã trở về.” Diêm Ly Trần nói, người nghe đều nghe được trong thanh âm của hắn có bao nhiêu là ôn nhu bao trùm.
Trong nháy mắt, sắc mặt Dung Nhan trở nên tái nhợt, thân thể run rẩy.
Dung Nhan muốn xoay người chạy đi, lại bị đối phương bước nhanh đến ôm vào lòng. Hắn ôm chặt nàng trong lòng, đem mặt tựa vào gáy nàng, Dung Nhan ngơ ngác đứng đó, tựa như không có phản ứng gì.
"... Ngươi vì sao lại về?"
Đột nhiên, Dung Nhan nhẹ nhàng nói, sau đó gạt tay hắn đang đặt bên hông nàng ra, lui ra phía sau vài bước, thống khổ nói: “Vì sao ngươi lại trở về? Vì sao lại muốn đi tìm trí nhớ? Ngươi vì sao không chết đi? Vì ngươi… vì ngươi… bọn họ đều chết cả rồi…”
"Ta... Tiểu muội, đừng khóc..." Diêm Ly Trần có chút luống cuống, dùng tay áo lau nước mắt trên mặt nàng, nàng vẫn rơi nước mắt, hắn liền vẫn lau.
Dung Nhan hất tay hắn ra, ngồi sụp xuống, đem mặt chôn giữa hai đầu gối, thất thanh khóc rống lên.
Diêm Ly Trần cũng ngồi xổm trước mặt nàng, dùng một ánh mắt ôn nhu nhìn nàng chăm chú, nhưng lời nói ra tuyệt đối không mềm mại.
“Đó là trừng phạt tội của bọn chúng, những kẻ ngăn cản chúng ta đều phải chết!”
“Nàng đừng quá thương tâm, Lưu Toa chưa từng quan tâm nàng, chết cũng xứng đáng!”
“Cho dù nàng vì Lưu Toa mà trốn ta cả đời, nhưng Lưu Toa sẽ không cảm tạ nàng! Ta thích ai là chuyện của ta, chẳng lẽ Lưu Toa thích ta, ta nhất định phải thích nàng ta sao?”
"Tiểu muội, nàng thích ta được không? Ta tìm nàng lâu lâu như vậy..."
Một trận gió đêm thổi tới, A Manh sợ run người, cẩn thận nhìn hai người ở đại sảnh, trừ bỏ quản gia, những người còn lại đều đã lui xuống.
Trong lòng A Manh có chút khổ sở, Dung Nhan chưa từng thất thố như vậy, hiện tại lại khóc như một đứa nhỏ. Người chưa bao giờ khóc, khi nàng nhịn không được mà gào khóc lên, mới là chân chính đau đớn đến tận cùng.
"Ngươi đi đi..." Dung nhan nói, thanh âm rầu rĩ, còn mang theo giọng mũi.
"Ta không đi, ta thật vất vả mới tìm được nàng!" Diêm Ly Trần không chút nghĩ ngợi nói.
"Ngươi không đi, ta sẽ lại chết một lần nữa, có lẽ lúc này, chúng ta có thể gặp nhưng lại không nhận ra, đều tự đi con đường của chính mình..."
“Sao? Nàng trừ bỏ việc lấy mạng của nàng ra uy hiếp ta, còn có gì nữa không?” Đột nhiên Diêm Ly Trần nhếch môi cười, nói: “Ta đã dùng hai mắt đổi lại mệnh cho nàng, đại ca lại đem trí nhớ của ta giấu đi, cho ta đổi mắt, khiến ta sống giả dối trong trí nhớ không tồn tại kia.”
Nàng không nói, vẫn duy trì tư thế như cũ.
“Cho nên, chuyện năm đó có thể phát sinh một lần, cũng có thể phát sinh lần nữa, ta vẫn có thể như cũ!”
"... Ngu xuẩn!"
Diêm Ly Trần cau mày, “Nàng mắng ta? Trước kia chưa bao giờ nàng mắng ta như vậy.”
Hai người giằng co hồi lâu.
Một hồi sau, Diêm Ly Trần nheo mắt lại, “Nếu nàng dám chết, ta sẽ giết hết người ở đây!” Thanh âm trong suốt mang theo sát ý lạnh thấu xương.
Trong nháy mắt, A Manh cảm thấy mình sẽ bị giết chết, khi có thể có phản ứng, trên mặt lộ ra sự sợ hãi.
Lại là một đoạn trầm mặc thật dài.
Xa xa truyền đến tiếng người, tựa hồ là từ đại môn, nhưng lúc này không ai để ý.
