Hoa Yêu Nhi vỗ vỗ ngực, gắt giọng: “Nhất Dạ đại ca, ngươi không biết làm thế có thể hù chết người sao?”
Nhất Dạ bình tĩnh không nhìn nữ nhân đang vỗ ngực kia, cứng nhắc nói: “Phu nhân, có một người chạy thoát, là nữ nhân.” Sau đó, quay sang nhìn Hoa Yêu Nhi.
Hoa Yêu Nhi bị đả kích vì cái nhìn đó, tức giận, gào lên: “Ngươi nhìn ta làm gì? Hiện tại ta rất là an phận, không có gây chuyện gì cả, cái gì cũng không làm!”
"Hoa Tự Ngọc." Nhất Dạ lạnh lùng nói.
"Cái gì?" Hoa Yêu Nhi ngẩn ngơ.
Hôm này lại được một hôm A Manh phản ứng nhanh nhẹn, vội nói: “Ngươi nói người trốn thoát là Hoa Tự Ngọc?” Sau đó, nhận được cái gật đầu của Nhất Dạ, A Manh nhìn về phía Hoa Yêu Nhi, tay khoát lên vai nàng, nói thâm tình: “Yêu nhi a, sư tỷ ngươi đến đây, mau kêu nàng về ăn cơm đi.”
"Uy!"
Hoa Yêu Nhi đen mặt, tuy không hiểu lời trêu chọc của A Manh, nhưng cũng đoán đó không phải lời hay, nàng đem lời nói của A Manh suy nghĩ một vòng, mới nhận ra, không phải là kêu nàng ra trận đối phó với sư tỷ mình đấy chứ?
Hoa Yêu Nhi kiên quyết mặc kệ, đáng thương nói: “Phu nhân a, ta không phải là đối thủ của sư tỷ a, sư tỷ ta là đệ tử chân truyền của sư phụ, ta chỉ là râu ria thôi, nếu chống lại sư tỷ ta, ta còn bị độc đến tận xương tuỷ! Ngài nhẫn tâm về sau không nhìn thấy Yêu Nhi sao? Cho dù ngài có lúc ngu ngốc, nhưng Yêu Nhi vẫn muốn sống để hầu hạ ngài cả đời…” Vì mạng nhỏ, cho dù hy sinh tự do cả đời cũng không sao cả.
A Manh: “=_=! Hình như ta nghe ngươi nói ta ngu ngốc…”
“Không không không, nhất định là phu nhân nghe lầm, phu nhân thông minh lanh lợi như vậy, làm sao có thể ngu ngốc được?”
A Manh không để ý đến nữ nhân đáng thương đang nắm vạt áo mình, nhìn về phía Nhất Dạ, “Hiện tại nàng ta thế nào rồi?”
Nhất Dạ bình tĩnh nói: “Khi nàng ta ngã từ trên bờ tường xuống, thuộc hạ tiếp nàng ta hai chiêu, mười chiêu đấu nội lực là có thể giải quyết nàng ta, nhưng độc của nàng ta lại có tác dụng khắc chế thuộc hạ.”
Nghe vậy, A Manh nhíu mày trầm ngâm. Hiện tại, nam nhân nhà nàng đi vắng, không thể như trước kia chuyện gì cũng giao cho hắn xử lý, nên chỉ có thể trông chờ vào bản thân mình thôi.
Hoa Yêu Nhi ở một bên dựng lỗ tai lắng nghe, thấy Nhất Dạ sửng sốt, ánh mắt chuyển như chớp.
Một hồi im lặng trôi qua, Hoa Yêu Nhi không chịu nổi nữa.
“Phu nhân, ta thấy có chút kỳ quái, vì sao buổi tối mọi người đều ngã từ trên tường xuống? Chẳng lẽ tường của phủ tướng quân là nơi bất khả xâm phạm sao?” Hoa Yêu Nhi nói, sau đó cũng tự phủ định, “Nếu thật sự như vậy, ta thấy thực ngu ngốc, với khinh công của Yến Phi tử, sẽ không có việc ngã bờ tường gây nên chuyện cười đến rụng răng như thế…”
Yến Phi tử có khinh công tuyệt vời, là hiệp nữ không môn không phái trong chốn giang hồ, tuổi trẻ đã nổi tiếng khắp thiên hạ về khinh công, không ai dám coi khinh nữ nhân không môn không phái này. Mấy hôm trước khi Yến Phi tử đến, đã dính mệt ở trên bờ tường, khiến cho nữ nhân khinh công tuyệt đỉnh nào đó cuối cùng đành ôm thương tích mà về, khiến cho người ta không thể không đồng tình. Mà lý do Yến Phi tử đến phủ tướng quân, chính là tìm phiền toái cho A Manh, báo thù cho mình, Yến Phi tử là bằng hữu của một trưởng lão Thanh Môn, bằng hữu bị Ngu Nguyệt Trác làm hại, giờ Ngu Nguyệt Trác xuất chinh, mà võ công hắn lại cực cao, không đến gây sự với hắn được, liền đem chủ ý đánh lên người nhà Ngu Nguyệt Trác.
Mà nguyên nhân mọi người đều tìm A Manh tạo phiền phức, là vì thanh danh Ngu Nguyệt Trác sủng thê đã lan truyền trong giang hồ, khiến mọi người đều coi trọng việc có thể đả kích được Ngu Nguyệt Trác chính là làm nhục vợ hắn. A Manh nằm im cũng trúng đạn!
Đối mặt với nghi vấn của Hoa Yêu Nhi, Nhất Dạ tuy sắc mặt không chút thay đổi, nhưng vẫn là tò mò, mà A Manh thì trên mặt bình tĩnh trong lòng gượng cười, vẻ mặt vô tội nói: “Các ngươi hỏi ta, làm sao ta biết? Phải chăng là tường nhà ta có thể phân biệt được người tốt cùng người xấu???”
"..."
Hoa Yêu Nhi không thể tin nàng.
Nhất Dạ không phản ứng, nhưng bất kể là người bình thường thì đều sẽ không tin.
“Được rồi, mặc kệ là mèo trắng hay mèo đen, miễn bắt được chuột là tốt rồi, có tác dụng là tốt, không cần suy tính nhiều.” A Manh vẫy vẫy tay phá vỡ trầm tư của hai người, dù sao cả đời họ cũng sẽ không nghĩ được nguyên nhân là do miệng quạ đen của mình, một thiếu nữ nằm không cũng trúng đạn, nàng sao không thể có bản lĩnh tự bảo vệ bản thân? Là vậy đi.
Biết kẻ hại mình khổ sở chịu nhiều đau khổ - Hoa Tự Ngọc đã xuất hiện, A Manh cũng cảnh giác vài phần. Có thể nói, trong nhiều người như vậy, nàng đặc biệt cảnh giác với Hoa Tự Ngọc dù chưa từng gặp lần nào, riêng việc ngay cả Hoa Yêu Nhi cũng kiêng kị với độc của nàng ta cũng đủ khiến nàng lo sợ rồi.
Vì suy nghĩ cho cái mạng nhỏ của mình, A Manh cảm thấy tốt nhất nàng nên chuẩn bị cẩn thận một chút.
Giao mọi việc cho Nhất Dạ cảnh giác xong, A Manh để hắn lui xuống, sau đó nhìn chằm chằm Hoa Yêu Nhi nở nụ cười ngọt ngào, cười đến nỗi yêu nữ của Thiên Âm cung cũng phải run sợ, đến nỗi nghĩ là vị tiểu thư này có vấn đề gì đó.
“Phu, phu nhân, phiền ngài không nên cười với ta như vậy, nam nhân của ngài mà biết sẽ chọc mù mắt ta!” Hoa Yêu Nhi hoảng sợ nói.
A Manh xem thường nói: “Vào đây, ta hỏi ngươi chuyện này.”
Hoa Yêu Nhi vội phi vào cửa sổ, một khắc cũng không dám trì hoãn.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Khụ, xem ra một chương cũng không thể kết thúc được, ngày mai sẽ cố gắng xem có kết thúc được hay không!
Editor nói ra suy nghĩ của mình: Khụ, xem ra là gần hết truyện rồi, cảm xúc của các nàng thế nào? Các nàng muốn kết thúc thế nào? Dù ta không thể thay đổi, nhưng vẫn muốn biết suy nghĩ của mọi người về truyện! Comt nhé, yêu cả nhà nhiều lém nuôn ý! *moa*