Không biết qua bao lâu, Dung Nhan rốt cuộc nâng mặt lên, ánh mắt dời về phía A Manh, hốc mắt phù lên, nhưng đôi mắt lại có thần hơn.
"A Nhan..." A Manh nhẹ nhàng kêu một tiếng.
Dung Nhan đi đến phía nàng, sau đó đưa một vật cho nàng, là một tượng phật gỗ điêu khắc, cầm trong tay có chút mượt mà, có chút trầm trọng. Nàng nói: “Nếu có một ngày, tượng phật có vết nứt, ngươi hãy nguyền rủa ta chết không được tử tế, hồn siêu phách tán, đời đời kiếp kiếp không thể đầu thai.”
A Manh còn chưa có phản ứng, Diêm Ly Trần đã kinh sợ nói: “Tiểu muội!”
Trong lòng A Manh run rẩy, mặc kệ là Diêm Ly Trần cảm xúc thay đổi hay là Dung Nhan quyết liệt, đều khiến nàng thấy sợ hãi a! Rốt cuộc là chuyện gì a, lại biến thành khủng bố như vậy, hai người chẳng lẽ không phải nói chuyện tình cảm mà là đang hành hạ đối phương sao?
Nhưng dù thế nào, A Manh tình nguyện nguyền rủa chính mình cũng không nguyền rủa Dung Nhan, tuy nàng không quá tin tưởng vào chuyện thần linh, nhưng nàng có thể đến được thế giới này, lại mơ hồ có năng lực này, đã là chuyện thần kỳ rồi, nhỡ đâu thật sự có thể nguyền rủa thành công thì làm sao bây giờ? Cho nên nàng kiên quyết không đồng ý.
Nhưng Dung Nhan giống như ngay sau đó sẽ hỏng mất, nếu nàng không tiếp nhận…
“Ngươi dám nguyền rủa nàng, ta sẽ tự tay giết ngươi!” Diêm Ly Trần gằn giọng nói, ngón tay khẽ nâng.
"Oành!"
Cây cột sau lưng A Manh đột nhiên nổ tung, một hòn đá nhỏ sát qua hai má nàng, nháy mắt, một cỗ nóng rực truyền đến, A Manh nâng tay lên sờ, đổ máu.
"Ngươi dám đả thương nàng!"
Lại một tiếng rống giận truyền đến, mặt sàn bên người Diêm Ly Trần nổ tung, một thanh gỗ bay qua cắt lên mặt hắn.
A Manh đờ đẫn quay đầu, nhìn nam nhân xuất hiện trong bóng đêm, quả thực không thể tin vào mắt mình.
"Ngu..." Nàng há mồm, thanh âm nghẹn trong cổ họng, ánh mắt mông lung.
Lời tiếp theo, nàng đã bị ôm vào trong lòng ngực phong trần mệt mỏi, mùi hương quen thuộc của nam nhân truyền đến khiến nàng không nhịn được mà giang tay ôm lấy thắt lưng hắn.
"Tướng quân!" Lão quản gia cũng kích động kêu.
Ngu Nguyệt Trác gắt gao ôm A Manh, đôi mắt đỏ ửng nhìn Diêm Ly Trần, còn có cả nữ tử sắc mặt tái nhợt, đột nhiên hít một tiếng: “A Trần, ngươi rất không lý trí! Dung cô nương, thỉnh cầu của cô nương, A Manh đã đáp ứng rồi.”
Nghe vậy, màu đỏ trong mắt Diêm Ly Trần càng nồng đậm, như mắt quỷ vậy.
A Manh kinh ngạc ngẩng đầu, nói: "Ta không có đáp ứng!"
Ngu Nguyệt Trác mỉm cười nói: “Không sao, đây là việc nàng phải làm, Trần tiên sinh nói, hy vọng nàng đáp ứng. Người của bộ tộc Trần thị năng lực quá lớn, gặp phải trừng phạt, chỉ có nàng mới có thể nguyền rủa bọn họ.”
"Trần tiên sinh?" A Manh vẫn là không rõ.
Ngu Nguyệt Trác không trả lời nghi vấn của nàng, chỉ lấy ra một cái khăn sạch, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt nàng.
"Thực xin lỗi..."
Dung Nhan than nhẹ một tiếng, sau đó lộ ra biểu tình đạm mạc, xoay người rời đi.
Diêm Ly Trần nhìn hướng nàng rời đi, đến khi không nhìn thấy gì nữa, tầm mắt lại chuyển qua người A Manh, A Manh bị hắn nhìn đến mà hết hôn, vội trốn trong